Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 1825: Cắt Đứt Tình Thân, Ngô Thư Thần Đền Tội
Cập nhật lúc: 12/04/2026 18:22
Chuyện Thanh Thư bị ám sát cũng không tính là bí mật, rất nhanh đã truyền ra ngoài. Bởi vì thời gian quá trùng hợp nên rất nhiều người đều đoán phong ba lần này là do nàng gây ra.
Nghe được lời đồn này, Thanh Thư lập tức cảm thấy đau đầu.
Hồng Cô có chút kỳ quái nói: "Phu nhân, chuyện này lợi nhiều hơn hại, để quan viên trong triều biết địa vị của người trong lòng Đế Hậu nặng như vậy bọn họ sẽ không dám khinh mạn người nữa."
"Cho dù không có chuyện lần này, bọn họ cũng không dám khinh mạn ta, nhưng hiện tại lại có rắc rối lớn rồi."
"Rắc rối gì?"
Đúng lúc này, Ba Tiêu ở bên ngoài nói: "Phu nhân, lão phu nhân tới."
Thanh Thư nhịn không được day huyệt thái dương một cái, rắc rối tới rồi.
Cố lão phu nhân đều không cần người đỡ tự mình rảo bước đi vào, nhìn thấy Thanh Thư liền hỏi: "Ta nghe nói con bị người ta ám sát, chuyện này có phải là thật hay không?"
"Là thật."
Cố lão phu nhân đi đến trước mặt Thanh Thư, dùng sức nắm tay nàng hỏi: "Có bị thương ở đâu không?"
"Không có, thủ đoạn của tên thích khách kia quá vụng về bị con nhận ra rồi."
Xác định nàng không bị thương, Cố lão phu nhân không khỏi mắng: "Chuyện lớn như vậy sao con có thể giấu ta chứ? Bất kể chuyện gì, các con đều giấu ta."
Cố Nhàn ở bên cạnh chen lời nói: "Chúng ta nếu không phải đang ăn cơm ở bên ngoài nghe thấy, thì vẫn còn không biết."
Thanh Thư nhìn bà ta, lạnh lùng nói: "Tôi có từng nói không có sự đồng ý của tôi không cho phép bà vào cửa không. Sao hả, coi lời nói của tôi là gió thoảng bên tai sao?"
Mặt Cố Nhàn đỏ bừng lên.
Cố lão phu nhân nhíu mày nói: "Thanh Thư, sao con có thể nói chuyện với mẹ con như vậy? Nó cũng là lo lắng cho con, lúc này mới vội vội vàng vàng cùng ta chạy tới đây."
Trước kia vì Cố lão phu nhân luôn để bản thân chịu uất ức, nhưng bây giờ nàng sẽ không như thế nữa. Thanh Thư nhìn về phía Cố Nhàn, thần sắc đạm mạc nói: "Lo lắng cho tôi? Lúc tôi sáu tuổi đi Kim Lăng, bị người ta bắt nạt lúc đó bà đang ở đâu? Lúc tôi chín tuổi đến kinh thành Thôi thị nhiều lần gây bất lợi cho tôi, lúc đó bà lại đang ở đâu? Sau này vì dung mạo của tôi Tần Vương hai lần phái người muốn bắt tôi đi, khi đó bà đang làm gì? Còn có Thanh Loan, lúc nó bị người ta bắt nạt là đứa trẻ hoang, bà đang ở đâu?"
"Lúc tôi và Thanh Loan cần bà nhất, bà vì người đàn ông khác và con cái không rảnh lo lắng cho chúng tôi. Bây giờ tôi có năng lực tự bảo vệ mình bà chạy tới nói lo lắng cho tôi, bà không cảm thấy rất nực cười sao?"
Cố Nhàn mấp máy môi nói: "Thanh Thư, những chuyện này con đều không nói cho mẹ biết."
