Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 1233: Tay Mơ

Cập nhật lúc: 08/04/2026 17:53

Mặt trời lên cao Lão Bát mới tỉnh dậy, mở đôi mắt ngái ngủ ra thì thấy Phù Cảnh Hy đang ngồi xếp bằng trên đất đả tọa.

Phù Cảnh Hy thấy hắn liền nói: "Mau rửa mặt đi, ăn sáng xong thì theo ta đến quân doanh."

Vừa ăn sáng xong, Kha Hành đã đến nói: "Khâm sai đại nhân, Lý đại nhân lại đến."

Phù Cảnh Hy nói: "Bảo hắn đợi ở ngoài."

Lý Gia Mặc đợi ở ngoại môn hai khắc, đợi đến mức bực bội muốn rời đi, vẫn là Doãn Điển sống c.h.ế.t kéo hắn lại mới không đi.

Một lúc sau, Lão Bát mới ra nói: "Đại nhân nhà ta bảo ngài vào nói chuyện."

Doãn Điển cũng muốn đi theo vào, tiếc là bị Lão Bát chặn lại: "Lão gia nhà ta nói chỉ cho một mình Lý đại nhân vào, xin Doãn bách hộ ngồi đợi ở ngoài."

Lý Gia Mặc vào phòng, liền thấy Phù Cảnh Hy đang đọc sách. Nhìn bìa sách có hai chữ "Binh pháp" to đùng, ánh mắt hắn lóe lên.

Phù Cảnh Hy biết hắn vào, nhưng lại không ngẩng đầu lên, chỉ cúi đầu đọc sách.

Lý Gia Mặc nén giận nói: "Phù đại nhân, hôm qua thái độ của ta không tốt, ta trịnh trọng xin lỗi ngài. Mong ngài đại nhân không chấp tiểu nhân, đừng so đo với ta."

Phù Cảnh Hy đặt sách xuống, thản nhiên nói: "Ta cứ muốn so đo thì sao?"

Lý Gia Mặc cũng không phải người chịu mềm mỏng, nghe vậy nói: "Khâm sai đại nhân nhất quyết muốn so đo, vậy ta cũng hết cách."

"Rất ngang ngược nhỉ?"

Lý Gia Mặc lạnh mặt nói: "Không dám."

Phù Cảnh Hy thản nhiên nói: "Có chuyện gì mà Lý đại nhân ngài không dám? Không có chuyện gì thì Lý đại nhân mời về cho, ta còn đang bận!"

Lý Gia Mặc nén giận nói: "Khâm sai đại nhân, g.i.ế.c người cũng chỉ đến thế thôi, rốt cuộc ngài muốn thế nào?"

"Không muốn thế nào cả, chỉ là không muốn gặp ngươi."

Thái độ của Phù Cảnh Hy hoàn toàn chọc giận Lý Gia Mặc, hắn nói: "Nếu đã vậy, ta xin phụng bồi đến cùng."

Sau khi thu dọn, Phù Cảnh Hy ra ngoài liền hỏi: "Chu Cương đâu?"

Hắn muốn đến quân doanh điều tra vụ án mất cắp v.ũ k.h.í, nhưng bản thân lại chưa từng điều tra vụ án nào, nên phải mang theo một người giỏi điều tra. Mà tả phó sứ của Án sát sứ ty là Chu Cương đã trở thành lựa chọn không thể tốt hơn.

Đến quân doanh, người đầu tiên được triệu tập là cấp trên trực tiếp của Quý Hồng Dương, bả tổng Cam Hán Nghĩa, ông ta cũng phụ trách kho v.ũ k.h.í.

Chu Cương nghe Phù Cảnh Hy hỏi lung tung không đầu không cuối, cảm thấy đau đầu, câu hỏi không trúng trọng điểm, vừa nghe đã biết là một tay mơ không hiểu gì.

"Vũ khí trong kho đều phải được ghi chép vào sổ sách, sổ sách đâu?"

Cam Hán Nghĩa cúi đầu nói: "Hai tháng trước bị cháy, sổ sách đều bị cháy hết rồi."

Phù Cảnh Hy mặt trầm như nước. Cháy rồi? E là hủy thi diệt tích rồi. Thủ đoạn này, làm thật sạch sẽ.

Hỏi xong Cam Hán Nghĩa, Phù Cảnh Hy trực tiếp để Chu Cương hỏi, còn mình thì ngồi bên cạnh chăm chú lắng nghe.

Thực ra qua lâu như vậy, những người này đều đã thông đồng khẩu cung, hỏi nửa ngày cũng không hỏi được gì có giá trị.

Thấy trời đã tối, Phù Cảnh Hy nói: "Chu đại nhân, chúng ta về trước, ngày mai lại đến."

Sau khi hai người tách ra, Chu Cương liền đi tìm Quản Ngạn Lỗi: "Đại nhân, vị khâm sai đại nhân này không thật lòng muốn điều tra vụ án."

"Lời này nói thế nào?"

Chu Cương giải thích: "Vừa rồi ta nói muốn bắt Diệp Kiến Bân, người quản lý kho v.ũ k.h.í, để thẩm vấn, nhưng ngài ấy không đồng ý, nói phải có bằng chứng xác thực. Chuyện này còn cần bằng chứng gì nữa? Ông ta là võ quan phụ trách kho v.ũ k.h.í, v.ũ k.h.í bị mất cắp, ông ta vốn có trách nhiệm không thể chối cãi."

Ông ta cho rằng Phù Cảnh Hy căn bản không muốn điều tra vụ án này cho ra nhẽ, chỉ muốn cho qua chuyện.

