Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 1152: Không Tin
Cập nhật lúc: 08/04/2026 08:02
Dịch An nói với Phong Tiểu Du: "Đợi Thái Tôn trở lại kinh thành, cậu có muốn đưa Thần ca nhi chuyển qua ở cùng bọn tớ không?"
Phong Tiểu Du lắc đầu nói: "Thôi, tớ còn muốn ở bên cạnh tổ phụ tớ nhiều hơn, đợi qua ít ngày nữa về kinh thành rồi sẽ không thể thường xuyên ở bên ông được."
Dịch An nghe vậy thì không nói nữa.
Phong Tiểu Du lần này mang theo Thần ca nhi tới, cho nên không vội về ngay mà ở lại ăn cơm cùng các nàng.
Nhìn Thần ca nhi ăn ngon lành, Phong Tiểu Du cười mắng: "Cái thằng nhóc thối này ở nhà ăn bát cháo cũng như muốn mạng nó vậy. Mỗi lần đến chỗ cậu ăn cái gì cũng đặc biệt vui vẻ, Thanh Thư, trù nghệ cậu tốt như vậy Phúc ca nhi không lo sau này không chịu ăn cơm."
Thanh Thư cười nói: "Nó không ăn, cậu đừng cho nó b.ú sữa và ăn bánh ngọt hoa quả, nó đói tự nhiên sẽ chịu ăn cơm thôi."
"Nó vừa khóc tớ liền không nhịn được."
Dịch An nói: "Không nhịn được cũng phải nhịn, nếu không sớm muộn gì cũng chiều hư nó. Còn nữa, cậu mà không nhẫn tâm được thì giao cho Quan Chấn Khởi, nếu không nửa đời sau cậu không được yên thân đâu."
Ví dụ rõ ràng nhất chính là Cố Nhàn, không chỉ Cố lão phu nhân phải đi theo lo lắng mà còn khiến chị em Thanh Thư chịu khổ không ít.
Thanh Thư cười nói: "Đứa bé còn nhỏ, đợi ba tuổi rồi giao cho cha nó quản cũng không muộn."
Ăn cơm xong, Phong Tiểu Du liền đi về.
Dịch An cũng không muốn oán thầm cô nàng nữa, chuyển chủ đề: "Thanh Thư, cậu cảm thấy Thái Tôn sau khi lộ diện sẽ làm thế nào? G.i.ế.c c.h.ế.t Tín Vương Đoan Vương, rồi làm một cuộc đại thanh trừng?"
Thanh Thư lắc đầu nói: "Đại thanh trừng thì sẽ không. Ngài ấy hiện tại chỉ là Trữ quân chưa phải Hoàng đế, có điều những kẻ tham gia trong đó chắc chắn không thoát được. Còn về những người như Cao Thủ phụ, chắc chắn phải đợi vây cánh đầy đủ rồi mới ra tay."
Dịch An đối với chuyện này thật sự rất có hứng thú, nàng nói: "Cao Tâm Nhi chính là vị hôn thê của ngài ấy. Cái này mà cưới Cao Tâm Nhi rồi lại đối phó Cao Thủ phụ, người khác sẽ nói ngài ấy không phúc hậu."
Trước kia nàng rất coi thường Nghiêu Minh, cũng cảm thấy ngài ấy không làm được minh quân. Nhưng bây giờ, đã nhìn ngài ấy với cặp mắt khác xưa.
Thanh Thư cười một cái nói: "Ngày đó Hoàng đế ban hôn sự này là muốn Cao Thủ phụ phò tá Thái Tôn. Kết quả còn chưa xác nhận t.h.i t.h.ể kia có phải Thái Tôn hay không ông ta đã đổi chiều, đổi lại là cậu cậu có dung tha được không?"
Vậy chắc chắn không dung tha được, đối với kẻ dám phản bội mình Dịch An chưa bao giờ nương tay.
