Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 1937: Thanh Loan Rời Kinh (1) - Mưu Tính Đường Lui
Cập nhật lúc: 12/04/2026 20:29
Thanh Thư hỏi: "Mẹ chồng em có suy nghĩ gì? Không có tiền không chữa, hay là nhất định phải chữa."
"Nếu muốn về thì đã không gọi Kinh Nghiệp qua rồi, nhìn thái độ đó của bà ta là nhất định phải chữa rồi."
Thanh Thư hiểu ra, Đàm thái thái đây là không muốn c.h.ế.t: "Bà ta không muốn c.h.ế.t, chắc chắn sẽ ép các em bỏ tiền t.h.u.ố.c men. Đối với rất nhiều người thiên hạ không có cha mẹ nào sai, nếu bà ta cầu tới cửa thậm chí quỳ trước mặt các em, các em cứu hay không cứu?"
Thanh Loan khổ sở nói: "Hôm đó lúc Nhị thúc đề nghị đưa bà ấy về quê, Kinh Nghiệp nên đồng ý thì đã không có việc gì rồi. Bây giờ thì hay rồi, bọn họ đều không có tiền đến cùng vẫn là muốn ép chúng em bỏ ra."
"Em sẽ bỏ số tiền này sao?"
Thanh Loan lắc đầu nói: "Không, em đều đã thành ác phụ nổi danh kinh thành rồi, em một phần cũng sẽ không bỏ ra."
Nếu ngay từ đầu Đàm thái thái cầu xin bọn họ, vì danh tiếng của Kinh Nghiệp nàng dù không muốn cũng sẽ bỏ ra. Bây giờ, hừ...
Thanh Thư nói: "Cứ cứng đối cứng cũng không phải cách, có đôi khi lùi một bước thích hợp cũng là tốt."
Thanh Loan không thể tin nổi nói: "Chị, chẳng lẽ chị cũng muốn khuyên em bỏ số tiền này? Danh tiếng của em đều bị Đàm thái thái làm hôi thối rồi, nếu bỏ tiền chữa bệnh cho bà ta sau này còn không bị bà ta mài giũa cả đời."
Thanh Thư buồn cười nói: "Chị khuyên em lấy tiền chữa bệnh cho bà ta, em sẽ bỏ ra?"
Thanh Loan do dự một chút, vẫn tuân theo bản tâm lắc đầu.
Thanh Thư cười một cái nói: "Chị bảo em lùi một bước không phải bảo em lấy tiền ra chữa bệnh cho bà ta, mà là rời khỏi kinh thành một thời gian."
"Rời khỏi kinh thành một thời gian, đi đâu?"
Thanh Thư cười một cái nói: "Em không phải luôn lải nhải nhớ bà ngoại sao? Về Bình Châu thăm bà, thuận tiện ở đó một thời gian."
Thanh Loan có chút động lòng, nhưng nàng cảm thấy đây là trị ngọn không trị gốc. Nàng mang theo hai đứa con chạy, Kinh Nghiệp chạy không thoát a!
"Chị, em cho dù mang tiền đi, mẹ chồng em kia cũng có thể ép Kinh Nghiệp bán sản nghiệp chữa bệnh cho bà ta. Em ở lại kinh thành còn có thể đối kháng với bà ta, đi rồi thì phải để một mình Kinh Nghiệp đối mặt với sự bức bách của bà ta rồi."
Điểm này Thanh Thư tự nhiên nghĩ tới: "Hôm nay chị nhận được tin tức, Án sát ty Tinh Châu có một chỗ trống Phó thiêm sự. Em về hỏi Kinh Nghiệp xem hắn có ý hướng hay không, nếu có thì lát nữa trả lời chị."
Thanh Loan vui mừng khôn xiết: "Chị, thật sự là Tinh Châu sao?"
Tinh Châu cách Bình Châu cũng không xa, ngồi xe ngựa hai ba ngày đường. Mang theo hai đứa nhỏ về Bình Châu, đợi qua ít ngày nữa Kinh Nghiệp đến nơi nhậm chức là có thể trực tiếp qua đó rồi.
Thanh Thư gật đầu nói: "Chị vẫn luôn nhờ người chú ý tin tức, chỗ trống này vừa hở ra đối phương liền báo cho chị, Kinh Nghiệp chắc chắn còn chưa nhận được tin tức."
"Chị, không cần về đâu, chị giúp chúng em lo liệu đi!"
Thanh Thư không đồng ý, nói: "Chuyện lớn như vậy em nên thương lượng với Kinh Nghiệp, ngộ nhỡ hắn không muốn đến Án sát ty thì sao?"
Cái này Thanh Loan ngược lại không nghĩ tới, nàng cũng không về mà đi ra ngoài tìm Thải Điệp, nói với nàng ấy: "Ngươi đi mời lão gia qua đây một chuyến, nói ta có việc thương lượng với bọn họ."
"Vâng."
Nói xong, nàng hạ thấp giọng nói: "Ngoài ra, ngươi từ cái tráp đầu giường ta lấy bốn ngàn lượng ngân phiếu tới, ta cần dùng."
"Vâng."
Thanh Thư dặn dò phòng bếp chuẩn bị thêm mấy món ăn, sau đó nói với Thanh Loan: "Em chơi với hai đứa nhỏ trước, chị đi xem bài tập của Phúc ca nhi."
Lúc đầu Cù tiên sinh giao lượng bài tập rất ít, nhưng hiện tại lượng bài tập đã nhiều rồi, mỗi ngày về phải làm hơn một canh giờ mới làm xong. Mà Phúc ca nhi làm xong bài tập lại luyện chữ hai khắc đồng hồ, thời gian khác đều dành cho việc luyện công.
