Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 1920: Chuyện Triều Chính & Mâu Thuẫn Mẹ Chồng Nàng Dâu Nơi Cung Cấm
Cập nhật lúc: 12/04/2026 20:27
Phúc ca nhi trở về ở hai ngày, đợi Cù Tiên Sinh mua sách xong lại quay về trang trại suối nước nóng.
Lúc đi, Thanh Thư sờ đầu cậu bé cười nói: "Đợi con trở về nghỉ phép, mẹ đưa con đi kỳ xã."
Phúc ca nhi lắc đầu nói: "Mẹ, sau này con không đi kỳ xã nữa."
Thanh Thư lấy làm lạ, hỏi: "Tại sao?"
Phải biết rằng Phúc ca nhi trước kia thích đi kỳ xã nhất, ở đó có đủ loại trò chơi, độ khó từ thấp đến cao. Mà Phúc ca nhi rất thích khiêu chiến, còn tuyên bố muốn đ.á.n.h bại tất cả bạn nhỏ quen biết ở kỳ xã.
"Không thú vị."
Thanh Thư nhớ tới lời Trưởng công chúa từng nói, trong lòng khẽ động: "Cù Tiên Sinh dạy con kỳ nghệ rồi sao?"
"Mẹ, tiên sinh dạy con rất nhiều thứ thú vị."
Phúc ca nhi cười nói: "Ngoài kinh nghĩa cùng thi từ các môn học ra, tiên sinh còn dạy con đ.á.n.h cờ, đàn cầm thổi sáo. Mẹ, hiện tại kỳ nghệ của con tiến bộ rất nhiều, đợi lần sau mẹ có thời gian con bồi mẹ đ.á.n.h một ván."
Cậu bé cũng muốn đ.á.n.h cờ với Thanh Thư, nhưng thấy nàng trở về vẻ mặt mệt mỏi nên nhịn không nhắc tới. Mẹ đã rất vất vả, cậu bé không muốn chiếm dụng thời gian của mẹ nữa.
Trong lòng Thanh Thư dâng lên một cỗ áy náy nhàn nhạt: "Đợi con từ trang trại trở về mẹ sẽ đ.á.n.h với con vài ván thật tốt. Nếu con thắng mẹ, vậy đợi mẹ được nghỉ sẽ đưa con cùng em gái ra ngoài chơi một ngày."
Trẻ con vẫn là thích náo nhiệt, Phúc ca nhi nghe xong rất cao hứng đồng ý.
Sau khi bái sư cậu bé không có cảm giác gì, nhưng đợi đi theo Cù Tiên Sinh học tập xong Phúc ca nhi có thể nói là vui mừng khôn xiết. Không chỉ những thứ học được thú vị, hơn nữa mặc kệ cậu bé hỏi cái gì Cù Tiên Sinh đều có thể giảng giải cho cậu bé rõ ràng rành mạch.
Phúc ca nhi đi rồi, Phó Nhiễm không khỏi nói với Thanh Thư: "Con đó, sau này đừng đi công tác xa nữa, thời gian con không ở nhà Yểu Yểu luôn gọi con trong mơ."
Không đi công tác xa, ngoại trừ cuối năm ra thì những lúc khác Thanh Thư cũng không phải rất bận, có thể chăm sóc được hai đứa nhỏ. Nhưng vừa đi công tác xa thì cái gì cũng không lo được.
Thanh Thư lắc đầu nói: "Cô, đây không phải chuyện con có thể quyết định."
Cấp trên bảo con đi công tác, trừ khi có nguyên nhân đặc biệt bình thường đều không thể từ chối. Thanh Thư cũng không phải muốn làm dưỡng lão ở đó, nàng muốn làm ra một phen thành tích sai sự tự nhiên sẽ không lười biếng.
Phó Nhiễm nghiêm mặt nói: "Vậy bảo Cảnh Hi mau ch.óng hồi kinh. Vợ chồng các con đều không ở nhà hai đứa nhỏ thật đáng thương."
