Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 1143: Màn Kịch Thế Thân, Chân Tướng Kinh Hoàng
Cập nhật lúc: 08/04/2026 08:00
Mỗi ngày kinh thành đều có tin tức gửi đến Tị Thử sơn trang, tương đối mà nói tin tức của Phủ Phong Quốc Công nhanh hơn và cũng chính xác hơn một chút.
Phong Tiểu Du qua nói với Thanh Thư: "Thanh Thư, hôm qua Thống lĩnh Phi Ngư Vệ La Dũng Nghị đã dẫn theo ba trăm người hộ tống Lan Dịch đi phủ Bảo Định rồi."
Thanh Thư có chút ngạc nhiên, hỏi: "Lan Ngự sử không phải bị nhốt trong thiên lao sao?"
"Hai hôm trước đã được tổ mẫu tớ thả ra rồi. Lan Ngự sử cương trực công chính, ông ấy đi phủ Bảo Định đón Thái Tôn chắc là không có vấn đề gì đâu." Phong Tiểu Du giải thích: "Vốn dĩ là muốn để Đồ đại nhân đi, chỉ là ông ấy từ khi biết Thái Tôn bị hại liền ngã bệnh, hiện tại đều không dậy nổi."
Dịch An lại không lạc quan như cô nàng, nói: "Sao cậu biết là vạn vô nhất thất chứ? Những thích khách kia chẳng lẽ sẽ vì Lan Ngự sử và Đồ đại nhân mà không ám sát Thái Tôn nữa sao?"
"Có người của Phi Ngư Vệ ở đó mà? Những kẻ đó không thể nào đắc thủ được."
Dịch An cảm thấy cô nàng quá ngây thơ: "Phi Ngư Vệ cũng đâu phải một khối sắt, ai dám đảm bảo bên trong không có người bị mua chuộc? Cho nên ấy à, chỉ khi nào Thái Tôn về đến kinh thành thì mới tính là an toàn."
Phong Tiểu Du rất lạc quan nói: "Người của Phi Ngư Vệ đối với Hoàng thượng trung thành tận tâm sẽ không phản biến đâu, tớ tin Thái Tôn sẽ rất nhanh trở về thôi."
Dịch An không muốn đả kích cô nàng, cũng không nói tiếp nữa.
Thanh Thư lại hỏi: "Tiểu Du, phủ Bảo Định bên kia có tin tức gì không?"
Phong Tiểu Du do dự một chút rồi nói: "Tớ vốn dĩ là không muốn nói cho cậu biết, nhưng mà... Thanh Thư, Lưu Hắc T.ử phản biến rồi, hắn đầu quân cho những kẻ kia."
Lần này Dịch An kinh ngạc: "Hắn lại dám phản bội Phù Cảnh Hi? Như vậy Phù Cảnh Hi chẳng phải rất nguy hiểm sao?"
Phong Tiểu Du gật đầu nói: "Đúng vậy. Phù Cảnh Hi cải trang đi hiệu t.h.u.ố.c mua t.h.u.ố.c trị thương cho Thái Tôn, kết quả bị hắn nhận ra, suýt chút nữa thì bị bắt rồi."
Hai tay Thanh Thư không khỏi nắm c.h.ặ.t lại.
Phong Tiểu Du suy nghĩ một chút rồi nói: "Mẹ tớ nói cái tên Lưu Hắc T.ử này đoán chừng là oán hận Phù Cảnh Hi không đi cứu hắn, cho nên mới phản bội. Thanh Thư, kẻ này rất hiểu rõ Phù Cảnh Hi, tớ thật sự lo lắng hắn giúp những kẻ kia tìm được Phù Cảnh Hi."
Dịch An cười nhạo nói: "Yên tâm đi, những kẻ đó không tìm thấy Phù Cảnh Hi đâu. Còn nữa, ráng chịu đựng thêm hai ngày đợi La Dũng Nghị đến Bảo Định là tốt rồi."
Tri phủ phủ Bảo Định giả bệnh không quản việc, tất cả mọi việc đều đẩy cho vị Tri châu kia. Vị Tri châu kia là biểu đệ của Tương Dương Hầu, cái gì cũng nghe lệnh Tương Dương Hầu.
