Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 1087: Mãn Cữ Và Những Lo Toan
Cập nhật lúc: 08/04/2026 07:47
Mùng hai tháng Ba, Thanh Thư ra tháng. Ngày hôm nay nàng đặc biệt ngâm mình trong bồn tắm rải cánh hoa hồng, nói là để tẩy đi cái mùi trên người.
Thường ma ma nói: "Phu nhân, người cứ năm ngày là gội đầu tắm rửa thì trên người làm gì có mùi? Người ta ở cữ cả tháng trời không gội đầu tắm rửa kia kìa."
Thanh Thư lại nói: "Người khác là người khác, con là con. Một tháng không gội đầu tắm rửa người bẩn lắm, con sợ con b.ú sữa như thế sẽ sinh bệnh."
Thường ma ma:...
Thanh Thư vừa chải rửa xong thì Phong Tiểu Du tới. Lần này không phải đi một mình, mà mang cả Thần ca nhi theo.
Thanh Thư nhìn thấy Thần ca nhi mập mạp, đưa tay đón lấy: "Nặng thật đấy, cũng may cậu ra ngoài là có người bế giúp. Nghĩ lại trước đây cậu cầm hai quyển sách đã kêu trời kêu đất than đau tay, giờ tay có mỏi không?"
Phong Tiểu Du cười nói: "Mỏi chứ, sao mà không mỏi được, nhưng đây là con tớ đẻ ra, có đau nữa cũng phải nhịn thôi! Cho nên mới nói, con cái không thể sinh nhiều quá nếu không mệt c.h.ế.t."
Thanh Thư cười bảo: "Làm mẹ rồi đúng là khác hẳn."
Nhìn Phúc ca nhi vẫn đang ngủ, Phong Tiểu Du nói: "Đợi cậu cho thằng bé b.ú no, chúng ta đến Phúc Vận Lâu ăn một bữa đi! Lâu lắm không ăn chân giò hầm của Phúc Vận Lâu, nghĩ đến là chảy nước miếng."
Thanh Thư không định ra ngoài: "Giờ bên ngoài vẫn còn hơi lạnh, tớ sợ đưa thằng bé ra ngoài sẽ bị cảm. Cậu mà thèm quá thì đến Phúc Vận Lâu đặt một bàn tiệc bảo họ mang tới đây."
Phong Tiểu Du sảng khoái đồng ý, cười nói: "Vậy đặt một bàn tiệc thượng hạng, gọi cả Lan Hi tới nữa, hôm nay chúng ta ăn một bữa ra trò."
Thanh Thư bảo Ba Tiêu đi một chuyến đến Quốc công phủ.
Phong Tiểu Du bế Thần ca nhi ngồi trên giường, nhìn Phúc ca nhi ngủ say sưa bĩu môi nói: "Tớ nói cậu cũng thật là, sao có thể không làm tiệc đầy tháng chứ? Đời người chỉ có một lần, cậu không làm thì tiếc quá."
"Thần ca nhi chẳng phải cũng không làm sao?"
Nhắc đến chuyện này, Phong Tiểu Du không khỏi oán thán: "Nguyên nhân là gì cậu đâu phải không biết, nếu không tớ chắc chắn phải làm lớn rồi. Nhưng tiệc đầy tháng không làm, tiệc thôi nôi tớ nhất định phải bù lại."
Thanh Thư giải thích: "Không phải tớ không làm, chỉ là Cảnh Hi dạo này bận tối mắt tối mũi. Hai hôm nay bận đến mức tối cũng không về, tớ cũng chẳng còn tâm trạng làm tiệc đầy tháng nữa."
Thực tế nàng đoán Thái Tôn có thể sẽ có hành động lớn, chỉ là Phù Cảnh Hi không nói, để hắn không phải lo lắng Thanh Thư cũng giả vờ như không biết.