Thanh Thư gật đầu nói: "Con sẽ viết thư nói với chàng chuyện này."
Nói xong chuyện này Thanh Thư liền đi nha môn, buổi trưa lúc nghỉ ngơi Thanh Thư đi hoàng cung một chuyến.
Dịch An nhìn thấy nàng, nhíu mày nói: "Cơm nước ở Sơn Tây rất kém sao? Sao hơn một tháng không gặp cái cằm này đều nhọn ra rồi."
Thanh Thư sờ cằm, cố ý làm ra vẻ rất kinh hỉ hỏi: "Thật sự nhọn ra rồi sao?"
Dịch An không vui, nói: "Mặt nhọn ra cũng không phải chuyện tốt. Trước kia cậu không béo không gầy vừa vặn, bây giờ thế này quá gầy không đẹp. Thời gian này tẩm bổ cho tốt, bồi bổ thân thể trở lại."
Thanh Thư cười nói: "Cô cũng nói như vậy, mỗi ngày đều bảo A Man làm rất nhiều món ngon đưa tới. Yên tâm, không cần hai tháng sẽ béo trở lại thôi."
Dịch An sửa lại: "Là dưỡng trở lại chứ không phải béo trở lại."
Thanh Thư cười.
"Nghe nói lần này cậu đi Thái Nguyên phát sinh rất nhiều vấn đề, nói cho tớ nghe xem."
Cho dù Dịch An không nhắc, Thanh Thư cũng sẽ nói những chuyện này với nàng ấy: "Số mẫu ruộng đất cùng số lượng nhân khẩu đăng ký giảm mạnh, cho nên cũng tạo thành thuế má năm nào cũng giảm."
"Vấn đề này những nơi khác đều có, lại không có nơi nào nghiêm trọng như Sơn Tây. Hơn nữa không chỉ giấu giếm số mẫu ruộng đất cùng số lượng nhân khẩu, bọn họ lại ngay cả sổ sách cũng làm loạn cào cào, cũng không biết quan viên đi đến đó mấy năm trước thẩm hạch kiểu gì."
Rất nhiều nơi như Giang Tô các thứ cũng có hiện tượng này, nhưng sổ sách của người ta làm vững vàng bề ngoài nhìn không ra bất cứ vấn đề gì.
Dịch An cười một cái nói: "Còn có thể thẩm hạch thế nào, túi tiền của mình nhét đầy tự nhiên cái gì cũng dễ nói. Đúng rồi, bọn họ không tặng chút đồ tốt cho cậu?"
Thanh Thư lắc đầu nói: "Không có, một đồng cũng không tặng tớ. Cơm nước ở trạm dịch chẳng ra sao, còn là tớ tự bỏ tiền cải thiện."
Dịch An nghe xong không khỏi bật cười, chỉ là nụ cười kia không đạt đáy mắt: "Người ta đi công tác đều kiếm được đầy bồn đầy bát, chỉ có cậu đi công tác còn phải tự bỏ tiền túi, cậu cũng là hàng hiếm rồi."
"Khẳng định là biết tớ sẽ không nhận cho nên mới không tặng."
Lần trước đi Tô Châu làm việc, quan viên Tô Châu ngược lại có tặng một ít đặc sản cùng với đưa một phong bao đỏ. Số tiền trong phong bao không tính là quá lớn, mười lượng vàng, số tiền này là Lư Lang trung sau đó đưa cho nàng.
Theo ý định ban đầu của Thanh Thư là không muốn nhận, nhưng Lư Lang trung đều nhận và nói là thông lệ, nàng không lấy sẽ làm cho Lư Lang trung trên mặt mũi không qua được. Cho nên số tiền đó nàng cũng nhận.
Dịch An cười nói: "Không, chỉ sợ tặng tiền cho cậu đến lúc đó còn phải gánh cái tội danh hối lộ. Sợ ăn quan kiện không dám mua chuộc cậu, liền đưa cho cậu những sổ sách lộn xộn đó làm cậu đau đầu c.h.ế.t."
