Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2063: Đêm Khuya Tâm Sự (1)
Cập nhật lúc: 12/04/2026 21:23
Ba Tiêu bưng hai chén trà lên, sau đó ra hiệu cho những người khác. Trong nháy mắt, trong phòng chỉ còn lại Thanh Thư và Tiểu Du.
Sau khi hai người ngồi xuống, Thanh Thư nói: "Vừa rồi tớ có chút vượt quyền thay cậu dạy con, cậu đừng giận."
Tiểu Du lắc đầu nói: "Không có, tớ biết cậu cũng là giúp tớ dạy Yến ca nhi. Tớ cảm ơn cậu còn không kịp sao lại giận chứ."
Thanh Thư hỏi: "Yến ca nhi đây chắc không phải lần đầu tiên chứ?"
Tiểu Du gật đầu nói: "Tớ đã không nhớ nổi mấy lần rồi, chỉ là dù đ.á.n.h hay mắng đều vô dụng. Thanh Thư, cậu nói xem tớ thật sự có thể dạy tốt hai đứa trẻ không?"
Cô thật sự ngày càng không có lòng tin.
Thanh Thư lắc đầu nói: "Đánh sao lại vô dụng? Tớ gọi Yểu Yểu bị tớ đ.á.n.h một lần là không dám tái phạm nữa. Con trai dù có lì lợm một lần không đủ thì hai lần, hai lần không được thì ba lần, hơn nữa mỗi lần đều tăng nặng hình phạt. Mấy lần xuống tay nó cũng sẽ sợ, biết sợ rồi thì không dám tái phạm nữa."
Tiểu Du im lặng một chút rồi nói: "Tớ không nhẫn tâm được."
Thanh Thư sớm biết điểm yếu của cô rồi, nghĩ một chút nói: "Tiểu Du, đứa trẻ này nói dối cũng như trốn tránh trách nhiệm là vấn đề lớn, nhất định phải uốn nắn lại cho nó. Cậu không nhẫn tâm được thì giao cho Mạc Kỳ cô cô, để bà ấy phạt Yến ca nhi."
Mạc Kỳ là người có thể xuống tay tàn nhẫn.
Tiểu Du chần chờ một chút hỏi: "Như vậy thật sự hữu dụng sao?"
"Chắc chắn hữu dụng, trẻ con không có đứa nào không sợ đ.á.n.h. Tiểu Du, biết tại sao con trai ba tuổi phải chuyển ra tiền viện do phụ thân quản giáo không? Bởi vì làm mẹ khi con khóc lóc cầu xin sẽ mềm lòng, sẽ trở nên không có nguyên tắc, trong tình huống này đứa trẻ rất dễ bị nuôi hỏng."
Phong Tiểu Du sợ nhất là dạy con không tốt, nghe lời này cô gật đầu nói: "Sau này lại xảy ra chuyện như vậy tớ sẽ phạt nặng nó, cứ theo như cậu nói đ.á.n.h mười cái vào lòng bàn tay."
Thanh Thư gật đầu, sau đó nói: "Chúng ta đi ăn cơm tối thôi!"
Ăn xong cơm tối hai người dẫn ba đứa trẻ đi dạo trong vườn, vì bọn trẻ quấn lấy các cô nên hai người cũng không có thời gian tán gẫu.
Về đến chủ viện Thanh Thư kiểm tra bài tập của Yểu Yểu trước, sau đó cùng con bé luyện chữ, mãi đến khi con bé ngủ rồi Thanh Thư mới đi đến thư phòng.
Cô đang đọc sách, Tiểu Du vén rèm đi vào.
Thanh Thư bảo Hồng Cô pha hai chén trà sâm tới. Buổi sáng cô chỉ biết Tiểu Du sẽ chuyển qua ở cùng cô mấy ngày, nhưng cụ thể chuyện gì thì người của phủ Công chúa lại không nói.
