Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 1717: Úc Hoan (1)
Cập nhật lúc: 12/04/2026 13:26
Thanh Thư đang đút cơm cho Yểu Yểu. Vì bé còn quá nhỏ, dạ dày yếu nên cơm ăn được làm riêng, mềm hơn cơm của Thanh Thư và Phúc ca nhi.
"Mẹ, đầu, đầu..."
Thanh Thư cười mắng: "Sắp một tuổi rưỡi rồi mà nói còn chưa sõi, con cũng lười thật đấy."
Nói thì nói vậy nhưng vẫn gắp một cái đầu sư t.ử vào bát, xắn ra rồi đút cho bé ăn. Đứa trẻ này miệng kén ăn lắm, hễ món ăn hơi mặn hay nhạt một chút là không chịu ăn.
Kết Cánh đi vào, phúc lễ nói: "Thái thái, Quận chúa sai người đưa đồ tới."
Thanh Thư đặt bát đũa xuống nói: "Mau mời người vào."
Yểu Yểu thấy mẹ đứng dậy định đi liền òa khóc oa oa, Thanh Thư cười dỗ dành: "Yểu Yểu ngoan, mẹ sẽ quay lại ngay."
Phúc ca nhi đi tới nói: "Mẹ, mẹ đi đi, con đút cho Yểu Yểu."
Thanh Thư gật đầu, mặc kệ Yểu Yểu gào khóc, đứng dậy đi ra phòng khách nhỏ.
Thấy Điểm thúc dẫn một tiểu nha đầu đi vào, Thanh Thư rất ngạc nhiên, chưa đợi cô mở miệng hỏi, Úc Hoan đã quỳ xuống đất vừa dập đầu vừa nói: "Sư phụ, xin nhận của đồ nhi một lạy."
Thanh Thư có chút ngơ ngác: "Chuyện gì vậy?"
Điểm thúc ở bên cạnh cảm kích giải thích: "Phù thái thái, cô bé này thiên phú cực cao, ngộ tính cũng tốt, Quận chúa biết được liền sai tôi đưa đến kinh thành."
"Vậy con bé đang làm gì thế này?"
Cô từng nói với Tiểu Du, nếu tìm được đứa trẻ có thiên phú tốt thì đưa đến kinh thành. Thiên phú tốt thì không thể dạy dỗ như người bình thường được, nếu không sẽ lãng phí tài năng.
Úc Hoan tự mình giải thích: "Con nghe Quận chúa nói người võ công rất cao, nên muốn bái người làm sư phụ."
Thanh Thư thấy cô bé không hề rụt rè, cảm thấy đứa trẻ này rất thú vị, nhưng vẫn lắc đầu nói: "Vậy thì con tìm nhầm người rồi. Ta có biết chút công phu quyền cước nhưng đều là hoa quyền tú cước, không thực dụng."
Lời này của cô không phải khiêm tốn mà là sự thật, tuy cô ngày ngày luyện Đoạn gia quyền nhưng không có kinh nghiệm thực chiến, nếu giao đấu với người khác chắc chắn sẽ thua. Và đây cũng là lý do cô ra ngoài đều mang theo Hồng Cô và Xuân Đào.
Úc Hoan không tin, nói: "Nhưng Quận chúa nói người võ công rất cao, con tin ngài ấy sẽ không lừa con."
Cô bé từ chỗ Tiểu Du biết được những việc Thanh Thư làm, tưởng rằng cô là người rất dễ nói chuyện, nên tràn đầy tự tin với việc bái sư. Nhưng bây giờ cô bé cảm thấy, có lẽ mình đã nghĩ quá tốt đẹp rồi.
Thanh Thư cười nói: "Cậu ấy đ.á.n.h không lại ta, nên cảm thấy võ công ta rất cao, thực tế ta tập võ chỉ để rèn luyện thân thể."
"Vậy con cũng nguyện ý bái người làm sư phụ."
Thanh Thư cảm thấy quyết tâm học võ của cô bé khá mạnh, nhưng vẫn lắc đầu nói: "Ta chưa từng nghĩ đến việc thu đồ đệ. Tuy nhiên trong kinh thành người có võ công cao rất nhiều, nếu con có thiên phú về phương diện này ta sẽ giúp con tiến cử."
Phong Tiểu Du tìm đến đứa trẻ này, lai lịch chắc chắn đã điều tra rõ ràng, nên phương diện này cũng không lo lắng.
Úc Hoan có chút tò mò hỏi: "Cái này chứng minh thế nào?"
"Cái này đơn giản, tìm người sờ xương cho con là biết ngay. Nếu căn cốt con thích hợp luyện võ, ta nhất định tìm cho con một sư phụ võ công cao cường."
Úc Hoan do dự một chút rồi vẫn lắc đầu nói: "Người khác con không yên tâm, con vẫn muốn bái người làm sư phụ."
Thanh Thư cười nói: "Tại sao lại cố chấp bái ta làm sư phụ như vậy? Nếu con thực sự có thiên phú luyện võ, bái ta làm sư phụ sẽ bị uổng phí đấy."
Úc Hoan nói: "Rất nhiều sư phụ sẽ bóc lột đồ đệ, người chắc chắn sẽ không."
Cô bé lăn lộn trong đám ăn mày nghe nói rất nhiều chuyện, những sư phụ đó rất nhiều người sẽ ngược đãi đồ đệ, thậm chí để đề phòng đồ đệ giỏi hơn mình sẽ không dạy bản lĩnh thật sự. Cũng vì vậy, cô bé không dám bái sư.
Thanh Thư cười một cái nói: "Vậy ta tìm cho con một người thầy không bóc lột con. Được rồi, con lui xuống rửa mặt chải đầu trước đi, ta còn có lời muốn nói với Điểm thúc."