Nhắc đến chuyện này Phong Tiểu Du cũng phiền lòng không thôi: "Hoàng thượng đi Hành Sơn tế trời, cha tớ cũng phải đi theo. Chuyến này trên đường mà xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, cha tớ là người đầu tiên bị trị tội."
Thấy nàng lại bắt đầu chế độ than thở, Thanh Thư phất tay cho mọi người lui xuống hết.
Trong phòng không còn người khác Phong Tiểu Du cũng không còn kiêng dè, hạ thấp giọng nói: "Cậu nói xem ông ấy lớn tuổi thế rồi còn đi Hành Sơn làm gì, không sợ bệnh đổ giữa đường à. Bản thân ông ấy thì không sao, nhưng toàn hành hạ người bên cạnh."
Thanh Thư nói: "Thực ra Hoàng thượng đi Hành Sơn tớ không lo, tớ lo nhất là..."
Thấy nàng không nói tiếp, Phong Tiểu Du bảo: "Lo cái gì, lo Thái Tôn không trấn áp được đám yêu ma quỷ quái trong Kinh thành à? Tớ nói cho cậu biết, đừng coi thường Thái Tôn, ngài ấy không thực sự ôn hòa yếu đuối như vẻ bề ngoài đâu."
Dù được lập làm Trữ quân, Thái Tôn hành sự vẫn cẩn trọng từng li từng tí, cái gì cũng lấy lời Hoàng thượng làm chủ. Dù Hoàng thượng có trao quyền cho ngài, ngài cũng không dám vượt rào nửa bước. Thời gian lâu dần, có người cảm thấy vị Trữ quân này quá nhu nhược.
Thanh Thư gật đầu nói: "Hy vọng là tớ lo xa."
"Oa..."
Thần ca nhi đột nhiên òa khóc, làm Thanh Thư giật nảy mình. Ôm n.g.ự.c, Thanh Thư vẫn còn sợ hãi nói: "Gan bé chắc bị thằng bé dọa cho ra bệnh mất."
Phong Tiểu Du cười ha hả: "Giờ được kiến thức công phu khóc của Thần ca nhi nhà tớ rồi chứ? Cũng chẳng biết thằng nhóc này giống ai mà giọng to thế."
Vừa nói, vừa đón lấy con từ tay Mộc Cầm để cho b.ú.
Phúc ca nhi cũng bị đ.á.n.h thức, thằng bé mở đôi mắt đen láy như quả nho nhìn xung quanh. Cái dáng vẻ ngơ ngác ấy khiến tim Thanh Thư muốn tan chảy.
Nhìn thằng bé bình tĩnh như vậy, Phong Tiểu Du kinh ngạc không thôi: "Đứa bé này sao không bị dọa khóc?"
Thanh Thư bế con lên, sờ m.ô.n.g thấy ướt vội thay tã cho con: "Sao, cậu muốn hai đứa cùng khóc à?"
Phong Tiểu Du hớn hở nói: "Nó mà khóc theo, tớ cũng chỉ nghe thấy tiếng của thằng nhóc thối nhà tớ thôi."
Ăn xong sữa đứa bé ngủ thiếp đi, Phong Tiểu Du đặt con nằm cạnh Phúc ca nhi: "Nếu Thần ca nhi nhà tớ cũng văn nhã như thằng bé này thì tốt biết mấy."
Thanh Thư cười nói: "Tốt gì mà tốt! Tớ có lúc nhìn nó cũng phát sầu, ngoài ăn uống ỉa đái ra thì toàn ngủ. Nhìn nó thế này, cứ như kiếp trước chưa từng được ngủ vậy."
Phong Tiểu Du cười mắng: "Thế nên mới nói cậu sướng mà không biết hưởng. Chẳng lẽ cậu muốn nó giống Thần ca nhi nhà tớ, ngày nào cũng phải bế ẵm dỗ dành chơi cùng."
Thanh Thư lắc đầu nói: "Đó là do các cậu tạo thói quen xấu. Cậu mà mặc kệ nó, nó tự khắc cũng sẽ chơi ngoan trên giường thôi."