Nói ra thì Tương Dương Hầu cũng to gan lớn mật, lại dám chỉ hươu bảo ngựa nói Phù Cảnh Hi và Thái Tôn là khâm phạm triều đình. Chẳng trách từ Quốc công phủ bị giáng xuống thành Hầu phủ, Dịch An cảm thấy sóng gió lần này bình ổn xong bọn họ ngay cả tước Hầu cũng không giữ được, thậm chí lần này có thể bị lột sạch trở thành thường dân.
Thanh Thư lại có chút lo lắng, nói: "Chỉ mong hai ngày này Cảnh Hi đừng lộ diện nữa, nếu không thật sự không biết sẽ có hậu quả gì."
"Yên tâm đi, Phù Cảnh Hi ngay cả Lưu Hắc T.ử cũng không đi cứu thì sao có thể để bản thân rơi vào hiểm địa."
Thanh Thư nghe lời này lại thở dài một hơi, nói: "Hôm đó tớ đã nói với Cảnh Hi rằng Lưu Hắc T.ử này hành sự không có giới hạn bảo chàng chú ý, Cảnh Hi còn không tin."
"Phù Cảnh Hi không đi cứu hắn cũng coi như là đoạn tuyệt phần tình nghĩa huynh đệ này, cho nên Thanh Thư cậu cũng không cần trách cứ chàng ấy."
Tuy rằng chướng mắt Lưu Hắc Tử, nhưng chuyện nào ra chuyện đó. Lưu Hắc T.ử không phải thứ tốt lành gì, nhưng Phù Cảnh Hi cũng không phải người trọng tình trọng nghĩa gì cho cam. Đương nhiên, hắn đối với Lưu Hắc T.ử như vậy cô nàng không có gì để nói, nhưng nếu dám đối xử với Thanh Thư và Phúc ca nhi như vậy nhất định sẽ băm hắn thành tám mảnh.
Thanh Thư lắc đầu nói: "Tớ không phải đang trách Lưu Hắc Tử, tớ là lo lắng cho Cảnh Hi. Cảnh Hi coi Lưu Hắc T.ử là huynh đệ là người nhà, nay hắn phản bội chắc chắn chàng rất đau lòng."
Phong Tiểu Du nói: "Chỉ mong sóng gió này sớm bình ổn. Haizz, tổ mẫu tớ vẫn còn ở trong hoàng cung, bao nhiêu ngày nay chỉ về nhà một chuyến tớ thật sự rất lo lắng cho người."
"Trưởng công chúa không cần cậu lo lắng, cậu chăm sóc tốt cho Quốc công gia và Thần ca nhi nhà cậu là được rồi. Nhắc mới nhớ sao lâu như vậy Quan Chấn Khởi cũng không đến thăm cậu? Không phải là bị mẹ hắn châm ngòi nên giận cậu rồi chứ?"
Phong Tiểu Du cười nói: "Không có. Hiện nay là thời điểm rối ren, nha môn không cho phép quan viên xin nghỉ và trực thay. Chàng kỳ nghỉ cũng chỉ có hai ngày, muốn qua đây thì toàn bộ thời gian đều chạy ở trên đường, cho nên tớ bảo chàng tạm thời đừng qua, đợi sự tình lắng xuống chúng tớ sẽ trở về."
Nhắc tới chuyện này, Dịch An nói: "Tớ vốn tưởng rằng kinh thành sẽ loạn lên, nhưng hơn nửa tháng này trôi qua rồi kinh thành vẫn sóng yên biển lặng, điểm này ngược lại nằm ngoài dự liệu của tớ."
Phong Tiểu Du nghe vậy khổ sở nói: "Đừng nhắc nữa, tổ mẫu tớ hiện tại quản lý Ngự Lâm Quân, cha tớ hiện nay quản lý Cấm Vệ Quân. Bây giờ trong kinh thành rất nhiều người đang đồn đại, nói tổ mẫu tớ khống chế Hoàng thượng, giang sơn Đại Minh sắp đổi chủ rồi."
Và đây, mới là nguyên nhân khiến cô nàng lo lắng.
