Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2595: Lão Quốc Công Thâm Tàng Bất Lộ, Úc Hoan Sắp Dời Xưởng

Cập nhật lúc: 13/04/2026 00:06

Buổi tối Phù Cảnh Hi trở về, cũng hỏi thăm chuyện của Ổ gia.

Lâm Thanh Thư kể sơ qua sự tình, nói xong liền bảo: "Tam ca lúc đầu tuy nói muốn trả lại tước vị cho đại phòng, nhưng Dịch An vừa nói một câu huynh ấy liền tỉnh ngộ."

Hiện tại xem ra, lo lắng lúc trước của Lan Hi là dư thừa.

Phù Cảnh Hi nói: "Bây giờ sự việc đã giải quyết xong, nàng cũng có thể yên tâm rồi."

Lâm Thanh Thư ném cho hắn một ánh mắt sắc lẹm, nói: "Ta căn bản không lo lắng chuyện này được chứ! Ta chỉ sợ cha nuôi và mẹ nuôi biết chuyện sẽ buồn lòng thôi."

Phù Cảnh Hi buồn cười: "Có thể bình an vô sự dưới sự nghi kỵ của Tiên hoàng cùng sự toan tính của mấy vị vọng thần, nàng nghĩ Lão Quốc công là người thế nào? Ta dám khẳng định sự việc vừa xảy ra ông ấy đã biết rồi, chẳng qua chuyện này không nguy hại đến căn cơ của Quốc công phủ nên ông ấy không thèm để ý thôi."

Lâm Thanh Thư hỏi: "Vậy chàng nói xem, cha nuôi biết chuyện này có buồn không?"

Phù Cảnh Hi hỏi ngược lại: "Năm xưa Ổ Chính Thủ phạm lỗi, ông ấy không chút do dự gạch tên Ổ Chính Thủ khỏi gia phả, nàng cảm thấy ông ấy biết chuyện này sẽ buồn sao? Lúc Ổ Hồng Vân từ bỏ tước vị, Lão Quốc công cũng giống như vậy mà từ bỏ hắn ta. Tập thị và Điền thị chẳng qua chỉ là diễn một màn kịch khỉ cho mọi người xem mà thôi."

Lão Quốc công mới thực sự là người thâm tàng bất lộ. Chỉ là hiện nay Hoàng hậu nương nương nắm quyền, Trấn Quốc Công phủ trong vòng vài chục năm tới sẽ bình an vô ưu, nên nhiều chuyện ông ấy cũng mặc kệ, dù sao có náo loạn long trời lở đất cũng không tổn hại đến gốc rễ của Quốc công phủ.

Lâm Thanh Thư trầm ngâm suy nghĩ.

Sự thật quả nhiên đúng như Phù Cảnh Hi dự đoán, ngay khi sự việc xảy ra Lão Quốc công đã biết. Còn chuyện Dịch An xử lý Điền thị, chập tối ngày hôm sau ông cũng đã hay tin.

Lão Quốc công nghe tâm phúc bẩm báo xong, nói: "Bốn huynh muội bọn nó chỉ có Hoàng hậu là giống ta nhất."

Hơn một năm nay Hoàng hậu cũng trưởng thành nhanh ch.óng, giả lấy thời gian nhất định sẽ vượt qua ông. Trước đây còn lo lắng Ổ Chính Khiếu quá mức cương trực và trọng tình nghĩa, nhưng từ khi Dịch An nắm quyền thì không còn nỗi lo này nữa.

Tâm phúc Trường Bình nói: "Người bên nhà gửi tin đến còn nói Đại nãi nãi xúi giục Đại gia cùng nàng ta về Thịnh Kinh, Đại gia không đồng ý. Lão thái gia, Đại nãi nãi này vừa mới vào cửa đã xúi giục Đại phu nhân tranh tước vị, sau này không biết còn làm ra chuyện gì nữa?"

