Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 1179: Trở Về Kinh Thành, Cảnh Hi Hồi Phục
Cập nhật lúc: 08/04/2026 17:45
Đội nắng đi đường hai ngày, cũng may trên đường bổ sung đá ba lần, nếu không Thanh Thư cảm thấy nàng và Phúc ca nhi sẽ bị cảm nắng mất.
Đến cửa nhà, vén rèm xe lên Thanh Thư nhìn thấy Khang quản gia dẫn người hầu trong nhà đứng ở cửa đón: "Trời nóng thế này, sao lại để mọi người đứng hết ở bên ngoài, mau vào nhà đi."
"Vâng, phu nhân."
Xe ngựa không dừng lại, trực tiếp chạy vào chính viện. Tưởng Phương Phi và đám Hổ T.ử còn định tiến lên đỡ Phù Cảnh Hi xuống xe ngựa, ai ngờ hắn lại bế Phúc ca nhi tự mình đi xuống.
Tưởng Phương Phi và Hổ T.ử mấy người đều kinh ngạc đến ngây người: "Lão gia, người, vết thương của người..."
Phù Cảnh Hi thản nhiên nói: "Khỏi rồi."
Trước đó bị thương nằm liệt giường không dậy nổi, mới nửa tháng mà đã có thể bế con đi xuống xe ngựa, vết thương này lành cũng nhanh quá rồi.
Phù Cảnh Hi chẳng quan tâm bọn họ nghĩ gì, vội vàng bế con vào nhà.
Nơi này đối với Phúc ca nhi rất xa lạ, định đặt bé xuống giường bé cứ túm c.h.ặ.t lấy tay Phù Cảnh Hi không buông.
Phù Cảnh Hi xoa đầu bé cười híp mắt nói: "Con trai, đây là nhà ta, con sau này ấy à phải lớn lên ở đây đấy!"
Thanh Thư thay một bộ y phục đi ra, nghe vậy cười nói: "Nó còn nhỏ, sao hiểu được lời chàng nói, đợi quen là được."
Xuân Đào rất nhanh bưng hai đĩa dưa hấu tới.
Thanh Thư nhìn đĩa dưa hấu tỏa ra hơi lạnh nói: "Ngay cả đồ lạnh cũng không được ăn, hơn nửa tháng tiếp theo khó mà chịu đựng được rồi."
Vì đang cho con b.ú, đồ lạnh nàng đều không được đụng vào.
"Vậy cai sữa đi."
Thanh Thư không tiếp lời hắn, ăn hai miếng dưa hấu rồi bế Phúc ca nhi qua cho b.ú.
Thấy Phù Cảnh Hi định sán lại gần, nàng đẩy hắn ra: "Dựa gần thế làm gì, nóng c.h.ế.t đi được. Khụ, sớm biết thế về muộn nửa tháng."
Phù Cảnh Hi biết Thanh Thư nóng nên có chút bực bội, cười nói: "Ta bảo nàng về kinh muộn nửa tháng nhưng nàng lại không yên tâm cữu mẫu, lát nữa trong phòng đặt thêm ít đá."
Chập tối, Phúc ca nhi chỉ ăn non nửa bát cháo rau xanh rồi không chịu ăn nữa.
Phù Cảnh Hi thấy vậy vô cùng lo lắng, nói: "Thanh Thư, con có phải không khỏe không? Nếu không sao lại không ăn thế?"
Bình thường khẩu vị của thằng bé rất tốt, có thể ăn hết nửa bát cháo rau xanh.
Thanh Thư vội vàng đi tới sờ trán Phúc ca nhi, cười nói: "Không sốt đâu! Chắc là trời nóng quá không có khẩu vị, nó không ăn thì thôi vậy!"
Trời nóng quá đêm hôm đó Thanh Thư đến nửa đêm mới chợp mắt, ngày hôm sau dậy liền hối hận: "Sớm biết thế cũng giống Dịch An đợi trước Trung thu hãy về."
Ở Tị Thử sơn trang buổi tối nàng đều phải đắp chăn mỏng ngủ, nhưng ở đây không đắp chăn tỉnh dậy cũng đầy mồ hôi.
Phù Cảnh Hi nói: "Hay là chúng ta chuyển vào trong vườn ở, chỗ đó chắc mát hơn ở đây."
Trong vườn Phù Cảnh Hi cho người trồng một rừng trúc, còn học theo Phủ Phong Quốc Công dựng hai gian nhà gỗ ở trong đó. Nhưng tạm thời chỉ để một số đồ đạc, chưa từng có người ở.
Thanh Thư có chút động lòng, nhưng rất nhanh lại lắc đầu: "Thôi, chỗ đó chắc chắn nhiều muỗi lắm. Trẻ con hay bị muỗi đốt, Phúc ca nhi ở đó chắc bị đốt đầy người mất."
Phù Cảnh Hi cười nói: "Nàng vào nhà gỗ ngủ, ta trông Phúc ca nhi. Đúng lúc nó lớn thế này rồi, buổi tối cai sữa đêm cho nó luôn."
Thanh Thư tuy có chút không nỡ, nhưng buổi tối nóng không ngủ được cũng khó chịu: "Nhưng mấy ngày nữa chàng phải đến nha môn làm việc rồi, sao có thể ngày nào cũng trông nó buổi tối được."
Một loạt quan viên ngã ngựa theo sự sụp đổ của Tín Vương. Nhân sự trong triều tạm thời chưa được bổ sung, Phù Cảnh Hi phải quay lại làm việc chắc chắn sẽ bận tối mắt tối mũi.
"Mấy việc vặt vãnh đó giao cho người khác làm là được, ta cũng không muốn làm trâu già."