Đặt sách xuống, Thanh Thư hỏi: "Xảy ra chuyện gì rồi?"
"Quan Chấn Khởi nhìn trúng một nữ t.ử, đoán chừng không bao lâu nữa sẽ nạp ả vào cửa."
Thanh Thư dựa vào ghế, hỏi: "Trước đây cậu nói với tớ hắn nếu nạp thiếp cậu sẽ hòa ly với hắn, có phải bây giờ thay đổi chủ ý rồi không?"
Tiểu Du lắc đầu nói: "Không có. Chỉ là tớ lo lắng cha mẹ tớ sẽ không đồng ý, hơn nữa cũng sẽ mang lại tổn thương cho Thần ca nhi bọn nó."
Thanh Thư hai tay đan chéo đặt trước n.g.ự.c, nói: "Quốc công gia và phu nhân hai người bọn họ, cậu để Đại trưởng công chúa đi nói. Còn về Thần ca nhi nó có thể hiểu được là tốt nhất, không thể hiểu cũng không còn cách nào, cũng không thể vì một mình nó mà cậu phải sống uất ức cả nửa đời sau chứ!"
"Còn Yến ca nhi và Côn ca nhi nữa?"
Thanh Thư nói: "Yến ca nhi hướng về cậu, tương lai cậu giải thích đàng hoàng với nó chắc chắn nó có thể hiểu cho cậu. Còn Côn ca nhi, còn phải mấy năm nữa bây giờ nói cái này còn quá sớm. Nhưng phải làm thế nào cậu tự mình quyết định, nhưng tớ cảm thấy sinh bọn nó ra tận tâm tận lực bồi dưỡng bọn nó là được rồi, không cần thiết vì bọn nó mà làm khổ mình."
Ngừng một chút, cô lại nói: "Rất nhiều nữ t.ử vì con cái mà nhẫn nhục chịu đựng, đó là vì bọn họ không có sự lựa chọn. Nếu hòa ly, không chỉ không mang con đi được mà sinh kế của bản thân cũng có thể thành vấn đề. Nhưng cậu không giống vậy, cậu hòa ly rồi cũng có thể mang con theo bên cạnh cho bọn nó sự dạy dỗ tốt nhất."
"Nếu đại tẩu cậu lúc trước có điều kiện như cậu, tớ tin rằng chị ấy tuyệt đối sẽ không hư tình giả ý với Quan Chấn Vũ mà là dứt khoát hòa ly."
Sợ Đại trưởng công chúa lo lắng nên rất nhiều chuyện cô đều nhịn không nói, nhưng đối mặt với Thanh Thư cô không còn cố kỵ nữa. Tiểu Du giọng trầm thấp nói: "Tớ lo Thần ca nhi không chịu theo tớ. Nó mà theo Quan Chấn Khởi, đến lúc đó bị thiếp thất lung lạc mất thì làm sao?"
Thanh Thư nhìn cô một cái, nói: "Cậu đừng chê tớ nói khó nghe. Nếu thiếp thất vài câu ngon ngọt đã lung lạc được nó đi, cậu có không hòa ly về Hải Châu cũng vô dụng."
Tiểu Du im lặng hồi lâu nói: "Thanh Thư, tớ nói với tổ mẫu tạm thời cứ coi như không biết chuyện này, tớ muốn xem Thần ca nhi có viết thư nói chuyện này cho tớ biết hay không."
"Không cần nó viết thư, Quan Chấn Khởi muốn nạp thiếp chắc chắn sẽ viết thư báo cho cậu biết."
Tiểu Du "ừ" một tiếng nói: "Tớ biết, nhưng tớ cứ muốn biết Thần ca nhi có nói cho tớ hay không?"
Thanh Thư bất đắc dĩ nói: "Sao cậu lại chui vào ngõ cụt rồi? Cậu có từng nghĩ tới, nếu Thần ca nhi viết thư nói cho cậu biết chuyện này sau đó cậu hòa ly, nó sẽ cho rằng là nó khiến các cậu hòa ly. Nói không chừng cả đời này nó đều phải sống trong sự áy náy."