Thanh Thư lại nói: "Hơn nữa Thái Tôn cũng không phải người mặc người sắp đặt, hôn sự này có thành hay không còn chưa biết đâu!"
Dịch An ồ một tiếng hỏi: "Lời này nói thế nào?"
Thanh Thư nghĩ một chút rồi nói: "Cậu vừa rồi cũng nói Thủ phụ đại nhân không những không giúp ngài ấy mà còn đ.â.m sau lưng ngài ấy một d.a.o, Thái Tôn sao cam tâm để ông ta làm quốc trượng."
Dịch An cũng rất coi thường Cao Thủ phụ, đứng đầu trăm quan phải là tấm gương và mẫu mực cho quan viên thiên hạ, nhưng Cao Tể tướng lại là kẻ gió chiều nào che chiều ấy thấy lợi quên nghĩa. Nếu ông ta làm quốc trượng đại quyền trong tay, tương lai Cao Tâm Nhi sinh con trai liệu có g.i.ế.c c.h.ế.t Hoàng đế nâng đỡ ấu chúa hay không.
Bất kể là từ tình cảm cá nhân hay đại nghĩa quốc gia, Dịch An đều không hy vọng Cao Thủ phụ trở thành quốc trượng.
Dịch An nói: "Tớ hy vọng đúng như lời cậu nói ngài ấy có thể thoát khỏi hôn sự này. Nhưng muốn tìm một phương pháp vẹn cả đôi đường, chuyện này cũng không dễ."
Ngay lúc đang nói chuyện, kinh thành lại có tin tức gửi đến.
Dịch An xem thư xong đưa cho Thanh Thư, nói: "May mà Phù Cảnh Hi cẩn thận, nếu không mấy trăm người này có thể đều phải bỏ mạng ở Kim Kê Sơn rồi."
Thanh Thư cũng bị dọa toát mồ hôi lạnh: "Thế mà lại muốn làm lở núi, cũng thật khâm phục bọn họ nghĩ ra được?"
Dịch An nói: "Cậu không cảm thấy chiêu này có chút quen thuộc sao?"
Ngày tế trời ở Thái Sơn, trên núi đã bị người ta đặt mai phục. Lúc đó nói là Thái Tôn vì nghỉ ngơi thêm một lát nên thoát được kiếp nạn này, nhưng bây giờ Dịch An lại không nghĩ như vậy: "Thanh Thư, cậu nói xem vụ nổ ở Thái Sơn có phải do Thái Tôn điện hạ tự mình làm không?"
Thanh Thư rất khẳng định nói: "Chắc chắn là ngài ấy phái người làm, nếu là kẻ chủ mưu phía sau tất sẽ đợi ngài ấy lên núi rồi mới ra tay."
Dịch An cười nói: "Bây giờ xem ra trước khi đi Hoa Sơn bọn họ đã chuẩn bị đầy đủ. Thâm tàng bất lộ, nói chính là ngài ấy rồi."
Trước kia nàng rất coi thường Thái Tôn rồi. Sức khỏe kém thì cũng thôi đi tính tình còn nhu nhược, người như vậy làm sao gánh vác được trọng trách của một bậc quân vương. Có điều sự thật chứng minh, nàng nhìn người nhìn việc vẫn là quá nông cạn.
Thanh Thư nói: "Tính thời gian bọn họ lúc này hẳn là đã đến kinh thành rồi, chỉ hy vọng Cảnh Hi có thể an an tâm tâm ở nhà dưỡng thương."
"Nếu hắn không bị thương, Thái Tôn không thể nào để hắn ở nhà dưỡng thương. Nếu thật sự bị thương, tớ nghĩ hắn hẳn là sẽ rất nhanh đến sơn trang thôi."
Thanh Thư nói: "Tớ thà là vế trước."
Dịch An không muốn thảo luận về đề tài này nữa, nói: "Được rồi bây giờ cũng giữa trưa rồi. Cậu nên đưa Phúc ca nhi đi ngủ trưa đi."
