Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2314: Nguyệt Khảo Thứ Hai - Bài Học Của Yểu Yểu

Cập nhật lúc: 12/04/2026 22:13

Một chàng rể nửa đứa con, cha mẹ Trang gia không ai chăm sóc, làm con gái con rể chắc chắn không thể bỏ mặc. Nhưng vấn đề là Phù Cảnh Nam mấy năm nay chẳng tích cóp được gia sản gì, nay lại mất quan, Thanh Thư nghĩ thôi cũng thấy lo thay cho hắn.

Phù Cảnh Hi nhìn hắn không nói gì.

Phù Cảnh Nam nghĩ một lát rồi nói: “Em có thể đi làm tiêu sư, tiền công tiêu sư cao.”

Mặt Phù Cảnh Hi phủ đầy sương lạnh, nói: “Tiền công tiêu sư đúng là cao, nhưng c.h.ế.t cũng nhiều, đợi ngày nào đó mày bị thổ phỉ g.i.ế.c thì hai đứa con làm thế nào?”

Phải biết tiêu sư của tiêu cục tỷ lệ xảy ra chuyện rất cao, cho dù bây giờ là thời thái bình cũng vẫn sẽ gặp đủ loại nguy hiểm, thiếu tay cụt chân thường xuyên xảy ra.

Phù Cảnh Nam do dự một chút rồi nói: “Em ngoài một thân võ nghệ này cũng không có bản lĩnh gì khác, muốn làm nghề khác cũng chẳng ai dùng em.”

Thanh Thư liếc nhìn Phù Cảnh Hi, thấy chàng mặt đầy vẻ giận dữ không khỏi cười nói: “Cảnh Nam, bây giờ trời đã tối chú về sớm đi, kẻo Đoạn sư phụ và đại nương lại lo lắng.”

Cơm tối cũng không dám giữ lại, sợ Phù Cảnh Hi trong cơn thịnh nộ lại đ.á.n.h người.

Khi phòng khách nhỏ chỉ còn lại hai người, Thanh Thư nói: “Thập Nhị chẳng phải vẫn luôn nói thiếu người sao? Hay là để Cảnh Nam đến chỗ cậu ấy giúp đỡ.”

Phù Cảnh Hi lắc đầu nói: “Không được. Cảnh Nam là kẻ không có tâm cơ, nhưng Trang thị lại là kẻ nhiều toan tính, ả mà biết việc kinh doanh của chúng ta kiếm tiền như vậy chắc chắn sẽ nảy sinh lòng tham.”

Trang thị nảy sinh lòng tham không đáng sợ, chỉ sợ ả nắm được bí mật kinh doanh của nhà mình, không thỏa mãn yêu cầu của ả nói không chừng sẽ mượn đó uy h.i.ế.p vợ chồng họ. Phù Cảnh Hi hành sự cẩn trọng, tự nhiên phải phòng ngừa chu đáo.

“Chẳng lẽ thật sự để chú ấy đi làm tiêu sư?”

Phù Cảnh Hi im lặng một chút rồi nói: “Tạm thời mặc kệ nó, nếu sau này thật sự không được thì sắp xếp đến d.ư.ợ.c trang của nàng làm việc.”

Dược trang của Thanh Thư chính là nhập d.ư.ợ.c liệu, sau đó gia công d.ư.ợ.c liệu lần hai rồi làm thành gói t.h.u.ố.c bán ra ngoài. Vì những gói t.h.u.ố.c này đều nghiền thành bột, cho nên người ngoài mua về cũng không rõ tỷ lệ. Trải qua mấy năm phát triển lớn mạnh, d.ư.ợ.c trang lúc cao điểm một tháng cần mấy vạn gói, lợi nhuận rất khả quan, cũng vì thế người ở d.ư.ợ.c trang bình thường vô cùng bận rộn.

Thanh Thư cũng không phản đối, nói: “Đến d.ư.ợ.c trang giúp đỡ cũng được, nhưng không học được gì cả.”

Thanh Thư muốn để Cảnh Nam đi theo Thập Nhị học chút bản lĩnh. Cho dù không học được cách kinh doanh, tiếp xúc với người ta nhiều thì phương diện đối nhân xử thế cũng có thể tiến bộ.

Phù Cảnh Hi đã không còn ôm hy vọng với hắn: “Ở quan trường bao nhiêu năm đều chẳng học được bản lĩnh gì, đi theo Thập Nhị càng không học được gì đâu. Nó à, chỉ thích hợp làm những việc không cần động não thôi.”

Nghe vậy, Thanh Thư cũng không nói thêm nữa.

Trong ấn tượng của mọi người Công bộ là nha môn nhàn rỗi, nhưng Thanh Thư lại muốn làm ra một phen thành tích. Tuy nhiên không phải vừa nhậm chức đã đốt ba đốm lửa, trước khi nắm rõ tình hình nha môn cô sẽ không hành động thiếu suy nghĩ, cho nên vào đó cũng là làm việc theo quy trình.

Kỳ thi tháng của Văn Hoa Đường đều vào cuối mỗi tháng, cuối tháng Hai tiến hành một lần thi tháng. Lần thi này tỷ lệ đề thi về thơ từ ca phú lớn, mà phương diện này là điểm yếu của Yểu Yểu, cho nên không thi lại Dương Giai Ngưng.

Nghe tin mình đứng thứ hai mặt Yểu Yểu lập tức xụ xuống, thi đứng thứ hai đồng nghĩa với việc cô bé phải đến trường đi học.

Tiểu Như thấy cô bé ngồi im không động đậy, không khỏi nói: “Cô nương, chúng ta nên về rồi.”