Lão Quốc công cười khẽ một tiếng nói: "Ngươi thật sự cảm thấy tất cả chuyện này đều do Điền thị gây ra sao?"

Trường Bình sửng sốt.

Lão Quốc công nói: "Điền thị chưa từng đến Kinh thành cũng chưa từng sống ở Ổ gia, không rõ gia quy của Ổ gia. Tập Li làm Thế t.ử phu nhân mười mấy năm, chẳng lẽ bà ta còn không rõ."

Người thực sự muốn đòi lại tước vị là Tập thị, Điền thị chẳng qua chỉ bị bà ta lợi dụng mà thôi. Tuy nhiên qua chuyện này, bà ta cũng sẽ không để Tập thị tiếp tục ở lại Thịnh Kinh nữa. Có một số việc đã bỏ lỡ thì sẽ không còn cơ hội quay đầu. Chỉ khi để Tập thị biết một tia hy vọng cũng không có, bà ta mới thực sự c.h.ế.t tâm.

Sắc mặt Trường Bình thay đổi, nói: "Ý của ngài là tất cả đều do Đại phu nhân thiết kế. Lão thái gia, chuyện này chúng ta phải nói cho Quốc công gia biết."

"Không cần, đạo lý đơn giản như vậy nó không thể không nghĩ ra."

Chỉ là Tập thị dù sao cũng là vợ của con trai cả, trước đây đối với huynh muội bọn họ cũng chăm sóc rất nhiều, cho nên dù biết chuyện này là do Tập thị toan tính, nó cũng sẽ nhẫn nhịn.

Bất kể thế nào, theo việc Điền thị bị đưa về Thịnh Kinh, chuyện này cũng coi như kết thúc.

Lâm Thanh Thư quay lại làm việc, đã chuẩn bị tinh thần bận rộn từ sáng đến tối. Lại không ngờ Lỗ Thượng thư sắp xếp việc cho nàng tuy nhiều hơn ngày thường, nhưng chưa đến mức phải tăng ca làm thêm giờ.

Sau khi Lâm Thanh Thư nộp tài liệu đã làm xong lên, Lỗ Thượng thư không vòng vo mà nói thẳng với nàng: "Hoàng hậu nương nương đặc biệt dặn dò ta là bệnh của ngươi chưa khỏi hẳn, bảo ta đừng sắp xếp quá nhiều việc cho ngươi, kẻo lại mệt đến sinh bệnh."

Hoàng hậu đã lên tiếng, ông nào dám không nghe.

Lâm Thanh Thư có chút áy náy: "Lỗ Thượng thư, xin lỗi, đã gây thêm phiền phức cho mọi người rồi."

Lỗ Thượng thư nói: "Không có, Hoàng hậu nương nương đã điều bốn nhân thủ qua cho chúng ta, có bốn người giúp đỡ này nha môn cũng không còn bận rộn như vậy nữa. Lâm đại nhân, ta biết ngươi tài giỏi nhưng thân thể là vốn liếng, đừng cậy mình còn trẻ mà không coi trọng sức khỏe."

Lâm Thanh Thư dở khóc dở cười, không những không bị mắng mà còn được giáo huấn một trận, cảm giác này thật phức tạp. Tuy nhiên cảm giác có chỗ dựa, thật tốt.

Qua hai ngày Úc Hoan được nghỉ phép trở về.

Gặp Lâm Thanh Thư, nàng rất không vui nói: "Cô giáo, sắc mặt cô sao lại kém thế này? Có phải gần đây không nghỉ ngơi tốt không?"

Lâm Thanh Thư sờ mặt không khỏi hỏi: "Sắc mặt rất kém sao?"

Úc Hoan thấy nàng căng thẳng trong lòng lộp bộp một cái, nhưng nàng rất nhanh đã đổi giọng: "Cũng không phải rất kém, chỉ là không tốt bằng trước kia thôi. Cô giáo, thời gian qua cô có đi khám đại phu không?"