Tiểu Du trước đó không viết thư cho cô, hiện tại cô cũng không biết tình hình thế nào. Mà đứa trẻ này ở đây cũng không tiện hỏi.
Úc Hoan vô cùng ngoan ngoãn đi theo Mặc Tuyết ra ngoài.
Thanh Thư hỏi: "Thiên phú luyện võ của đứa bé này cao bao nhiêu?"
Điểm thúc từ trong tay áo lấy ra một bức thư đưa cho cô.
Đọc thư xong Thanh Thư có chút động lòng, nếu đúng như trong thư Tiểu Du nói thì đứa trẻ này nên được bồi dưỡng t.ử tế, bồi dưỡng tốt tương lai có thể trở thành một trợ lực lớn.
Điểm thúc lại nói: "Quận chúa vốn định giữ con bé lại bên cạnh, nhưng con bé không chịu. Quận chúa nói hạt giống tốt như vậy cũng không thể để người khác hưởng lợi, liền dỗ dành con bé đến kinh thành để bái ngài làm sư phụ."
Thanh Thư nói: "Tuổi còn nhỏ mà hiểu nhiều như vậy, xem ra hồi nhỏ chịu khổ không ít."
Điểm thúc gật đầu nói: "Quận chúa cũng sai người đi nghe ngóng rồi, đứa bé này quả thực là một đứa trẻ khổ mệnh. Vừa sinh ra cha đã mất, cha dượng không dung tha đưa con bé đến Từ Ấu viện. Vì không được quản sự Từ Ấu viện thích nên không chỉ thường xuyên bị đ.á.n.h mắng mà còn không cho cơm ăn, nhưng đứa bé này lanh lợi, không có cái ăn thì tự mình nghĩ cách."
"Nghĩ cách gì?"
"Ban đầu là ăn xin, sau đó là tìm đồ giúp người ta, chạy việc vặt. Thật ra tiền con bé kiếm được đủ để bản thân ăn no, chỉ là con bé vẫn chia đều tiền kiếm được cho bạn bè. Cũng vì ngày ngày chịu đói nên mặt vàng vọt gầy gò, lúc được đưa tới trên người chẳng có chút thịt nào. Trên đường đi được ăn ngon uống tốt, nuôi hơn một tháng mới có được bộ dạng như bây giờ."
Thanh Thư gật đầu nói: "Ta biết rồi, đứa bé cứ để ở chỗ ta."
"Thái thái, đứa bé này thiên phú thực sự rất tốt."
Thanh Thư cười một cái nói: "Ta tạm thời chưa có ý định thu đồ đệ. Nhưng ông yên tâm, chỉ cần thiên phú và ngộ tính của con bé thực sự tốt như Quận chúa nhà các ông nói, ta sẽ tìm cho con bé một người thầy thích hợp."
Có lời này, Điểm thúc cũng yên tâm rồi.
Thấy Thanh Thư trầm tư, Hồng Cô cười hỏi: "Thái thái, người muốn nhận đứa bé này không?"
Thanh Thư nói: "Tin tức Tiểu Du nghe ngóng vẫn còn hời hợt, đứa bé này rốt cuộc phẩm tính thế nào cậu ấy cũng không rõ. Cứ để con bé ở trong phủ quan sát đã, nếu phẩm tính tốt ta sẽ cân nhắc."
"Đứa bé này nhìn rất lanh lợi."
Thanh Thư cười một cái nói: "Trong hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy, nếu không có vài phần lanh lợi thì sao còn sống đến bây giờ!"
Nghĩ một chút Thanh Thư gọi Hứa ma ma tới, dặn dò bà: "Sắp xếp cho con bé một việc, đừng mệt quá, nhưng cũng đừng quá nhẹ nhàng."
Dặn dò xong việc này cô liền về chính viện.
Phó Nhiễm cười nói: "Quận chúa lại gửi đặc sản tới à?"
Mỗi lần Quận chúa gửi đồ về nhà mẹ đẻ đều sẽ gửi kèm cho Thanh Thư một phần.
"Lần này cậu ấy không chỉ gửi đặc sản Thường Châu, còn gửi một cô bé tới nữa!"
Thấy Phó Nhiễm nghi hoặc nhìn mình, Thanh Thư cười kể sơ qua tình hình của Úc Hoan cho bà nghe: "Lão sư, nếu thiên phú của con bé thực sự xuất chúng, người có thể mỗi ngày dạy con bé nửa canh giờ không?"
Phúc ca nhi sáng tối phải luyện công còn phải tập viết, thời gian của Phó Nhiễm vẫn khá dư dả. Tất nhiên, cũng vì biết Phó Nhiễm thích những đứa trẻ thông minh hơn người nên mới nói chuyện này với bà. Nếu không thì trực tiếp chỉ định người khác trong phủ là được.
Đúng như Thanh Thư dự đoán, Phó Nhiễm vừa nghe đã để tâm: "Thật sự có bản lĩnh qua mắt không quên?"
Thanh Thư lắc đầu nói: "Tạm thời vẫn chưa rõ, nhưng con nghĩ dù Tiểu Du có nói quá lên một chút cũng sẽ không quá sai lệch, tư chất của đứa bé này chắc không tệ."
"Nếu thực sự tốt như Quận chúa nói thì đứa bé này con nhất định phải nhận." Phó Nhiễm nói: "Thanh Thư, đứa trẻ có thiên phú tốt có thể gặp không thể cầu, bỏ lỡ rồi sau này rất khó gặp lại."
"Lão sư, đợi ngày mai người kiểm tra con bé rồi hãy nói!"
"Được."