"Nó khóc mà!"
Thanh Thư nói: "Cứ để nó khóc, khóc chán rồi sẽ ngoan."
Phong Tiểu Du nào nỡ lòng nào.
Một lát sau Lan Hi cũng tới, nhưng nàng không mang Quả ca nhi theo: "Nếu mang thằng nhóc đó theo, hôm nay chúng ta khỏi ăn cơm trưa."
Thanh Thư hỏi: "Dịch An giờ chắc ra ngoài được rồi nhỉ?"
Lan Hi lắc đầu nói: "Có thể vịn đi vài bước, nhưng Tần lão thái y nói tốt nhất vẫn đừng ra ngoài."
Phong Tiểu Du rất thắc mắc, nói: "Trước đây chẳng phải bảo chỉ cần nằm thêm hai tháng là khỏi, giờ đã hơn năm tháng rồi sao vẫn phải nằm?"
Lan Hi giải thích: "Cột sống cậu ấy bị thương, Tần lão thái y nói nếu không dưỡng cho tốt tương lai có thể phải nằm liệt giường cả đời. Hơn nữa lão thái y lại nghiên cứu ra một loại t.h.u.ố.c mới, Dịch An bảo đắp vào thấy dễ chịu hơn nhiều."
Thanh Thư nói: "Hiện tại quan trọng nhất là dưỡng thương cho tốt đừng để lại di chứng, nếu không nửa đời sau sẽ khó sống."
Lan Hi gật đầu: "Bọn tớ đều khuyên cậu ấy như thế, cho nên dạo này cũng khá phối hợp."
Dịch An muốn quay lại chiến trường, tự nhiên là muốn dưỡng thân thể cho tốt, nếu không đời này có thể sẽ không bao giờ cầm đao kiếm được nữa.
Lúc ăn cơm, ba người vừa ăn vừa nói chuyện.
Phong Tiểu Du hỏi: "Lan Hi, Quả ca nhi sắp hai tuổi rồi, Ổ tổ mẫu và bá mẫu không giục cậu sinh đứa thứ hai à?"
"Đang yên đang lành sao lại hỏi cái này?"
Phong Tiểu Du c.ắ.n một miếng chân giò hầm, nuốt xuống rồi nói: "Mẹ tớ hai hôm trước cứ giục tẩu t.ử tớ, bảo một trai một gái ít quá bảo tẩu ấy nỗ lực thêm."
Lan Hi lắc đầu nói: "Tổ mẫu và mẹ chồng không giục tớ, ngược lại mẹ tớ bảo có thể sinh thêm đứa nữa rồi. Nhưng Chính Khiếu cảm thấy con còn quá nhỏ, muốn qua hai năm nữa mới sinh."
"Hai hôm trước mẹ nuôi cũng nói với tớ chuyện này, bà còn lén cậu lải nhải với tam ca đấy."
"Mẹ tớ cứ hay lo lắng thái quá."
Ăn cơm xong, hai người liền ra về. Lúc tiễn họ ra cửa, Thanh Thư nói với Lan Hi: "Ngày mai tớ sẽ đi thăm Dịch An."
Lan Hi cầu còn không được: "Dịch An cứ nhắc đến Phúc ca nhi mãi, ngày mai cậu mang cả con theo cho cậu ấy xem."
Người khác tặng quà cho trẻ con là vòng cổ khóa trường mệnh các kiểu, Dịch An không đi đường thường, tặng hẳn một bộ cung tên nhỏ.
"Được."
Thanh Thư đã lâu không động b.út, buổi chiều không có việc gì bèn vào thư phòng luyện chữ. Luyện được hai khắc, lại ra vườn đi dạo.
Có việc để làm thời gian sẽ trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến chập tối. Nhìn ra cửa vẫn không thấy bóng người, Thanh Thư thở dài một tiếng nói: "Dọn cơm lên đi!"
Haizz, đoán chừng tối nay lại không về rồi.