Chiều hôm đó, Thanh Thư nhận được thư của Thẩm Thiếu Chu. Thẩm Thiếu Chu trong thư nói hy vọng Cố Lâm đừng về Bình Châu để tránh làm lỡ tiền đồ của cậu ấy. Còn cam đoan nói ông và Cố Nhàn sẽ chăm sóc tốt cho Cố lão phu nhân.
Thanh Thư đưa thư cho An An.
An An nhìn thái độ thản nhiên của nàng, hỏi: "Tỷ, tỷ thật sự không nguyện ý tha thứ cho nương sao? Nương là có lỗi, nhưng bà lúc đó không phải đập đầu người có chút hồ đồ sao? Tỷ, tỷ hãy cho bà thêm một cơ hội đi."
Thanh Thư lắc đầu nói: "Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời. Hơn nữa tỷ cũng không cảm thấy bà đã sửa đổi tốt, nhiều nhất chỉ có thể coi là nhìn rõ hiện thực lựa chọn một bên có lợi cho bà thôi."
"Tỷ..."
Thanh Thư nói: "Nếu để bà lựa chọn giữa tỷ và Thẩm bá bá, muội cảm thấy bà sẽ chọn ai?"
Không đợi An An mở miệng, Thanh Thư liền nói: "Đổi cách nói khác, nếu chúng ta và Quan ca nhi cùng gặp nguy hiểm, muội cảm thấy bà sẽ cứu ai trước?"
An An há miệng, lại không nói ra lời.
Thanh Thư cười một cái: "An An, trong lòng bà quan trọng nhất vẫn luôn là trượng phu và người nhà chồng. Chỉ là Thẩm Đào và Thẩm Trạm làm tổn thương trái tim bà, cũng khiến bà không dám tin tưởng nữa."
"Bà ngoại vẫn luôn nói bà biết sai rồi, bà nếu thật sự cảm thấy có lỗi tại sao thời gian dài như vậy ngay cả một bức thư cũng không viết cho tỷ, cũng không đến kinh thành thăm tỷ và Phúc ca nhi."
An An nói: "Tỷ, nương nói tỷ không muốn gặp bà, cho nên không dám tới sợ tỷ tức giận."
Thanh Thư thần sắc nhàn nhạt nói: "Chẳng qua là cái cớ mà thôi. Ngày đó Thẩm gia xảy ra chuyện bà nhớ thương Quan ca nhi không ai chăm sóc vội vã về Bình Châu, Phúc ca nhi của tỷ cũng là cháu ngoại ruột thịt m.á.u mủ của bà, thật sự có lòng sao có thể không đến thăm nó."
Cho nên Thanh Thư cảm thấy bà cũng không phải phát ra từ nội tâm cho rằng mình sai rồi, nhiều nhất chính là bị người xung quanh ảnh hưởng.
An An không thể phản bác.
Thanh Thư nói: "Muội cũng đừng ôm kỳ vọng quá lớn với bà. An An, kỳ vọng càng lớn thất vọng cũng càng lớn."
An An tâm trạng sa sút nói: "Muội biết rồi."
Thanh Thư nhẹ nhàng vỗ lưng cô bé, nói: "Còn nữa, tỷ biết muội hiếu thuận nghĩ bà ngoại tuổi đã cao nên muốn thuận theo ý bà để bà vui vẻ. An An, muội nghĩ như vậy không sai nhưng đừng làm khổ mình."
An An trầm mặc một chút rồi nói: "Tỷ, muội không muốn đi Bình Châu nữa. Bây giờ đều tháng bảy rồi, muốn về Bình Châu ở không được mấy ngày lại phải về."
Vốn dĩ cô bé cũng có chút do dự, nghe xong một tràng lời của Thanh Thư thì không muốn về nữa.
Thanh Thư cười nói: "Đây cũng không phải chuyện lớn gì, muội nói rõ ràng với bà ngoại là được."
An An gật đầu.
