Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 1211: Áp Lực (2)
Cập nhật lúc: 08/04/2026 17:50
Hồng Cô thấy mọi người đều nảy sinh ý khiếp sợ, nói: "Một trăm hai mươi lượng bạc nghe thì nhiều, nhưng chỉ cần các ngươi tương lai học được một kỹ năng thì không cần sợ trả không nổi."
"Hai ngày trước tú nương tới, các nàng mỗi tháng đại khái có thể kiếm mười đến hai mươi lượng bạc, nếu là tay nghề xuất chúng mỗi tháng có thể có mấy chục trên trăm lượng. Còn có tiên sinh phòng thu chi, bình thường mỗi tháng đều có năm lượng bạc tiền công, làm ở cửa hàng lớn tiền công càng nhiều hơn."
Diêu Mộng Lan nói: "Cô cô, người nói là sự thật sao?"
Hồng Cô ừ một tiếng nói: "Ta không cần thiết lừa các ngươi. Bất quá điều kiện tiên quyết là các ngươi phải học kỹ năng cho tốt cho tinh, như vậy mới có người mời các ngươi làm công; nếu là không học cho tốt tương lai không ai mời chỉ có thể làm cu li."
Lời này vẫn làm cho một bộ phận trong lòng sinh ra thấp thỏm.
Hạ Bình yếu ớt hỏi: "Ma ma, nếu là không học tốt đến lúc đó không ai mời vậy phải làm sao bây giờ?"
Hồng Cô nhìn nàng một cái nói: "Đến lúc đó liền đưa các ngươi đến cửa hàng làm tạp vụ, các ngươi không muốn làm thì đưa các ngươi về Từ Ấu viện."
"Vậy trong cửa hàng làm tạp vụ có thể kiếm bao nhiêu tiền?"
Hồng Cô cười một chút nói: "Làm tạp vụ có thể có bao nhiêu tiền, một tháng cũng chỉ năm sáu trăm văn tiền thôi. Số tiền này đều không đủ nuôi sống chính mình, vậy tiền các ngươi nợ thì thật sự phải để con cháu trả rồi."
Cái này kỳ thật là hù dọa bọn họ. Chỉ cần không phải ở học đường lăn lộn qua ngày dù cho học không tinh, học ba năm năm đi ra ngoài tùy tiện tìm một sai sự mỗi tháng đều có thể có mấy lượng bạc. Bất quá đây là Thanh Thư giao đãi, nàng cũng không dám nói thêm nữa.
Rất nhiều tiểu cô nương lâm vào trong mê mang.
Hồng Cô nói: "Sơn trưởng nói cho các ngươi một ngày thời gian suy xét, nếu là không muốn lưu lại ngày mai có thể nói với Phí cô cô. Phí cô cô sẽ chuyển lời cho Sơn trưởng, đến lúc đó sẽ phái người đưa các ngươi trở về."
Dịch An biết việc này xong hỏi: "Thanh Thư, cậu yêu cầu như vậy sẽ làm cho các nàng có áp lực rất lớn, tớ lo lắng sẽ có đứa bé không chịu nổi trở về."
Nàng đối với cách làm này của Thanh Thư cũng không tán đồng.
Thanh Thư tự nhiên nghe ra ý tứ của nàng: "Tớ cho các nàng cơ hội đọc sách biết chữ học kỹ năng, đây đã là chuyện tốt bánh từ trên trời rơi xuống. Nếu là ngay cả ăn mặc chi tiêu của chính mình cũng không dám gánh vác, học sinh như vậy tớ cũng không muốn lãng phí thời gian dạy."
"Hơn nữa, tớ đã để Hồng Cô nói rõ ràng, chỉ cần học tốt kỹ năng số tiền này rất dễ dàng trả. Nếu dưới tình huống này còn đ.á.n.h trống lui quân, cậu cảm thấy người như vậy có thể gánh vác được chuyện gì?"
