Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2555: Phận Làm Trâu Ngựa, Toan Tính Cho Tương Lai Đệ Tử

Cập nhật lúc: 12/04/2026 23:29

Tâm trạng Phù Cảnh Hi không tốt, nhưng để không ảnh hưởng đến con cái, hắn cũng không biểu lộ ra ngoài. Ăn cơm xong, hắn kéo Thanh Thư ra vườn đi dạo.

Rời khỏi tầm mắt của bọn trẻ, Thanh Thư chủ động khoác tay hắn, cười nói: "Đừng giận nữa, Hoàng thượng cũng là vì Hoàng hậu, đợi bận rộn qua đợt này ta sẽ xin nghỉ bù."

Nàng chỉ là Thị lang chứ không phải Thượng thư, xin nghỉ tương đối dễ dàng, không giống Phù Cảnh Hi, Nội các mà thiếu hắn thì rất nhiều việc phải gác lại.

Phù Cảnh Hi buồn bực nói: "Từ lúc ta đi theo Hoàng thượng đến giờ, ngài ấy vẫn luôn coi ta như trâu già mà sai bảo."

Thanh Thư trêu chọc: "Chàng có biết bao nhiêu người hâm mộ con trâu già là chàng không?"

Phù Cảnh Hi không vui, nói: "Thời gian nghỉ ngơi ba tháng biến thành năm ngày, sao nàng có vẻ chẳng để ý chút nào vậy."

Thanh Thư cười nói: "Để ý cái gì, chàng phải đi làm, hai đứa nhỏ phải đi học, đến lúc đó ta ở nhà cũng buồn chán, có thể quay lại làm việc cũng tốt mà."

Phù Cảnh Hi cạn lời.

Thanh Thư cười híp mắt nói: "Dịch An chẳng phải đã hứa đợi chiến sự phía trước kết thúc, sẽ cho chàng nghỉ nửa tháng sao? Đến lúc đó ta cũng xin nghỉ nửa tháng, chúng ta đưa các con đi biệt trang chơi nửa tháng."

"Nàng chắc chắn đến lúc đó có thể xin được nghỉ?"

Điểm tự tin này Thanh Thư vẫn có, nàng cười nói: "Bên ta chắc chắn không thành vấn đề, ngược lại là chàng mới khó nói đấy."

Nghe vậy Phù Cảnh Hi lại càng thêm phiền muộn, với cái kiểu Hoàng đế chiều vợ như thế, lời hứa cho nghỉ nửa tháng của Hoàng hậu nói không chừng đến cuối cùng lại tan thành mây khói.

Ừm, hắn quyết định rồi, không cho nghỉ thì giả bệnh.

Thanh Thư chuyển chủ đề, nói: "Cảnh Hi, chiều nay đi thăm tổ mẫu, bà cũng không nhận ra ta nữa. Haizz, nhìn bà như vậy trong lòng ta rất khó chịu."

Phù Cảnh Hi nói: "Đây cũng là chuyện không còn cách nào. Hoàng hậu đã mời Trương Ngự y chẩn trị cho bà, đáng tiếc không có tác dụng gì."

"Lần này chiến sự kết thúc, chàng nói xem Tam ca có về kinh không?"

"Chắc chắn sẽ về."

Thanh Thư có chút cảm thán nói: "Dù có về cũng chẳng ở được bao lâu. Haizz, nhớ lại lúc trước hôn sự của Tam ca khó nói, ta còn trách những nhà đó không có mắt nhìn, bây giờ ngẫm lại lo lắng của những người đó là đúng."

Con gái gả vào nhà họ Ổ, vận khí tốt thì có thể theo phu quân đi Đồng Thành. Vận khí không tốt, có thể phải ở lại kinh thành chăm sóc cả nhà già trẻ, vợ chồng mấy năm không gặp mặt nhau một lần.

