Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 1521: Sinh Nở Thần Tốc, Giáo Huấn Muội Muội (2)
Cập nhật lúc: 11/04/2026 18:11
Ổ Dịch An thấy Thanh Thư có vẻ không hài lòng lắm với cái tên này, vội vàng nói: "Chuyện này chúng ta lúc trước đã nói rồi, cậu không được nuốt lời đâu đấy! Nếu cậu nuốt lời, tớ trở mặt đấy."
Thanh Thư thấy nàng sốt sắng như vậy, cười nói: "Được, Yểu Yểu thì Yểu Yểu! Tên chính đợi cha nó về rồi đặt sau."
"Tớ thấy Phù Cảnh Hi đặt tên không ổn lắm, vẫn là cậu đặt thì chắc chắn hơn."
Thanh Thư gật đầu nói: "Ta cũng sẽ nghĩ, đến lúc đó xem ai đặt tên hay hơn thì dùng của người đó."
"Bế con lại đây, ta cho con b.ú."
Đợi đứa bé ăn no xong, Dịch An đòi bế con. Thanh Thư cũng không ngăn cản, chỉ nói: "Xương cốt trẻ con bây giờ còn mềm không chịu được lực quá mạnh, cậu nhẹ tay chút đừng dùng sức nhé!"
Dưới sự chỉ dẫn của Phong Tiểu Du, Dịch An đã bế được đứa bé vào lòng. Một lát sau, nàng cẩn thận đặt đứa bé xuống bên cạnh Thanh Thư nói: "Đợi nó lớn lên, tớ sẽ may cho nó những bộ y phục đẹp nhất."
Phong Tiểu Du cười hớn hở nói: "Tớ còn tưởng cậu sẽ nói, trang bị cho nó thanh bảo kiếm sắc bén nhất và bộ áo giáp cứng rắn nhất chứ!"
"Nếu chí hướng sau này của nó là trở thành đại tướng quân đại nguyên soái, tớ tự nhiên sẽ chuẩn bị cho nó v.ũ k.h.í tốt nhất. Nếu nó muốn trở thành cô nương xinh đẹp nhất thế gian này, thì tớ sẽ tặng cho nó y phục đẹp nhất trang sức lộng lẫy nhất."
Thanh Thư mỉm cười, nhưng vẫn nói: "Muốn có con gái thì tự mình sinh đi, con gái ta nó muốn gì ta sẽ cho."
"Tớ cũng muốn lắm chứ, chỉ là Ổ gia chúng tớ muốn có con gái khó quá."
Ba người trò chuyện non nửa ngày, Dịch An nói: "Sao cậu còn chưa ngủ?"
"Tớ lại không buồn ngủ, việc gì phải ngủ?"
"Lan Hi sinh con xong, ngủ một giấc là hết hơn nửa ngày."
Phong Tiểu Du giải thích: "Đó là vì Lan Hi sinh con mất hơn nửa ngày, sinh xong mệt lả nên ngủ thiếp đi. Thanh Thư sinh con cứ như chơi ấy nửa canh giờ là sinh xong, cho nên tinh thần cậu ấy tốt."
"Lần này nửa canh giờ là xong à? Thanh Thư, đợi lúc tớ m.a.n.g t.h.a.i cậu phải chỉ điểm cho tớ nhé! Đến lúc đó tớ cũng tranh thủ nửa canh giờ là sinh xong."
Nhắc đến chuyện này, Thanh Thư có chút lo lắng hỏi: "Thân thể cậu có chịu được nỗi khổ sinh nở không?"
Thân thể Dịch An từng bị trọng thương, tuy bây giờ đã khỏi hẳn, nhưng nàng rất lo lắng m.a.n.g t.h.a.i sẽ bị ảnh hưởng. Dù sao lúc trước nàng bị thương ở cột sống và đốt sống cổ, mà m.a.n.g t.h.a.i sẽ tăng thêm gánh nặng trầm trọng cho toàn bộ cơ thể.
Phong Tiểu Du trước đây chưa từng nghĩ đến vấn đề này, nghe vậy sắc mặt biến đổi, nhưng rất nhanh giả vờ lạc quan nói: "Sẽ không đâu, Dịch An đã khỏi rồi mà."
Dịch An cũng không giấu hai người, nói: "Chuyện này tớ đã hỏi Tần gia gia, ông ấy nói lúc m.a.n.g t.h.a.i ảnh hưởng có hạn, chủ yếu là lúc sinh sẽ khá khó khăn. Nhưng chỉ cần trong t.h.a.i kỳ chú ý đừng để t.h.a.i nhi quá lớn, lúc sinh sẽ bớt chịu khổ rất nhiều. Cho nên à. Thanh Thư, tớ m.a.n.g t.h.a.i được hay không đều dựa vào cậu đấy."
Thanh Thư nghe vậy trong lòng nhẹ nhõm đôi chút, nói: "Chỉ cần lúc m.a.n.g t.h.a.i không ăn uống quá độ lại vận động nhiều, t.h.a.i nhi sẽ không lớn đâu. Con nhỏ chút cũng không cần lo, chỉ cần sữa đủ thì lớn nhanh lắm."
"Tớ không lo, dù sao đến lúc đó tớ đều nghe theo cậu."
Về phương diện này, Thanh Thư là người có tiếng nói nhất.
Ăn một bát cháo kê táo đỏ và hai quả trứng gà, Thanh Thư liền ngủ.