"Chị, chị đi đi!"
Đợi Thanh Thư đi ra ngoài, Thanh Loan lẩm bẩm: "Vừa làm cha vừa làm mẹ thế này cũng quá vất vả rồi."
So với chị nàng, Thanh Loan cảm thấy mình nhẹ nhàng hơn một chút.
Hơn nửa canh giờ sau Đàm Kinh Nghiệp tới, sau đó Thanh Loan nói tin tức này cho hắn: "Chị bảo em thương lượng với chàng, em cảm thấy chỗ trống này rất tốt rồi, ý chàng thế nào?"
Đàm Kinh Nghiệp tự nhiên là không có ý kiến. Tinh Châu là nơi phồn hoa, Phó thiêm sự cũng là tòng lục phẩm cao hơn phẩm cấp hiện tại của hắn một bậc.
Hắn có chút lo lắng nói: "Chỗ trống này rất tốt chỉ sợ mưu cầu không được."
Thanh Loan nhìn hắn một cái, nói: "Chúng ta ngay cả tin tức cũng chưa nghe nói, dựa vào bản thân chúng ta chắc chắn mưu cầu không được rồi. Có điều chị đã nói với chúng ta chắc chắn là không thành vấn đề."
Đây chính là sự khác biệt giữa có quan hệ và không có quan hệ. Có quan hệ tin tức gì cũng có thể biết ngay lập tức, không có quan hệ thì chỉ có thể đợi, đợi được cũng sẽ không phải chỗ tốt gì.
Thanh Thư cũng biết Đàm Kinh Nghiệp sẽ đồng ý, chỉ là chắc chắn phải hỏi qua đương sự. Ngộ nhỡ không đồng ý, nàng tự quyết định đối phương không những không cảm kích còn có thể sinh lòng phản cảm.
Thanh Loan đưa ngân phiếu cho Thanh Thư, nói: "Chị, nếu không đủ lại nói với em."
Thanh Thư nhìn mệnh giá nhận lấy một tờ sau đó đưa trả lại những tờ khác, cười nói: "Không cần nhiều như vậy, một tờ là đủ rồi."
"Một ngàn lượng bạc không đủ đâu nhỉ?"
Thanh Thư gật đầu nói: "Không tốn tiền cũng được, chỉ là đối phương giúp việc lớn chắc chắn phải tặng một phần tạ lễ. Đợi xác định xong chị trả lời các em. Đúng rồi, trước khi điều lệnh xuống không được nói ra bên ngoài."
Cho dù nàng nắm chắc giúp Đàm Kinh Nghiệp mưu cầu được công việc này, nhưng phàm là chuyện gì cũng có cái ngộ nhỡ. Bây giờ nói quá chắc chắn, đến lúc đó không mưu cầu được thì mất mặt rồi.
Đàm Kinh Nghiệp gật đầu nói: "Đại tỷ yên tâm, chuyện này chúng em sẽ không tiết lộ ra ngoài nửa chữ."
Chút quy củ này cũng không hiểu, sau này cũng không thể lăn lộn chốn quan trường nữa.
Ăn xong cơm tối hai vợ chồng liền dẫn con về, trên đường về Thanh Loan nói với Đàm Kinh Nghiệp chuyện đi Bình Châu.
Đàm Kinh Nghiệp nghe xong nói: "Hôm nay cha đến nha môn tìm ta rồi."
"Bảo chàng lấy tiền chữa bệnh cho bà ta?"
Đàm Kinh Nghiệp gật đầu nói: "Đúng. Ông ấy nói đại ca không lấy được tiền ra nữa, Kinh Khôi trong tay lại không có tiền, ta nếu không lấy tiền ra bệnh này của nương không chữa được nữa."
Thanh Loan cười lạnh một tiếng, nói: "Ta nói cho chàng biết ta một đồng cũng sẽ không lấy ra đâu. Chàng muốn bỏ ra, chàng tự mình nghĩ cách đi."
Còn muốn nàng lấy tiền, nằm mơ giữa ban ngày gì thế!
Đàm Kinh Nghiệp ừ một tiếng nói: "Nàng ngày mai cho người đi đặt thuyền, chỉ cần đặt được thuyền nàng liền dẫn con về Bình Châu đi."
Không chỉ Thanh Loan không muốn, hắn cũng không nỡ lấy tiền ra. Trước kia thì không nói, lần này chuyện Đàm thái thái làm đã hoàn toàn khiến hắn ghê tởm rồi. Đây đâu phải mẹ ruột, rõ ràng là kẻ thù.
"Chàng một mình đối phó được bọn họ không? Ngộ nhỡ bọn họ ép chàng bán nhà cửa ruộng đất thì làm sao."
Đàm Kinh Nghiệp nói: "Nếu bọn họ ép ta bán sản nghiệp, ta liền đi tìm Nhị thúc. Những sản nghiệp đó đều là của hồi môn của nàng, với tính cách của Nhị thúc tuyệt đối sẽ không để ta động vào."
Sản nghiệp trong nhà đều là của hồi môn của Thanh Loan, không được nàng đồng ý bán của hồi môn của nàng chẳng khác gì cường đạo. Nếu Lâm gia và Thanh Thư truy cứu hắn không được yên, Đàm học sĩ biết rõ nặng nhẹ trong đó không thể để hắn làm chuyện này.
Thanh Loan gật đầu nói: "Vậy đặt được thuyền ta sẽ dẫn con đi."
Vốn dĩ còn không yên tâm Đàm Kinh Nghiệp, nhưng đợi điều lệnh xuống hắn cũng sẽ đi thì không lo lắng nữa.
