Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2920: Sự Cố Bất Ngờ, Chén Canh Sơn Tra Định Tình
Cập nhật lúc: 13/04/2026 04:19
Đầu tháng hai, băng tuyết vẫn chưa tan hết, cái lạnh của mùa đông vẫn chưa tiêu tán. Ngoại thành cũng chỉ có cây liễu vừa mới rút ra từng dải liễu xanh biếc, nhả ra từng chùm chồi non xanh mơn mởn.
Yểu Yểu đứng dưới một gốc cây liễu lớn, nhìn quanh bốn phía rồi hướng về phía Vân Trinh nói: "A Trinh, giá sắt cứ đặt ở chỗ này đi."
Vân Trinh đi tới ngẩng đầu nhìn một chút lắc đầu nói: "Không tốt. Nếu lúc nướng thịt bên trên rơi đồ xuống thì thịt không ăn được nữa."
"Bây giờ đang giữa mùa đông trên cây lại không có cành khô lá héo sẽ không có đồ rơi xuống đâu. Thật sự rơi đồ xuống, đến lúc đó rửa lại rồi nướng lại là được."
Vân Trinh thấy cô kiên trì, cũng liền chiều theo ý cô.
Yểu Yểu hào hứng cầm cần câu đến bờ sông câu cá, kết quả câu nửa canh giờ một con cá cũng không c.ắ.n câu, những người khác ít nhiều đều câu được rồi.
Đặt cần câu xuống, Yểu Yểu nói: "Xem ra những con cá này đều sợ tớ, tớ vẫn là đi cưỡi ngựa thôi!"
Vân Trinh thấy cô đứng dậy, cũng buông cần câu nói: "Ta đi cùng tỷ nhé!"
Phúc ca nhi an an ổn ổn ngồi đó không động đậy, chỉ nói một câu: "Đừng cưỡi nhanh quá, nếu không va phải đâu lại phải ba năm không được ra khỏi cổng lớn kinh thành."
Yểu Yểu vốn còn muốn cưỡi ngựa phi nước đại trên bãi cỏ, lời này của Phúc ca nhi khiến cô bỏ ý định.
Mộc Yến thấy Hàn Tâm Nguyệt không động đậy, hỏi: "Sao cậu không đi cùng Yểu Yểu thế?"
Hàn Tâm Nguyệt đứng dậy dùng sức vung cần câu một cái, một con cá trắm cỏ nặng một cân liền rơi trên bãi cỏ, con cá đó nhảy tanh tách rất có sức sống.
Bỏ cá vào trong thùng gỗ, Hàn Tâm Nguyệt cười nói: "Yểu Yểu thích ăn cá nướng, tớ vẫn nên ở lại đây câu thêm mấy con cá nữa."
Lần này là được Hoàng hậu nương nương dặn dò đi cùng Yểu Yểu ra ngoài. Tuy Hoàng hậu không dặn dò gì, nhưng cô mới sẽ không thiếu tinh tế mà quấy rầy thời gian chung sống của Điện hạ và Yểu Yểu.
Mộc Yến ồ một tiếng, ngồi trở lại tiếp tục câu cá.
Trước đây tính tình cậu cũng có chút nóng nảy, nhưng đi theo bên cạnh Anh Quốc Công hơn ba năm đã trở nên trầm ổn hơn nhiều. Mà Tiểu Du từ năm ngoái bắt đầu xem mắt cho cậu, đáng tiếc hai vị cô nương được chọn trúng Mộc Yến đều không hài lòng.
Cưỡi ngựa hơn nửa canh giờ Yểu Yểu cũng có chút mệt, cô cao giọng nói: "A Trinh, chúng ta quay về ăn chút đồ rồi lại đến."
Tuy nói Mộc Yến và Phúc ca nhi mấy người không đi theo nhưng Tống Duy và Dịch Chú lại tấc bước không rời, cho nên cũng không tính là hai người ở riêng với nhau.
Ngửi thấy mùi thơm bụng Yểu Yểu kêu ùng ục, cô vui vẻ chạy như bay về phía chỗ nướng thịt, kết quả không chú ý dưới chân giẫm phải cái hố trẹo chân.
Đặt m.ô.n.g ngồi xuống đất, Yểu Yểu đau đến méo cả mặt.
Vân Trinh chạy như bay tới, vội vàng giúp cô cởi ủng và tất, nhìn cái chân đã sưng lên lớn tiếng nói: "Dịch Chú, mau đi lấy hòm t.h.u.ố.c tới đây."
Tống Duy ngồi xổm xuống nói: "Điện hạ, để thuộc hạ xem thử!"
"Ngươi biết?"
Thấy nàng gật đầu Vân Trinh vội vàng nhường chỗ.
Tống Duy kiểm tra một chút, lại dùng sức ấn hai cái đau đến mức Yểu Yểu nhe răng. Tống Duy nói: "Hẳn là bị trẹo gân. Cô nương, bây giờ thuộc hạ ấn cho người có thể giảm bớt đau đớn."
Yểu Yểu đau đến không muốn nói chuyện, gật đầu ra hiệu nàng mau ấn.
"A..."
Một tiếng hét thê lương vang lên trên không trung.