Dịch An lắc đầu nói: "Thanh Thư, các nàng còn chỉ là một đám trẻ con bảy tám tuổi."
Thanh Thư lắc đầu nói: "Không, con nhà nghèo sớm biết lo liệu việc nhà. Bảy tám tuổi các nàng đã hiểu chuyện, cũng có thể làm lựa chọn cho cuộc đời của mình. Tớ cho các nàng cơ hội, các nàng không quý trọng cũng không thể trách tớ."
"Thanh Thư, cậu như vậy đối với các nàng mà nói có chút tàn nhẫn."
Nghe được lời này Thanh Thư cười: "Tàn nhẫn? Dịch An, tớ mở là học đường không phải từ thiện đường, hơn nữa mục đích tớ sáng lập học đường này là muốn bồi dưỡng nhân tài ưu tú ra. Mà không phải tốn hao nhân lực vật lực cùng tinh lực, đi bồi dưỡng một đám người nhu nhược vô năng không có đảm đương."
Dịch An nói: "Thanh Thư, cậu ngẫm lại các nàng ngay cả đồng tiền cũng chưa từng sờ qua, có mấy người có thể có dũng khí gánh vác nợ nần khổng lồ như vậy."
"Cho nên tớ cho các nàng lựa chọn, có dũng khí thì lưu lại, không có dũng khí có thể trở về."
Dịch An lắc đầu nói: "Thanh Thư, cậu như vậy đối với các nàng mà nói rất bất công. Thanh Thư, các nàng không phải người trưởng thành, các nàng chỉ là một đám trẻ con."
Nếu đây là một đám cô nương mười mấy tuổi Thanh Thư làm như vậy nàng không nói gì, nhưng những đứa trẻ này đều còn chỉ có bảy tám tuổi nàng là thật sự không tán đồng cách làm của Thanh Thư.
Thanh Thư không muốn cùng nàng tranh biện, bởi vì nàng biết tranh biện không ra kết quả: "Dịch An, ngôn xuất hành, hành tất quả. Tớ đã thả lời này ra ngoài, thì không có khả năng sửa đổi nữa."
Dịch An trừng mắt nhìn nàng một cái, nói: "Tớ không nghĩ tới cậu thế mà cố chấp như vậy?"
Thanh Thư nói: "Dịch An, dựa theo ý tưởng của cậu học sinh ngày khai giảng kia liền không nên đưa đi, nên cho các nàng thêm một cơ hội. Nhưng không được, không phù hợp yêu cầu của tớ hết thảy đều phải đưa đi."
Dịch An nghe vậy tức giận nói: "Dựa theo cậu nói như vậy, nếu lần này học sinh toàn bộ đều từ bỏ cậu liền không làm nữa?"
"Vậy chỉ có thể chứng minh nữ học sinh chiêu thu lần này quá kém. Các nàng đi rồi tớ lại một lần nữa chiêu thu một đám. Trẻ con nhiều như vậy, tổng có thể chiêu đến người phù hợp yêu cầu của tớ."
Dịch An bất đắc dĩ nói: "Cậu là Sơn trưởng Thanh Sơn Nữ Học, nơi này cậu định đoạt."
Nói xong những lời này, Dịch An về phòng mình.
Mặc Tuyết thấy nàng buồn bực không vui, nghĩ nghĩ vẫn là nói: "Cô nương, em cảm thấy quyết định của Nhị cô nương là đúng. Hơn một trăm lượng bạc nghe tới là rất nhiều, nhưng nếu ngay cả dũng khí trả tiền cũng không có về sau lại làm sao có thể thành tài đâu?"
Dịch An lắc đầu nói: "Hơn một trăm lượng a, đối với bá tánh bình thường đều là một khoản tiền khổng lồ, càng đừng nói những đứa trẻ này ngay cả đồng tiền cũng chưa từng sờ qua. Ngươi cảm thấy có mấy học sinh dám gánh vác nợ nần như vậy."