Thanh Thư khinh thường nói: "Nói cho bà làm gì, để bà cảm thấy tôi trêu hoa ghẹo nguyệt? Bà nếu an an phận phận ở lại Cố gia, bà muốn ở kinh thành bao lâu tôi cũng không quản. Nhưng bà cứ nhất định phải thỉnh thoảng chạy đến trước mặt tôi làm tôi ghê tởm, vậy thì ai cũng đừng hòng sống tốt."
Cố lão phu nhân ôm n.g.ự.c nói: "Thanh Thư, những chuyện này tại sao chưa từng nói cho ta biết?"
Thanh Thư thật ra đối với Cố lão phu nhân cũng đầy một bụng tức giận, nếu không phải bà dung túng Cố Nhàn vô nguyên tắc thì bà ta lấy đâu ra gan ch.ó chạy đến trước mặt nàng.
Cho nên, lần này nàng không nhịn mà hỏi ngược lại: "Bà ngoại, con nói cho bà những chuyện này thì có ích lợi gì? Bà chỉ sẽ bắt con nghỉ học đi theo bà tới Phúc Châu, nhưng con sẽ không nghỉ học càng sẽ không đi Phúc Châu, con không muốn mãi mãi trở thành cá nằm trên thớt mặc người c.h.é.m g.i.ế.c."
Nhìn sắc mặt bà xám ngoét Thanh Thư thở dài một hơi, dịu giọng nói: "Bà ngoại, con thật sự không sao. Mấy năm trước con và Cảnh Hi quả thực sống rất gian nan, nhưng bây giờ chúng con đã có đủ năng lực tự bảo vệ mình. Cho nên, bà không cần lo lắng cho chúng con."
"Bà ngoại, con còn có việc phải xử lý, bà về trước đi! Đợi khi nào rảnh con sẽ dẫn Phúc nhi và Yểu Yểu đi thăm bà."
Nhắc tới hai đứa nhỏ, Cố lão phu nhân nói: "Thanh Thư, Phó tiên sinh mấy ngày nữa phải đi Bình Châu, đến lúc đó Yểu Yểu không có người trông. Thanh Thư, hai ngày nữa ta dọn qua đây trông Yểu Yểu cho con."
Thanh Thư không đồng ý, nhưng nàng cũng giải thích nguyên nhân: "Tạm thời không được, Yểu Yểu ăn uống không có tiết chế hiện tại con đang lập quy củ cho nó."
"Vậy phải mất bao lâu?"
"Không biết, đợi nó sửa được cái thói quen xấu này mới được."
Cố lão phu nhân gật đầu nói: "Vậy được, đợi Yểu Yểu sửa được thói quen xấu ta sẽ dọn qua."
Thanh Thư không phản đối, chỉ nói: "Chỉ một mình bà dọn qua đây."
Thần sắc Cố Nhàn ảm đạm.
Rời khỏi Phù gia, Cố lão phu nhân nhìn dáng vẻ cúi đầu buồn bực không vui của Cố Nhàn nói: "A Nhàn, con vẫn là về Kim Lăng đi!"
Cố Nhàn ngẩng đầu nhìn về phía bà.
Cố lão phu nhân nói: "A Nhàn, Quan ca nhi là đứa trẻ ngoan. Tuy rằng trước đó con có chút lạnh nhạt với nó, nhưng nó trước sau như một hiếu thuận với con. A Nhàn, con đã làm tổn thương lòng của Thanh Thư và Thanh Loan, thì đừng làm tổn thương lòng của đứa bé kia nữa."
Cố Nhàn hiểu ra: "Mẹ..."
"Thanh Thư là không thể nào tha thứ cho con đâu, con c.h.ế.t cái tâm này đi! Thay vì sống c.h.ế.t dây dưa ở chỗ Thanh Thư, còn không bằng trân trọng những gì trước mắt. Nếu không con cứ tiếp tục làm loạn như vậy không chỉ Thanh Thư sẽ càng ngày càng chán ghét con, ngay cả Thiếu Chu cũng sẽ xa cách với con."