Thanh Thư cười nói: "Được, vậy thử xem sao."
Ăn sáng xong, Thanh Thư liền đến ngõ Dụ Đức thăm Phong Nguyệt Hoa.
Phong Nguyệt Hoa sắc mặt trắng bệch người cũng không ngồi dậy nổi, không chỉ vậy bà ấy còn đắp một cái chăn gấm. Tuy chăn gấm đó không quá dày, nhưng Thanh Thư nhìn mà mí mắt cũng giật giật. Bây giờ là Tam phục thiên (những ngày nóng nhất trong năm), nóng thế này mà còn đắp chăn.
"Cữu mẫu, người có nóng không?"
Phong Nguyệt Hoa lắc đầu nói: "Không nóng."
Không đợi Thanh Thư mở miệng, Phong Nguyệt Hoa thở dài một hơi nói: "Hoàng nữ y nói ta khí huyết hao tổn nghiêm trọng cần phải dưỡng cho tốt, nếu không sẽ để lại mầm bệnh sau này không chỉ không thể có con nữa, mà cả đời phải nằm liệt giường."
Thanh Thư giật nảy mình, nàng không ngờ lại nghiêm trọng như vậy: "Cữu mẫu, vậy người dưỡng cho tốt việc trong nhà đều giao cho An An lo liệu, còn thiếu cái gì cần cái gì thì nói với con."
Phong Nguyệt Hoa hối hận không thôi, nói: "Thanh Thư, lúc trước con khuyên ta bao nhiêu lần đừng ăn quá nhiều để tránh t.h.a.i nhi quá lớn khó sinh, nhưng ta cứ không nghe. Nếu ta nghe, thì đã không có chuyện này rồi."
Ngoài thân thể hao tổn nghiêm trọng còn một chuyện bà ấy không nói, để sinh Viên tỷ nhi phía dưới bị Đàm bà đỡ cắt mở, sau này chuyện vợ chồng đều sẽ bị ảnh hưởng. Chỉ là chuyện tế nhị này, bà ấy cũng không tiện nói với Thanh Thư.
Thanh Thư an ủi: "Chuyện đã qua rồi thì đừng nghĩ nữa. Nay mẹ tròn con vuông, việc người cần làm bây giờ là an tâm dưỡng bệnh."
Phong Nguyệt Hoa gật đầu nói: "Ừ, để dưỡng tốt thân thể Viên tỷ nhi ta cũng giao cho An An trông."
Nói đến đây, bà ấy vô cùng cảm kích: "Mấy ngày nay may nhờ có An An, bất kể là việc trong nhà hay Viên tỷ nhi đều không để ta phải bận tâm nửa điểm."
Thanh Thư cười nói: "Có thể giúp được cữu cữu cữu mẫu, con tin trong lòng An An cũng rất vui."
Nói vài câu, Thanh Thư thấy bà ấy vẻ mặt mệt mỏi cười nói: "Cữu mẫu, người nghỉ ngơi cho khỏe, con đi xem Viên tỷ nhi."
"Con đi đi!"
Ra khỏi phòng, Thanh Thư nói với Tiểu Thảo tiễn nàng ra: "Trời nóng thế này cửa phòng không thể cứ đóng kín, nhất định phải thường xuyên thông gió, còn nữa nếu cữu mẫu thấy nóng thì đổi sang chăn mỏng. Ngoài ra mỗi ngày sáng trưa tối dùng nước ấm lau người cho bà ấy, để tránh nóng quá nổi rôm sảy."
Tiểu Thảo giật mình, nói: "Phu nhân vừa sinh xong không nên đụng nước chứ?"
"Có thể đụng nước, chỉ là không được đụng nước lạnh. Bây giờ thời tiết nóng thế này nhất định phải để người cữu mẫu sạch sẽ, nếu mọc rôm sảy hoặc lở loét càng khó khỏi hơn."
Tiểu Thảo do dự một chút rồi gật đầu. Nhưng cô nàng nghĩ lát nữa hỏi Hoàng nữ y, nếu Hoàng nữ y thấy không vấn đề gì thì làm theo lời Thanh Thư nói.
Dặn dò một hồi, Thanh Thư mới rời đi.
An An nhìn thấy nàng, cười nói: "Tỷ, muội nghe thấy tỷ tới liền muốn qua tìm tỷ, chỉ là mặt trời nắng quá muội không dám bế Viên tỷ nhi ra ngoài."
"Không sao, Viên tỷ nhi đâu?"
Viên tỷ nhi tuy mới mười ngày tuổi nhưng toàn thân mũm mĩm, đặc biệt là khuôn mặt kia còn to hơn cả Phúc ca nhi. Thanh Thư thấy vậy không khỏi lắc đầu nói: "Chẳng trách khó sinh? Đứa bé to thế này, sao mà sinh được chứ!"
An An cũng còn sợ hãi, nói: "Đúng vậy, cữu mẫu lần này đúng là chịu tội lớn rồi. Sinh ba ngày trời cũng không sinh được, lúc đó cữu cữu đều nói giữ mẹ rồi. May mà muội nói với bà đỡ, chỉ cần có thể giữ cả mẹ lẫn con thì thưởng cho bà ta một ngàn lượng bạc."
"Khụ, nói ra đều tại người Trương gia, nếu Hoàng nữ y ở đó có lẽ cữu mẫu cũng không phải chịu tội lớn như vậy."
Thanh Thư nhìn Viên tỷ nhi béo múp míp, lắc đầu nói: "Đứa bé quá to rồi, kẹt không ra được thì Hoàng nữ y có ở đó cũng vô dụng."