Dịch An có chút ngạc nhiên, nhưng rất nhanh đã thoải mái: "Chẳng trách, hóa ra là Trưởng công chúa trấn áp những kẻ yêu ma quỷ quái kia a!"
Thanh Thư an ủi Phong Tiểu Du, nói: "Không cần lo lắng, sẽ không có việc gì đâu."
Phong Tiểu Du lắc đầu nói: "Thái Tôn trở về tự nhiên sẽ vô sự, nhưng nếu Thái Tôn... Nhưng mà tớ tin Thái Tôn nhất định có thể trở về."
Thanh Thư quay đầu nhìn về phía Dịch An nói: "Dịch An, chúng ta vẫn là đem suy đoán kia nói cho cậu ấy biết đi, đỡ phải để cậu ấy ruột gan cồn cào ngày đêm lo lắng."
Phong Tiểu Du có chút hồ nghi hỏi: "Cái gì vậy?"
Dịch An thực ra cũng cảm nhận được sự hoảng sợ bất an của cô nàng. Đúng như Phong Tiểu Du lo lắng, một khi Thái Tôn không về được kinh thành thì Phong gia sẽ rất nguy hiểm. Bởi vì bất kể người kế vị là ai, đều không thể dung chứa được bề tôi thế lực lớn lại không đồng lòng với mình như vậy.
"Chúng tớ nghi ngờ Thái Tôn điện hạ đã sớm về kinh rồi, nhưng đây chỉ là suy đoán của chúng tớ."
Thanh Thư vội vàng bồi thêm một câu nói: "Chúng tớ cũng không phải suy đoán vô căn cứ mà là có rất nhiều cơ sở, nhưng tin hay không cái này thì tùy cậu."
Nghe Thanh Thư phân tích chi tiết một hồi, Phong Tiểu Du nhìn hai người hồi lâu không nói gì.
Thanh Thư nói: "Tiểu Du, cậu đừng giận, chúng tớ cũng chỉ là suy đoán cũng không có bằng chứng xác thực cho nên cũng không tiện nói với cậu."
Thực ra, rất nhiều cơ sở vẫn là do Tiểu Du nói cho họ biết.
Phong Tiểu Du xua tay nói: "Các cậu đừng nói chuyện với tớ, để tớ ngẫm lại đã."
Hồi lâu sau, Phong Tiểu Du nói: "Các cậu thật sự cảm thấy Thái Tôn thực ra đã sớm về tới kinh thành? Hiện nay người ở phủ Bảo Định kia là thế thân?"
Hai người cùng gật đầu.
Phong Tiểu Du hồ nghi nói: "Chuyện lớn như vậy không thể nào qua mặt được tổ mẫu tớ... Nói cách khác, thực ra tổ mẫu và cha tớ đều biết."
Dịch An suy nghĩ một chút rồi nói: "Trưởng công chúa chắc chắn biết Thái Tôn ở kinh thành, thậm chí bà ấy còn có thể đã cung cấp sự bảo vệ. Còn về cha cậu có biết hay không, cái này chúng tớ cũng không biết được."
Phong Tiểu Du nghe cô nàng nói như vậy, nhíu mày nhìn về phía Thanh Thư hỏi: "Nhưng người ở phủ Bảo Định kia nếu là thế thân tại sao Phù Cảnh Hi lại dốc toàn lực bảo vệ hắn? Thậm chí vì cứu hắn còn suýt chút nữa bị những kẻ kia bắt được chứ?"
Dịch An nói: "Phù Cảnh Hi võ công cao lại biết khinh công, người bình thường không đuổi kịp hắn đâu."
"Hai tay khó địch bốn quyền, hắn một mình đối mặt với nhiều người như vậy..."
Nói đến đây, Phong Tiểu Du đột nhiên hiểu ra: "Tớ bảo sao hắn trốn ở phủ Bảo Định lâu như vậy cũng không bị người ta bắt được, tớ còn tưởng hắn rất biết trốn hóa ra là có người giúp đỡ."
Bây giờ xem ra, Phù Cảnh Hi ở phủ Bảo Định là có người giúp đỡ.