Làm như vậy quá không công bằng với Thần ca nhi.
Tiểu Du nghĩ hồi lâu, sau đó cười khổ nói: "Cậu nói rất đúng, tớ lại chui vào ngõ cụt rồi."
Thanh Thư nói: "Cậu cùng Quan Chấn Khởi hòa ly xong viết thư cho Thần ca nhi, hỏi nó có muốn về kinh không? Đứa bé muốn về kinh tự nhiên là tốt nhất, không về kinh cậu chọn một số người đắc lực đặt bên cạnh nó. Sau đó cái ăn cái dùng gửi qua thật nhiều, như vậy nó cũng biết cậu luôn quan tâm nó."
Tiểu Du nói: "Lúc trước tớ về kinh nó đều không chịu, nếu hòa ly nó chắc chắn sẽ oán trách tớ."
"Vậy cậu nói với nó Quan Chấn Khởi chê cậu trở nên xấu xí, cậu ăn không ngon ngủ không yên suốt ngày lấy nước mắt rửa mặt. Hiện nay hắn nạp thiếp cậu không cách nào nhẫn nhịn tiếp được nữa, nếu không hòa ly cậu sẽ c.h.ế.t."
"Hả..."
Thanh Thư nhìn cô mắng: "Bán t.h.ả.m hiểu không? Tớ không tin Thần ca nhi là do cậu một tay nuôi lớn, nhìn thấy cậu chịu sự giày vò như vậy nó sẽ không đau lòng cho cậu chút nào?"
Ngừng một chút, cô lại nói: "Nếu như vậy mà nó còn oán trách cậu, vậy cậu cứ coi như chưa từng sinh ra nó đi!"
Tiểu Du cảm thấy cách này có thể thử một lần.
Thanh Thư nhắc nhở: "Nhưng tớ cảm thấy Quan Chấn Khởi không thể nào đồng ý đâu, cậu chuẩn bị tâm lý cho tốt."
Tiểu Du lắc đầu nói: "Cái này cậu không cần lo, chỉ cần cha tớ đồng ý cho tớ hòa ly, bọn họ đều không phải vấn đề."
Chỉ cần tổ mẫu cô đồng ý, cha cô chắc chắn sẽ đồng ý.
Thanh Thư nhìn cô toàn thân bị một tầng u ám bao vây liền muốn cho không khí nhẹ nhàng hơn chút: "Đợi cậu hòa ly rồi, kiến nghị của Đại trưởng công chúa và Dịch An cậu có thể tiếp nhận rồi."
"Cái gì?"
Thanh Thư hạ thấp giọng nói: "Tìm một mỹ nam t.ử bầu bạn a! Vừa có thể giải sầu lại đẹp mắt, vẹn cả đôi đường."
Tiểu Du cảm thấy Thanh Thư bị Dịch An dạy hư rồi. Trước kia là một cô nương thuần khiết biết bao, bây giờ trong đầu cũng chứa mấy thứ lung tung rối loạn này.
Cô tức giận nói: "Tớ nếu sau này cảm thấy cô đơn sẽ đàng hoàng tìm một người để gả, mới không thèm nuôi nam sủng gì đó, truyền ra ngoài khó nghe biết bao."
Cô bây giờ chính là Sơn trưởng Văn Hoa Đường, nhất ngôn nhất hành đều là tấm gương của nữ học, nếu nuôi nam sủng thì còn làm tấm gương cho học sinh thế nào được.
Ngoài ra nếu cô nuôi nam sủng người ngoài chắc chắn sẽ nói cô lẳng lơ không biết liêm sỉ gì đó, ảnh hưởng đến ba đứa con cũng lớn. Cho nên cái kiến nghị này a, hoàn toàn là hố cô.