Lâm Thanh Thư cười nói: "Hôm kia Nhạc thái y còn đến tái khám. Ông ấy bảo ta đừng quá mệt mỏi phải nghỉ ngơi cho tốt, hiện tại ta đang điều chỉnh thời gian ngủ sớm hơn."

Chỉ là thói quen hình thành hơn hai mươi năm, thật không phải một sớm một chiều có thể sửa đổi được. Hiện tại buổi tối Phù Cảnh Hi không về, Lâm Thanh Thư liền để Hồng Cô, Thiên Diện Hồ bọn họ trực đêm, ngủ không được thì kéo bọn họ trò chuyện.

Hồng Cô bưng một đĩa anh đào đã rửa sạch tới, cười nói: "Úc Hoan, ăn trước mấy quả anh đào lót dạ, hơn hai khắc nữa là dọn cơm rồi."

Úc Hoan vui vẻ ôm Hồng Cô một cái, nói: "Vẫn là Hồng cô cô tốt nhất, biết cháu thích ăn anh đào nhất."

"Cái này ta không dám nhận công, anh đào này là phu nhân đặc biệt để lại cho cháu đấy."

"Cô giáo là tốt nhất."

"Thứ này không dễ bảo quản, con mà không về là ta ăn hết đấy."

Ăn xong anh đào, Úc Hoan nói với Lâm Thanh Thư một chuyện: "Cô giáo, qua năm bọn con phải chuyển khỏi chỗ hiện tại, sau này bọn con không làm việc ở Binh khí chế tạo bộ nữa."

Lâm Thanh Thư kinh ngạc không thôi, hỏi: "Không làm việc ở Binh khí chế tạo bộ, vậy các con đi đâu?"

Úc Hoan lắc đầu nói: "Con cũng không biết, nhưng sư phụ nói sẽ đến một nơi rất an toàn. Cô giáo, con đoán có thể là ở ngoại thành, chỉ là đi ngoại thành làm việc sau này con về sẽ không tiện nữa."

Hiện tại trong nhà có việc gì nhận được tin là nàng có thể về ngay, nhưng chuyển ra ngoại thành thì không thể tùy ý về nhà được. Chỉ là dù không tình nguyện, chuyện này cũng không phải do nàng có thể quyết định.

Lâm Thanh Thư gật đầu nói: "Thứ các con nghiên cứu hiện tại rất cơ mật, Binh khí chế tạo bộ người đến người đi quả thực không an toàn, đổi chỗ cũng tốt."

"Con chỉ lo là ở ngoại thành."

Lâm Thanh Thư lại cảm thấy không có gì, nói: "Ngoại thành cũng không sao, được nghỉ cũng vẫn có thể về. Có điều dì Du của con lại nhắm cho con một người, ta nghe thấy cũng được, đợi mấy ngày nữa cậu ấy tới Kinh thành con gặp mặt một lần."

"Hắn không phải người Kinh thành?"

Lâm Thanh Thư giới thiệu sơ qua tình hình của Sầm Sướng, nói xong cười bảo: "Cha mẹ Sầm gia khai sáng, Sầm Sướng cũng là người có chủ kiến có năng lực. Các phương diện đều không tệ, cứ để dì Du của con chuyển lời qua đó."

Úc Hoan một lời đáp ứng. Dù sao gặp mặt một lần cũng không mất miếng thịt nào, đến lúc đó tùy tiện tìm một lý do từ chối là được. Đợi chuyển ra ngoại thành, chuyện xem mắt cũng sẽ không thường xuyên như vậy nữa.

Nghĩ đến đây, Úc Hoan cảm thấy chuyển khỏi Binh khí chế tạo bộ cũng là chuyện tốt, ít nhất sau này không cần luôn phải đối mặt với chuyện bị giục cưới.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2582: Chương 2595: Lão Quốc Công Thâm Tàng Bất Lộ, Úc Hoan Sắp Dời Xưởng | MonkeyD