Yểu Yểu ủ rũ nói: “Hôm nay không về nữa, em bảo A Hoa về báo với cha mẹ.”

Mẹ cô bé vẫn luôn nói cô bé tự mãn, lần này biết thi đứng thứ hai chắc chắn sẽ quở trách cô bé một trận. Nghĩ đến đây, tâm trạng càng thêm sa sút.

“Vâng, nô tỳ đi ngay đây.”

Biết Yểu Yểu thi đứng thứ hai, Thanh Thư không những không tức giận mà còn rất vui. Mục đích cô để Yểu Yểu đến trường học cũng là để con bé kết bạn, bây giờ cuối cùng cũng được như ý nguyện rồi.

Yểu Yểu ăn cơm tối xong liền vào phòng đọc sách, đọc sách một lúc lại nhìn về phía cửa, nhưng đợi mãi đến lúc đi ngủ cũng không thấy Thanh Thư đến.

Lúc đi ngủ, Yểu Yểu gọi A Hoa đến: “Ta thi đứng thứ hai tâm trạng buồn bã, những cái này em có nói với mẹ ta không?”

A Hoa gật đầu nói: “Nô tỳ nói rồi, nói cô nương khó chịu đến phát khóc, nhưng phu nhân chỉ nói đã biết rồi đuổi nô tỳ về.”

Yểu Yểu cảm thấy Thanh Thư chắc chắn là thất vọng về mình nên mới không đến thăm mình. Càng nghĩ càng khó chịu, nằm trên giường trằn trọc không ngủ được.

Cùng lúc đó, Thanh Thư cũng nói với Phù Cảnh Hi chuyện này: “Cố ý phái người đến báo với thiếp là thi trượt rất đau lòng, là muốn thiếp đến an ủi con bé đấy!”

Phù Cảnh Hi nói: “Đứa trẻ này tâm tính luôn cao ngạo, lần này bị người ta đè đầu cưỡi cổ chắc chắn khó chịu rồi. Nàng cũng thật là, sao lại không qua an ủi con bé một chút chứ!”

Thanh Thư cười nói: “Chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ, phải để con bé tự mình điều chỉnh, bây giờ thiếp đến an ủi con bé nhỡ hình thành tính ỷ lại thì không tốt.”

Phù Cảnh Hi cũng biết cô là muốn tốt cho Yểu Yểu, nhưng lắc đầu nói: “Chỉ sợ con trẻ tưởng nó thi đứng thứ hai, nàng giận không thèm để ý đến nó nữa.”

“Nó mà nghĩ thế thiếp cũng hết cách.”

Phù Cảnh Hi cười khẽ nói: “Đến lúc đó Yểu Yểu lại nói nàng là mẹ kế cho xem.”

Thanh Thư cười lắc đầu nói: “Con bé năm nay tám tuổi rồi sao có thể còn nói những lời ngốc nghếch đó. Thiếp đoán không lầm thì bây giờ con bé chắc chắn đang kiểm điểm, sau đó sáng mai về nhà xin lỗi thiếp.”

“Vậy ta chờ xem.”

Để kiểm chứng suy đoán của Thanh Thư, Phù Cảnh Hi sáng hôm sau cố ý ở lại dùng bữa sáng. Đang ăn sáng thì Yểu Yểu về.

Nhìn đôi mắt đầy tơ m.á.u của con, Thanh Thư hỏi: “Tối qua ngủ không ngon à?”

Yểu Yểu cúi đầu, khẽ nói: “Mẹ, lần thi tháng này con chỉ đứng thứ hai. Xin lỗi, con làm mẹ thất vọng rồi.”

Thanh Thư hỏi ngược lại: “Tại sao con nghĩ thi đứng thứ hai thì mẹ sẽ thất vọng.”

Yểu Yểu sững sờ.

Thanh Thư hỏi: “Một tháng này con có nghiêm túc học tập không?”

Yểu Yểu vội nói: “Đương nhiên có ạ, để không bị Dương Giai Ngưng vượt qua tháng này thời gian luyện công của con đều giảm đi một phần ba. Chỉ là lần này Quốc ngữ không chỉ phải làm thơ, còn phải viết một bài phú, hai câu này con trả lời không tốt.”

“Thơ từ ca phú là thế mạnh của Dương Giai Ngưng, con thi không lại nó cũng bình thường.”

Yểu Yểu nói: “Mẹ yên tâm, lần sau con nhất định có thể giành lại vị trí đứng đầu.”

Thanh Thư xoa đầu con nói: “Từ ngày mai thời gian luyện công khôi phục lại nửa canh giờ, làm xong bài tập có thể đi chơi nửa canh giờ, nhưng đến giờ là phải đi ngủ.”

Yểu Yểu tưởng mình nghe nhầm: “Mẹ, mẹ nói gì cơ?”

Thanh Thư nói: “Con đứng nhất hay đứng nhì không quan trọng, quan trọng là thái độ học tập của con, con bây giờ chịu nghiêm túc học tập là mẹ hài lòng rồi.”

“Mẹ…”

Thanh Thư cười nói: “Sao, tưởng thật là mẹ sẽ mắng con một trận à?”

“Không ạ, con chỉ là, chỉ là tưởng mẹ sẽ thất vọng.”

Thanh Thư mỉm cười, nói: “Bất kể là đọc sách hay làm việc khác, chỉ cần con nghiêm túc làm, cho dù kết quả không tốt cũng không sao. Nhưng nếu con còn giống như trước kia làm gì cũng ứng phó cho xong chuyện, thì mẹ sẽ dùng roi ngựa quất con đấy.”

Yểu Yểu ôm cánh tay Thanh Thư, cười híp mắt nói: “Mẹ, mẹ thật tốt.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.