Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 1980: Trân Phẩm Hiếm Có
Cập nhật lúc: 12/04/2026 21:10
Nguyên phu nhân nghe tin Thanh Thư sắp về kinh liền tới cửa cảm tạ nàng, thuận tiện còn tặng nàng một món quà: "Muội muội, chuyện lần trước quá mạo muội cũng may muội đại nhân đại lượng không so đo với ta, phải người khác sợ đã sớm đuổi chúng ta ra ngoài rồi. Món đồ này hôm nay muội bất luận thế nào cũng phải nhận lấy, nếu không trong lòng ta bất an."
Thanh Thư nhận lấy hộp mở ra xem, chỉ thấy bên trong nằm một viên trân châu màu đen. Viên trân châu này to bằng một đốt ngón tay cái, lúc này đang tỏa ra ánh sáng long lanh.
Phụ nữ mà không ai không thích trang sức xinh đẹp bắt mắt, Thanh Thư cũng vậy, nhìn thấy viên hắc trân châu này không khỏi hỏi: "Thứ này tẩu lấy được từ đâu vậy?"
Hắc trân châu tự nhiên cực kỳ hiếm thấy, phẩm chất cũng như kích thước thế này nói là trân phẩm hiếm có trên đời cũng không quá đáng.
Nguyên phu nhân cười nói: "Thứ này là Điền Phàm đổi được, nghe nói lúc đó tốn hai trăm lượng bạc, sau đó hiếu kính cho lão gia nhà ta."
Đàn ông có được trang sức chắc chắn là cho phụ nữ trong nhà rồi, cho nên viên trân châu này liền rơi vào tay Nguyên phu nhân.
Thanh Thư nói: "Tẩu t.ử, đồ quý giá như vậy ta không thể nhận."
Nói xong, đẩy hộp trả lại cho Nguyên phu nhân.
Nguyên phu nhân nhìn ra được Thanh Thư thích thứ này, bà ấy cười nói: "Ta biết ngay muội sẽ nói như vậy mà. Thế này đi, đồ muội giữ lại, muội trả ta theo giá gốc."
Thanh Thư quả thực rất thích viên hắc trân châu này, nghĩ một chút nói: "Trân châu tốt thế này hai trăm lượng là không mua được, ta đưa tẩu bốn trăm lượng. Tẩu nếu đồng ý thì ta giữ lại, nếu không thì mang về đi."
Nguyên phu nhân cười nói: "Bốn không may mắn, muội đưa ba trăm sáu mươi lượng đi, con số này may mắn."
Thanh Thư lúc này mới nhận lấy đồ, sau đó hỏi: "Hôm nay sao không dẫn Hà Hoa tới a?"
Nhắc tới chuyện này, nụ cười trên mặt Nguyên phu nhân liền nhạt đi: "Đến chỗ muội ngày thứ ba là về rồi, là bị lão gia nhà ta đưa về."
Thanh Thư không nói gì. Tuy Nguyên Thiết làm không tốt nhưng ông ta và Nguyên phu nhân dù sao cũng là phu thê, nàng nếu nói cái không tốt của Nguyên Thiết đoán chừng Nguyên phu nhân cũng sẽ không thoải mái.
Nguyên phu nhân đỏ hoe mắt nói: "Năm xưa ông ấy ở bên ngoài sống c.h.ế.t không rõ, ta ở quê nhà ngoại trừ phải xuống ruộng làm ruộng, còn phải hầu hạ cha mẹ chồng chăm sóc một đôi nhi nữ. Lúc đó rất vất vả, nhưng ta chưa từng oán trách ông ấy."
Nhưng chuyện của con gái, lại khiến bà ấy nảy sinh oán hận với Nguyên Thiết. Ông ta muốn báo ân để con gái gả qua đó lúc ấy bà ấy đã không đồng ý, nhưng cuối cùng cũng không lay chuyển được ông ta. Kết quả con gái gả qua bị bắt nạt ông ta không những không giúp ra mặt còn cùng súc sinh kia áp chế con gái, điều này khiến Nguyên phu nhân khó chịu không thôi.