Phù Cảnh Hi rất nhạy bén, nghe vậy liền hỏi: "Chẳng lẽ người của phủ Trấn Quốc Công nhờ nàng làm mai?"

Thanh Thư lắc đầu nói: "Không phải, Úc Hoan đã đến tuổi cập kê rồi, ta muốn tìm cho con bé một phu quân trong nhà họ Ổ."

Phù Cảnh Hi rất ngạc nhiên, hỏi: "Thanh niên tài tuấn ở kinh thành nhiều như vậy, tỉ mỉ chọn lựa kiểu gì cũng chọn được người ưng ý, tại sao nhất định phải tìm trong nhà họ Ổ?"

Thanh Thư kể lại những điều kiện Úc Hoan đưa ra, nói xong lại bổ sung: "Con cháu nhà họ Ổ dám vi phạm tổ huấn vẫn là số ít, gả cho nam nhi nhà họ Ổ tương lai xác suất hòa ly cũng giảm đi rất nhiều. Hơn nữa nam nhi nhà họ Ổ tâm địa rộng rãi, sau này cũng sẽ không để ý chuyện thê t.ử giỏi giang hơn mình."

Cùng với việc uy lực của hỏa khí hiển lộ, tầm quan trọng của Diệp Hiểu Vũ và Úc Hoan cũng ngày càng nổi bật. Cho nên bất kể là quan chức hay đãi ngộ, trong tương lai không xa chắc chắn sẽ có bước nhảy vọt về chất.

Ngừng một chút, Thanh Thư lại nói: "Trọng tâm của Úc Hoan sau này chắc chắn là ở sự nghiệp, cho nên việc dạy dỗ con cái chắc chắn phải rơi vào người phu quân tương lai của con bé, người hẹp hòi coi trọng sĩ diện sẽ không thích hợp với nó."

Phù Cảnh Hi cũng không phản bác, chỉ nói: "Úc Hoan tuổi còn nhỏ chuyện này chúng ta không vội, chúng ta cũng không thể chỉ nhìn chằm chằm vào nhà họ Ổ, có người thích hợp cũng có thể xem mắt."

Thanh Thư gật đầu nói: "Cái này là tự nhiên. Nhưng nếu tìm được người thích hợp vẫn phải để chàng xem xét, mắt nhìn người của ta không được."

"Cái gì gọi là mắt nhìn của nàng không tốt, mắt nhìn không tốt mà có thể gả cho ta sao."

Thanh Thư bật cười, nhưng vẫn lắc đầu nói: "Mắt nhìn của ta quả thực không được. Trang thị, mợ ta lúc đầu đều là do ta xem mắt, kết quả lại thành ra thế này."

Chỉ giúp xem mắt hai lần rồi cả hai nhà đều gà bay ch.ó sủa, Thanh Thư cũng bắt đầu mất tự tin vào mắt nhìn của mình.

Phù Cảnh Hi vừa nghe là biết có chuyện, hỏi: "Mợ nàng đã làm gì?"

Có những người phụ nữ không muốn kể chuyện xấu của nhà mẹ đẻ cho chồng nghe, sợ chồng sẽ coi thường nhà mẹ đẻ, nhưng Thanh Thư lại không có nỗi lo này: "Trước khi bà ngoại mất đã đưa tiền riêng cho ta, nói để ta mang đi làm việc thiện tích công đức cho bà, trong lòng mợ rất bất bình. Sau khi bà ngoại qua đời bà ấy cứ như người không liên quan, Thanh Loan giận quá suýt chút nữa trở mặt với bà ấy."

"Tiền riêng của bà ngoại có bao nhiêu?"

Thanh Thư sau đó đã kiểm kê, nói: "Ngân phiếu ba vạn sáu ngàn lượng, còn có trang sức vàng bạc các loại cộng lại cũng trị giá hơn vạn lượng bạc."

Cố lão phu nhân không hiểu về đồ cổ chữ vẽ, cho nên cũng không sưu tầm những thứ này.