Thanh Thư nói: "Dịch An, cứ đà này quan viên càng ngày càng có tiền, triều đình sẽ càng ngày càng nghèo đến lúc đó triều đình không chịu nổi gánh nặng thiên hạ sẽ phải rung chuyển."
Số mẫu ruộng đất cùng số nhân khẩu trên sổ sách ít đi, nhưng thực tế lại là nhiều lên. Phần ruộng đất cùng nhân khẩu không có trên sổ sách này không có khả năng không nộp thuế, số thuế này không nhập quốc khố đều vào túi quan viên cùng hào thân địa chủ lớn ở địa phương. Điển hình của việc làm nghèo triều đình làm giàu cá nhân.
Dịch An trầm mặt nói: "Những thứ này Hoàng thượng đều biết, ngài ấy còn nói với tớ những căn bệnh trầm kha này nếu không diệt trừ tận gốc thì thiên hạ này đều phải đổi họ. Cũng vì vậy ngài ấy vẫn luôn muốn cải cách, chỉ là chuyện này liên quan đến lợi ích của quá nhiều người, một khi thực thi tất sẽ gặp phải sự phản đối kịch liệt của những người đó, cho nên phải chuẩn bị đầy đủ."
"Đều chuẩn bị ba năm, còn chưa chuẩn bị xong sao?"
Dịch An lắc đầu nói: "Chưa. Những năm này chiến sự ở Đồng Thành cùng duyên hải tiêu tốn rất lớn, triều đình nghèo đến mức bổng lộc cũng sắp phát không nổi. Để gom tiền Hoàng thượng phương pháp gì cũng dùng rồi, chi tiêu trong cung càng là giảm rồi lại giảm, cũng chỉ hai năm nay mới thở phào nhẹ nhõm."
Thanh Thư nghe được lời này gật đầu, sau đó chuyển chủ đề nói về chuyện nhà họ Lưu: "Một nhà hơn ba mươi mạng người, vụ án kinh thiên động địa như vậy quan phủ lại không truy tra được hung thủ, hơn nữa còn đợi sự việc qua hai mươi ngày mới báo lên Hình bộ. Tớ luôn cảm thấy chuyện này có chút không đúng lắm."
Dịch An chấn nộ không thôi, nói: "Cậu nói là thật?"
Thanh Thư có chút kinh ngạc, hỏi: "Vụ án lớn như vậy cậu sao lại không nhận được tin tức?"
Nói chung quan viên địa phương xác định bọn họ không bắt được hung thủ sẽ cầu viện với Hình bộ, sau đó Hình bộ sẽ phái chuyên gia xuống dò xét.
Dịch An lắc đầu nói: "Mấy ngày trước Trinh Nhi phát sốt, lặp đi lặp lại sốt ba ngày, sau đó lại dưỡng mấy ngày mới khỏi hẳn. Những ngày đó một lòng chăm sóc thằng bé, chuyện bên ngoài liền không lo được."
"Sao lại sốt lên vậy?"
Nhắc tới chuyện này Dịch An liền đầy bụng tức: "Đêm Trinh Nhi phát sốt Thái hậu cũng phát sốt, mà ngày đó bà ta qua đây ở chung với Trinh Nhi hơn nửa canh giờ. Tớ nói là bà ta lây bệnh khí cho Trinh Nhi, bà ta không thừa nhận ngược lại nói là Trinh Nhi lây cho bà ta."
"Hoàng thượng nói thế nào?"
Dịch An hừ lạnh một tiếng nói: "Ngài ấy có thể nói gì? Còn không phải là hòa giải. Tớ đã nói với ngài ấy sau này không được sự cho phép của tớ không cho bà ta tới thăm Trinh Nhi nữa."
Lần trước tiêu chảy bây giờ phát sốt, hai lần tội con chịu đều là do Trương Thái hậu gây ra, Dịch An sao có thể không bực bội.