Thanh Thư nói: "Tẩu t.ử, bây giờ nói những cái này cũng vô nghĩa, tẩu vẫn nên sớm để Hà Hoa thoát khỏi Đoạn gia đừng để cô ấy chịu khổ nữa."
Nguyên phu nhân nói: "Ta đã chọn xong người rồi, ngày mai sẽ để hắn đi Kim Lăng mua người."
Thanh Thư nói: "Chuyện này về sau ta lại suy nghĩ một chút, vẫn là đừng đi thanh lâu mua người, cô nương thanh lâu dễ bị người ta vạch trần, hay là đi Giáo phường mua đi!"
Nghe Thanh Thư giải thích, Nguyên phu nhân nói: "Vậy thì đi Giáo phường mua, có điều nhất định phải mua người xinh đẹp hơn nữa còn phải từng đọc sách. Súc sinh kia bản thân không thông văn mặc, nhưng lại cứ thích những cái điệu bộ này."
Nguyên Hà Hoa từ nhỏ lớn lên ở nông thôn, lúc được Nguyên Thiết đón đến Phúc Châu nàng ta đã mười ba tuổi rồi. Có điều nàng ta không có thiên phú đọc sách, đi theo tiên sinh học ba năm cũng chỉ có thể viết thư xem sổ sách.
"Xinh đẹp thì giá đắt."
Nguyên phu nhân lắc đầu nói: "Đắt thì đắt. Chỉ cần có thể để Hà Hoa thoát khỏi hang sói Đoạn gia kia, cho dù móc rỗng tiền riêng của ta cũng được."
Thanh Thư lắc đầu nói: "Không phải nói như vậy. Tẩu t.ử, ta nghe nói Đoạn Hải kia tướng mạo xấu xí, hắn lại không quyền không thế, cô nương dung mạo quốc sắc thiên hương tài nghệ song toàn sao có thể coi trọng hắn chứ? Cái này không hợp lẽ thường a!"
Nguyên phu nhân thật sự không nghĩ sâu xa như vậy: "Muội muội, vậy nghe theo muội tìm người dung mạo trung bình."
Thanh Thư lại nói: "Các người phải cho cô nương kia một thân phận đứng đắn và không bị người ta nghi ngờ, như vậy nàng ta mới có thể yêu cầu Đoạn Đại Hải cưới nàng ta làm vợ. Có điều các người cũng phải giữ lại hậu thủ, để tránh đối phương tương lai mất kiểm soát c.ắ.n ngược lại các người."
Nguyên phu nhân cảm kích nói: "Muội muội, thật sự cảm ơn muội."
Đang nói chuyện thì Phúc Ca Nhi tới, Nguyên phu nhân thấy thế đứng dậy cáo từ: "Muội muội, ngày mai ta dẫn Hà Hoa ra bến tàu tiễn muội."
"Được."
Phúc Ca Nhi rất không nỡ xa Thanh Thư, buổi tối cũng không luyện công nữa cứ dính lấy nàng bắt nàng kể chuyện Sơn Hải Kinh. Thực ra những câu chuyện này cậu bé đều thuộc làu làu, nhưng cậu bé vẫn thích nghe Thanh Thư kể.
Phù Cảnh Hi nói chuyện với Cù tiên sinh xong trở về, hỏi Phúc Ca Nhi đang dựa vào người Thanh Thư: "Con làm xong bài vở chưa?"
"Làm xong rồi ạ."
"Vậy luyện công chưa?"
Thấy Phúc Ca Nhi lắc đầu, Phù Cảnh Hi sa sầm mặt nói: "Bất kể làm gì tối kỵ nhất là ba ngày đ.á.n.h cá hai ngày phơi lưới, người như vậy chuyện gì cũng không làm nên hồn."
Phúc Ca Nhi tuy không nỡ, nhưng vẫn đứng dậy nói: "Mẹ, con đi luyện công đây."