Nắm tay Cố Nhàn, Cố lão phu nhân nước mắt tuôn rơi: "A Nhàn, con nghe lời mẹ một lần này được không, coi như mẹ cầu xin con."
Nghe xong những lời vừa rồi, bà không còn mặt mũi nào bắt Thanh Thư tha thứ cho Cố Nhàn nữa, bởi vì ngay cả bà người làm bà ngoại này cũng không xứng chức.
Cố Nhàn cúi đầu nói: "Nhưng con không nỡ xa Phúc nhi và Yểu Yểu."
Cố lão phu nhân để bà ta hết hy vọng, nói: "Tính tình Phúc nhi giống hệt cha nó, bây giờ đã không thích con, đợi nó biết những việc năm đó con làm với Thanh Thư chỉ sẽ càng ghét con hơn. A Nhàn, nếu con không muốn nửa đời sau không nơi nương tựa thì nghe lời mẹ, nếu không thì mẹ nhắm mắt cũng không yên lòng."
Cố Nhàn đỏ hoe mắt nói: "Mẹ, vậy mẹ cùng con về Kim Lăng. Thanh Thư bận rộn như vậy nó căn bản không có thời gian chăm sóc mẹ, để mẹ ở lại kinh thành con không yên tâm."
Cố lão phu nhân nói: "Ta định qua Trung thu sẽ về huyện Thái Phong."
"Vậy đến lúc đó con cùng mẹ về huyện Thái Phong. Mẹ, những năm này vẫn luôn để mẹ bận tâm là con bất hiếu, sau này hãy để con bù đắp thật tốt."
Cố lão phu nhân thở dài một hơi nói: "Thôi được, vậy đợi thời tiết mát mẻ chúng ta về Kim Lăng, đợi con bàn bạc với Thiếu Chu xong lại cùng ta về huyện Thái Phong."
Cố Nhàn gật đầu nói: "Trước khi về bảo Thanh Thư dẫn Phúc nhi và Yểu Yểu tới nhà một chuyến, cũng để con gặp lại hai đứa nhỏ lần cuối đi!"
Cố lão phu nhân gật đầu đồng ý.
Vụ án của Ngô Thư Thần chứng cứ vô cùng xác thực, cho nên kết quả cũng rất nhanh đã có, tịch thu tài sản lưu đày. Chỉ là khiến người ta không ngờ tới Phi Ngư Vệ khi tịch thu tài sản nhà bọn họ chỉ thu được hơn ba vạn vàng bạc, những vật quý giá như vàng bạc châu báu và cửa tiệm ruộng đất cũng không nhiều.
Ngày thứ hai sau khi án t.ử phán xuống Thanh Thư liền nhận được tin nói Ngô Thư Thần đã qua đời vì bệnh trong ngục.
Thanh Thư có chút không tin, khi gặp Dịch An liền hỏi: "Ông ta thật sự c.h.ế.t bệnh?"
"Là c.h.ế.t bệnh, ngay khi án t.ử phán xuống ông ta liền thổ huyết, ráng chống đỡ một hơi viết tấu chương thỉnh tội."
Thanh Thư tuy rằng hận thấu xương Ngô gia, nhưng nghe được kết cục này của Ngô Thư Thần không chỉ không vui mừng, ngược lại trong lòng nặng trĩu.
Dịch An nhạy bén cảm giác được cảm xúc của nàng không đúng, hỏi: "Cậu sao thế?"
Thanh Thư lắc đầu nói: "Không có gì, chỉ cảm thấy thế sự vô thường."
"Ai nói không phải chứ? Hoàng thượng khoan dung nhất, nhưng khoan dung đến đâu cũng không dung được bề tôi có hai lòng. Khi nhìn thấy tấu chương thỉnh tội của ông ta, Hoàng thượng đã hạ khẩu dụ xá miễn tội trách cho nữ quyến Ngô gia, đồng thời ân chuẩn bọn họ đưa linh cữu về quê."
Thanh Thư cười nói: "Hoàng thượng nhân từ khoan dung, là phúc phận của kẻ làm thần t.ử chúng ta."