Phù Cảnh Hi cũng không tức giận, chỉ bình thản nói: "Tiền bạc động lòng người, bà ta đã coi số tiền riêng của bà ngoại là của mình, tiền không tới tay tự nhiên trong lòng bất bình rồi."

Thanh Thư nói: "Sản nghiệp bà ngoại để lại cho bọn họ đủ để bọn họ cơm áo không lo, muốn nhiều hơn thì tự mình đi kiếm chứ!"

Tình huống của nàng đặc biệt thì không nói, ngay cả Thanh Loan có nhiều của hồi môn như vậy cũng không tiêu xài hoang phí mà luôn tìm cách tăng thu giảm chi. Cũng vì thế, tiền trong tay muội ấy nhiều hơn không ít so với lúc xuất giá.

Phù Cảnh Hi bật cười, nói: "Nếu ai cũng giống như nàng, thế gian này làm gì còn nhiều mâu thuẫn và ân oán như vậy."

Trên đời này, kẻ muốn không làm mà hưởng thì nhiều vô kể.

Thanh Thư lắc đầu nói: "Mắt nhìn của chàng tốt hơn ta, hôn sự của Úc Hoan chàng nhất định phải kiểm tra, nếu không trong lòng ta không yên tâm."

Hôn sự của Mộng Lan là do con bé tự mình giải quyết, Thanh Thư cũng không tốn công sức gì, chỉ giúp lo liệu hôn lễ. Hiện giờ con bé cùng phu quân cũng ân ân ái ái, tiếc nuối duy nhất là thành thân hai năm vẫn chưa mang thai.

"Đợi nàng xem mắt xong, ta sẽ gặp."

Thanh Thư gật đầu.

Đi dạo một vòng hai người trở về nhà, đại quản gia tới bẩm báo với hai người: "Lão gia, phu nhân, học đường truyền tin tới nói chiều nay Gia thiếu gia ho khan suốt."

"Bị bệnh thì không thể chậm trễ, ngươi phái người mau đi đón về."

Phù Cảnh Hi lại lắc đầu nói: "Đừng đón về nhà, đưa đến chỗ Cảnh Nam đi, lại phái người đi mời đại phu của Hòa Xuân Đường tới một chuyến."

Đại quản gia vâng lời lui xuống.

Thanh Thư cười nói: "Là ta suy nghĩ không chu toàn, trẻ con bị bệnh được cha mẹ chăm sóc mới tốt."

Đứa trẻ quyến luyến nhất vẫn là cha mẹ, Phù Gia chắc chắn càng muốn về nhà hơn.

Phù Cảnh Hi không muốn đón Phù Gia về nhà, thứ nhất là như Thanh Thư nói, hai anh em vẫn quyến luyến Cảnh Nam và Trang thị; thứ hai là sợ lây bệnh cho Phúc ca nhi và Yểu Yểu, nhưng lời này hắn sẽ không nói với Thanh Thư: "Thanh Thư, nếu có thể nàng hãy khuyên nhủ Trang thị đi!"

"Cái gì?"

Phù Cảnh Hi nghiêm túc nói: "Bà ta vẫn chưa đến mức hết t.h.u.ố.c chữa, nàng bảo bà ta hãy đặt nhiều tâm tư lên hai đứa trẻ."

Trang thị không chút do dự sang tên bất động sản dưới danh nghĩa mình cho Phù Dật, sau đó còn nói với Phù Dật tiền thuê nhà dùng làm tiền tiêu vặt cho hai anh em, hai việc này khiến hắn cảm thấy Trang thị còn có thể cứu vãn. Đương nhiên, chủ yếu là đáng thương cho hai đứa trẻ, nếu không Trang thị có tự làm tự chịu c.h.ế.t hắn cũng sẽ không liếc mắt một cái!

Về phần Phù Cảnh Nam, hắn đã hoàn toàn từ bỏ rồi.

"Được."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.