Thanh Thư cười nói: "Mẹ đi cùng con."
Ngày mai là đi rồi, nàng muốn ở bên cạnh Phúc Ca Nhi nhiều hơn.
Mãi đến khi Phúc Ca Nhi ngủ Thanh Thư mới về chủ viện, đi tắm rửa trước rồi mới về phòng. Phù Cảnh Hi lên án: "Trong lòng nàng con trai quan trọng hơn ta."
Thanh Thư cười mắng: "Sao, còn ăn giấm với con trai nữa à?"
"Không nên sao?"
Thanh Thư lắc đầu nói: "Không nên, cả cái kinh thành này ngoại trừ Phúc Ca Nhi nhà ta, tuyệt đối không tìm ra đứa trẻ thứ hai không cần cha mẹ lo lắng còn có thể chăm sóc em gái đâu."
Về điểm này, trong lòng nàng thấy hổ thẹn.
Phù Cảnh Hi lại không thấy hổ thẹn, nói: "Trẻ con sớm độc lập là tốt, nếu cứ che chở chúng mãi ngược lại là hại chúng."
Thanh Thư không thèm để ý cái lý lẽ méo mó này của hắn: "Buồn ngủ rồi, ta muốn ngủ."
Phù Cảnh Hi đâu có chịu: "Ngày mai nàng phải về kinh rồi, tiếp theo ta lại phải làm hòa thượng, lần này nàng phải chiều theo ý ta."
Cuối cùng phu thê hai người náo loạn đến nửa đêm, Thanh Thư mệt đến mức ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau trời tờ mờ sáng Phúc Ca Nhi đã qua, nghe thấy Thanh Thư chưa dậy cậu bé mới yên tâm, nhìn thấy Thanh Thư cậu bé liền ôm c.h.ặ.t không buông tay.
Thanh Thư xoa đầu cậu bé nói: "Con nếu thật sự không nỡ xa mẹ, thì cùng mẹ về đi."
Phúc Ca Nhi quả thực rất muốn về nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu, về kinh không ai dạy cậu bé đọc sách tập võ, ngày ngày ở nhà vừa nhàm chán lại lãng phí thời gian.
Đến bến tàu Thanh Thư phát hiện Nguyên phu nhân và Nguyên Hà Hoa.
Nguyên phu nhân nắm tay nàng nói: "Chúng ta đến tiễn muội. Muội muội, đợi sau này có cơ hội ta đi kinh thành thăm muội."
Thanh Thư cười nói: "Vậy ta ở kinh thành đợi tẩu t.ử."
Hàn huyên hai câu Thanh Thư phải lên tàu rồi, Phúc Ca Nhi kéo cánh tay nàng nói: "Mẹ, đến kinh thành thì viết thư cho con nhé! Còn nữa, bảo Yểu Yểu cũng viết thư cho con."
"Được."
Thanh Thư cùng Hồng Cô và những người khác lên tàu, tàu liền chuyển động.
Phúc Ca Nhi ra sức vẫy tay về phía Thanh Thư, đợi đến khi không nhìn thấy bóng người hốc mắt cậu bé đỏ hoe.
Cù tiên sinh thấy cậu bé bộ dạng sắp khóc không khỏi cười nói: "Không cần buồn bã, đợi qua năm chúng ta sẽ về kinh, đến lúc đó chúng ta cũng ngồi tàu lớn về kinh."
"Thật không ạ?"
Cù tiên sinh cười nói: "Thầy có bao giờ lừa con chưa?"
Phúc Ca Nhi nhìn về phía Phù Cảnh Hi: "Cha, vậy khi nào cha về kinh?"
Cái này Phù Cảnh Hi cũng không dám chắc chắn: "Thời gian cụ thể còn chưa định, nhưng sang năm cha chắc chắn về kinh đón Trung Thu cùng các con."
Lại đợi một năm nữa bọn họ có thể cả nhà đoàn tụ rồi, nghĩ đến đây tâm tình Phúc Ca Nhi lập tức tươi sáng hẳn lên.