Mặc Tuyết cười nói: "Cho nên nói cái này vẫn là phải xem các nàng có cái phách lực này hay không. Nói câu khó nghe, tương lai các nàng thật trả không nổi không muốn trả chẳng lẽ còn có thể đòi mạng các nàng."
Dịch An nói: "Đây không phải chơi xấu sao?"
"Là chơi xấu a, nhưng cũng là một loại phương pháp a! Cô nương a, Nhị cô nương làm như vậy cũng không phải thật sự muốn các nàng trả tiền, chỉ là mượn này cho các nàng áp lực, ngoài ra còn muốn cho các nàng biết thiên hạ này không có chuyện không làm mà hưởng. Chủ t.ử, làm như vậy tuy rằng xác thực có chút tàn nhẫn, nhưng muốn làm thành sự thì không thể mềm lòng."
Dịch An thở dài một hơi nói: "Ngươi nói ta làm sao không hiểu. Chỉ là nghĩ những đứa trẻ kia vừa sinh ra đã không cha không mẹ quá không dễ dàng, liền muốn giúp các nàng một chút."
Mặc Tuyết nói: "Em nhớ rõ Nhị cô nương đã nói một câu, cô ấy nói người không thể quyết định xuất thân của mình, nhưng có thể quyết định cuộc đời của mình. Hiện tại cho các nàng cơ hội, chính các nàng không quý trọng lại có thể trách ai."
"Chủ t.ử, người cũng đừng nói các nàng còn nhỏ. Nếu đổi thành là em, có cơ hội như vậy đừng nói một trăm hai mươi lượng, chính là một vạn hai ngàn lượng em cũng sẽ không từ bỏ."
Dịch An nghe vậy cười, nói: "Một vạn hai lượng, bán ngươi đều trả không nổi."
Mặc Tuyết ngẩng đầu nói: "Trả không nổi thì trả không nổi, dù sao trước tiên đem ngày lành trải qua rồi nói sau. Nếu tương lai trả không nổi lại không muốn liên lụy con cháu đời sau, vậy thì không thành thân một mình sống tốt rồi. Trên đời này, biện pháp tổng so khó khăn nhiều hơn."
Dịch An không nói chuyện nữa.
Ngày thứ hai có sáu học sinh đi tìm Phí cô cô nói muốn trở về, Thanh Thư biết được xong liền để Miêu thúc cùng Ngọc Hà đưa các nàng trở về.
Dịch An đối với kết quả này đại vi giật mình, nói với Thanh Thư: "Tớ còn tưởng rằng hơn phân nửa học sinh đều không chịu nổi áp lực này trở về chứ?"
Tâm tình Thanh Thư cũng rất tốt, cười nói: "Đó là bởi vì cậu quá không hiểu biết các nàng. Một trăm hai mươi lượng bạc là rất nhiều, nhưng ở lại học đường có thể thay đổi vận mệnh của các nàng. Mà trở về không phải đi làm nha hoàn cho người ta thì chính là đi làm cu li, thậm chí còn sẽ sớm bị an bài gả chồng ở nhà chồng làm trâu làm ngựa."
Dịch An không khỏi nói thầm: "Nói giống như cậu rất hiểu biết các nàng vậy."
"Tớ khi còn bé chưa từng nghĩ tới chính mình có thể thi đậu Văn Hoa Đường, là lão sư nói chỉ cần tớ nỗ lực liền nhất định có thể thi đậu. Từ đó về sau tớ liền vì thi Văn Hoa Đường mà nỗ lực, sau đó tớ thi đậu, cũng kết bạn với các cậu, càng được Trưởng công chúa thưởng thức sáng lập nữ học này." Thanh Thư nói: "Dịch An, tớ đã làm học đường này thì phải dốc hết khả năng làm nó cho tốt."