Dịch An cứ ngồi bên giường nhìn chằm chằm Yểu Yểu, cảm thấy nhìn thế nào cũng không đủ: "Cậu nói xem, tớ bế nó về nuôi thì thế nào?"
"Được thôi, miễn là cậu không sợ Phù Cảnh Hi và Thanh Thư liều mạng với cậu."
Phong Tiểu Du nói: "Vừa rồi cậu không thấy đâu, Thanh Thư biết sinh được con gái thì kêu gào đòi bế, bế được rồi thì hôn lấy hôn để, hốc mắt lúc đó còn ngấn lệ. Đứa bé này à, Thanh Thư sau này chắc chắn là nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa. Tớ thấy à, sau này Phúc ca nhi là cỏ Yểu Yểu là bảo bối rồi."
Nàng thật ra chỉ nói đùa thôi, dù trai hay gái Thanh Thư đều sẽ yêu thương.
Đang nói chuyện thì hai người nghe thấy Thanh Loan đến. Phong Tiểu Du suy nghĩ một chút rồi nói: "Cậu ở đây trông chừng hai mẹ con họ, tớ đi nói chuyện với Thanh Loan một lát."
"Cậu với nó có gì mà nói?"
"Chuyện này không thể nói cho cậu biết."
Ổ Dịch An đang chê Phong Tiểu Du ở đây vướng tay vướng chân, nàng ta đi ra ngoài là đúng ý nàng!
Ra ngoài xong, Phong Tiểu Du nhìn An An nói: "Thanh Thư ngủ rồi. Thanh Loan, qua phòng chị ngồi một lát, chúng ta nói chuyện."
An An nghe vậy trong lòng có chút thấp thỏm, nhưng nàng vẫn gật đầu nói: "Vâng."
Vào phòng, Phong Tiểu Du bảo Dao Cầm bế Yến ca nhi ra ngoài chơi. Đợi trong phòng chỉ còn lại hai người, Phong Tiểu Du nói: "Thanh Loan, biết chị muốn nói chuyện gì với em không?"
An An gật đầu nói: "Em biết, em không nên chọc giận chị em. Tiểu Du tỷ tỷ, em cũng không biết mình bị làm sao nữa, những ngày này cứ nghĩ linh tinh, nói năng cũng không qua não."
Phong Tiểu Du nói: "Em bây giờ đang mang thai, người m.a.n.g t.h.a.i đều thích suy nghĩ lung tung, hơn nữa đặc biệt không có cảm giác an toàn."
Nghe vậy, hốc mắt An An đỏ hoe: "Chị ấy trước đây rất thương em, chỉ cần em gặp chuyện không vui chị ấy sẽ khuyên giải an ủi em. Nhưng bây giờ, bây giờ em nói với chị ấy vài câu là chị ấy mất kiên nhẫn."
Phong Tiểu Du nghe vậy không khỏi nói: "Em chỉ nói vài câu thôi sao? Đàm Kinh Nghiệp thi Hội chín ngày, em ở trước mặt Thanh Thư lải nhải suốt chín ngày, em nghĩ người bình thường nào chịu nổi."
"Em lo lắng cho tiền đồ của Đàm Kinh Nghiệp, cái này bọn chị đều có thể hiểu. Nhưng em có từng nghĩ cho Thanh Thư chưa? Không có, em chỉ nghĩ đến tiền đồ của Đàm Kinh Nghiệp, chỉ nghĩ đến tâm trạng lo âu của em, rồi cần Thanh Thư đến khuyên giải an ủi em. Nhưng em lại chẳng hề nghĩ đến cậu ấy là một t.h.a.i p.h.ụ sắp lâm bồn, cậu ấy mới là người thực sự cần được chăm sóc."
"Cậu ấy không như ý em khuyên giải an ủi em, em liền sinh lòng bất mãn. Nhưng em có lập trường gì mà bất mãn? Tất cả những gì em có hiện tại đều là do Thanh Thư cho, không có Thanh Thư em không vào được tư thục Lan gia, không thi đỗ Nữ học Kinh Đô, không trở thành nữ tiên sinh của Nữ học Thanh Đài, cũng không gả được cho Đàm Kinh Nghiệp."
Đàm Kinh Nghiệp học vấn hơi khiếm khuyết, nhưng các phương diện khác đều rất ưu tú.
Mặt An An đỏ bừng lên.
Phong Tiểu Du nói: "Những năm qua Thanh Thư đã làm bao nhiêu việc cho em, trong lòng em rõ nhất. Còn em thì sao? Những năm qua em đã làm gì cho cậu ấy?"
Nhớ lại lời Thanh Thư nói trước đó sợ nàng biến thành giống Cố Hòa Bình, mặt An An trong nháy mắt trắng bệch.
Thấy nàng như vậy sợ nàng bị kích động quá độ ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng, Phong Tiểu Du bèn dịu giọng: "Lâm Thanh Loan, làm người phải biết ơn. Với những việc em làm, đổi lại là chị thì đã sớm trở mặt với em rồi. Có một người chị tốt như vậy là phúc phận em tu được từ kiếp trước, em hãy trân trọng phúc phận này đi, nếu không tình nghĩa có nhiều đến mấy cũng sẽ bị em làm tiêu tan hết thôi."
An An cúi đầu nói: "Tiểu Du tỷ yên tâm, em sau này sẽ không như vậy nữa."