Quản Ngạn Lỗi đang định nói thì đột nhiên lại ho dữ dội một trận, sau khi ngừng ho liền nói: "Ngài ấy bảo ngươi làm thế nào thì cứ làm thế đó đi!"

"Vậy vụ án này phải làm sao?"

Quản Ngạn Lỗi nói: "Vụ án này Thái tôn điện hạ giao cho ngài ấy, có sai sót cũng là ngài ấy chịu trách nhiệm, ngươi cứ làm theo lời ngài ấy là được."

Chu Cương lo lắng nói: "Đại nhân, chỉ sợ ngài ấy bao che dung túng. Đại nhân, ta nghe nói ngài ấy đã nhận mấy rương đồ của Hạ Mông."

Quản Ngạn Lỗi lại ho dữ dội một trận, ho xong thì thở hổn hển: "Chuyện này ngươi cứ xem mà làm, không cần cố ý đến nói với ta."

Chu Cương thấy ông ta như vậy, cũng không tiện nói tiếp.

Đợi ông ta đi rồi, Quản Ngạn Lỗi gọi đại quản gia đến: "Hạ Mông đã tặng cho Phù đại nhân bao nhiêu đồ rồi?"

"Tặng bốn rương, khâm sai đại nhân đều nhận hết." Đại quản gia rất lo lắng nói: "Đại nhân, lỡ như khâm sai bị hắn mua chuộc, chuyện lần này có phải lại cho qua không ạ!"

Quản Ngạn Lỗi lắc đầu nói: "Sẽ không. Thái tôn điện hạ là một vị vua có chí lớn, sẽ không để mặc người như Hạ Mông. Nếu không những người khác đều bắt chước, quốc gia sẽ lâm nguy."

Hạ Mông tự mình nắm giữ binh quyền, đã phạm vào điều đại kỵ của người cầm quyền. Thái tôn điện hạ trừ khi muốn làm vua mất nước, nếu không nhất định phải nghiêm trị hắn.

Đại quản gia nhẹ giọng nói: "Lão gia, vị Phù đại nhân này thật không đáng tin cậy, điều tra án nào có ai làm như ngài ấy."

Đến Hợp Châu xong lẽ ra phải nhanh ch.óng bắt tay vào điều tra vụ án này, nhưng ngài ấy không điều tra cho đàng hoàng mà lại đi theo tiễu phỉ. Càng vô lý hơn là biết rõ Chung Ma T.ử là tội phạm quan trọng lại không tự mình dẫn người đi bắt, mà lại giao chuyện quan trọng như vậy cho Lý Gia Mặc. Trong thành Hợp Châu này ai mà không biết, nhà họ Hoàng là người ủng hộ trung thành nhất của Hạ Mông. Lý Gia Mặc là người nhà họ Hoàng, để hắn đi bắt Chung Ma T.ử chẳng phải là dê vào miệng cọp sao.

Quản Ngạn Lỗi nói: "Ngài ấy vào Đại Lý Tự chưa đầy nửa tháng, một vụ án cũng chưa từng tiếp xúc, vẫn là người mới, làm sao biết điều tra án."

Đại quản gia không khỏi nói: "Ngài ấy không có kinh nghiệm gì, không biết tại sao Thái tôn lại chọn ngài ấy làm khâm sai để tra vụ án này."

Quản Ngạn Lỗi nói: "Thái tôn làm vậy ắt có lý do của ngài, chúng ta chỉ cần chờ là được."

Trong việc điều tra án, Phù Cảnh Hy chỉ là một tay mơ, nhưng mục đích chính lần này không phải là thực sự truy tìm v.ũ k.h.í bị mất cắp mà là để trừ khử Hạ Mông. Vì vậy ông tin rằng, Phù Cảnh Hy chắc chắn có kế hoạch khác.

Cùng lúc đó, Địch Hải Minh cũng nói với Hạ Mông về chuyện này: "Cái tên họ Phù kia đến hỏi cung cũng không biết, cuối cùng vẫn là Chu Cương ra mặt hỏi. Tướng quân, ta thấy người này chỉ là một tên bao cỏ, chúng ta không cần phải làm lớn chuyện."

Mao Đông Phương bực bội nói: "Bao cỏ mà có thể thăng liền ba cấp?"

Đây chẳng phải là cho thấy bọn họ còn không bằng cả bao cỏ sao.

Địch Hải Minh bĩu môi nói: "Ai biết hắn làm thế nào mà thăng liền ba cấp. Ngươi xem cái mặt hắn kìa, nói không chừng là bán thân mà có được."

Mao Đông Phương nghe vậy không khỏi lắc đầu nói: "Người như vậy sao có thể là nam sủng, không biết hai con mắt của ngươi để làm gì?"

Người kiêu ngạo như Phù Cảnh Hy, sao có thể chịu nằm dưới người khác. Hơn nữa nếu hắn thật sự là nam sủng, Trấn Quốc Công cũng không thể gả nghĩa nữ cho hắn.

Hạ Mông thấy hai người lại sắp cãi nhau, sa sầm mặt nói: "Lão Tam, Phù Cảnh Hy tuổi không lớn nhưng tâm tư rất sâu, ngươi không được lơ là."

Thấy hắn đã lên tiếng, Địch Hải Minh đành phải gật đầu đồng ý, nhưng trong lòng vẫn giữ vững quan điểm của mình. Trẻ tuổi như vậy, nếu không phải dựa vào con đường tà đạo để lấy lòng Thái tôn, sao có thể thăng liền ba cấp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 1222: Chương 1233: Tay Mơ | MonkeyD