Mộc Yến nghe thấy tiếng hét này tay run lên, con cá vừa nướng xong rơi xuống đất: "Tiếng này, hình như là Yểu Yểu a..."
Lời còn chưa nói xong, Phúc ca nhi và Hàn Tâm Nguyệt đã chạy ra ngoài rồi.
Phúc ca nhi nhìn Yểu Yểu nước mắt lưng tròng, bộ dạng đó thật đáng thương, mà Tống Duy đang xoa bóp chân cho cô. Lần này không cần hỏi cũng biết là chuyện gì rồi: "Yểu Yểu, sao em lại bị trẹo chân thế?"
Yểu Yểu thút thít không nói lời nào.
Vân Trinh nói: "Đường này không bằng phẳng có nhiều hố, Yểu Yểu tỷ không chú ý liền bị trẹo chân, ta đã bảo Dịch Chú đi lấy hòm t.h.u.ố.c rồi."
Mộc Yến đến sau một bước hỏi: "Cậu còn mang theo hòm t.h.u.ố.c à?"
Người tập võ, bị thương là chuyện thường tình nên cậu cảm thấy trẹo chân không phải chuyện lớn gì.
Vân Trinh rất bình tĩnh nói: "Ra ngoài đồ đạc đều chuẩn bị đầy đủ, ngộ nhỡ có việc gì cũng sẽ không luống cuống tay chân."
Lời này Mộc Yến mới không tin, nhưng cậu biết Vân Trinh không thích nói đùa nên không trêu chọc.
Tống Duy xoa bóp chân cho Yểu Yểu xong bôi t.h.u.ố.c tiêu sưng tan m.á.u bầm, sau đó lại dùng băng gạc quấn chân lại.
Vì chân bị thương Yểu Yểu không thể tự mình nướng thịt liền ngồi trên đệm đợi ăn, Vân Trinh không yên tâm hỏi Tống Duy: "Chân Yểu Yểu tỷ bị trẹo, có thể ăn thịt nướng không?"
Lần sau ra ngoài vẫn nên mang theo một thái y, như vậy an toàn nhất.
Tống Duy nói: "Cô nương chỉ là bị trẹo gân đợi tiêu sưng là khỏi, không cần kiêng ăn đâu."
Đây cũng không phải bị thương sợ ăn đồ dầu mỡ cay nóng làm vết thương chuyển biến xấu, nhưng sự tỉ mỉ của Vân Trinh ngược lại khiến nàng rất bất ngờ.
Lần này mời đến nướng thịt là Ngự trù trong cung, đồ nướng ra khiến người ta ăn rồi còn muốn ăn, đến cuối cùng ngoại trừ Vân Trinh ra những người khác đều ăn no căng.
Mộc Yến vui vẻ không thôi, nói: "Đã lâu không được ăn sảng khoái như vậy rồi."
Tuy đi theo Anh Quốc Công có thể học được rất nhiều thứ, nhưng quy tắc cũng nhiều. Ăn uống cũng như nghỉ ngơi nghiêm ngặt theo thời gian biểu, khiến cậu đặc biệt nhớ những ngày tháng ở Phù gia.
Vân Trinh bưng một bát canh cho Yểu Yểu, thấy cô không ăn giải thích nói: "Đây là canh sơn tra, ta đặc biệt bảo Lý sư phụ làm, ăn nó lát nữa bụng sẽ không đau."
Nếu chân Yểu Yểu không bị trẹo, chạy nhảy cưỡi ngựa rất nhanh sẽ tiêu hóa, nhưng bây giờ cô ngồi không thể động đậy dễ bị đầy bụng đau.
Dưới sự thuyết phục của Vân Trinh, Yểu Yểu mới miễn cưỡng uống nửa bát canh sơn tra, sau đó cô nói: "Còn không? Có thì cậu cũng uống chút đi, cậu vừa nãy cũng ăn không ít thịt nhỉ!"
Vân Trinh không nói hai lời, liền uống hết chỗ canh còn lại.
Bây giờ không so được với trước kia. Thấy cậu như vậy mặt Yểu Yểu đỏ bừng lên, trách cứ nói: "Đây là tớ uống thừa, sao cậu có thể uống chứ?"
Bản thân cô không chú ý giọng điệu nói chuyện của mình, mang theo một luồng giọng điệu làm nũng.
Vân Trinh giả vờ nghi hoặc nói: "Tại sao không thể uống? Yểu Yểu tỷ trước đây cũng uống nước trong cốc của ta, không phải giống nhau sao?"
Mặt Yểu Yểu càng đỏ hơn, giống như quả táo chín nẫu.
Phúc ca nhi đi tới nhìn thấy bộ dạng này của cô, rất lo lắng nói: "Yểu Yểu, mặt em sao lại đỏ thế này? Có phải phát sốt rồi không?"
Nói xong, còn đưa tay sờ trán cô.
Yểu Yểu gạt tay cậu ra nói: "Không có sốt, em khỏe lắm. Chắc là do mặt trời chiếu vào, ca, anh đỡ em vào trong xe ngựa đi!"
Vân Trinh mím môi cười.
Mộc Yến đi tới nghe thấy lời này, đi tới hỏi: "Yểu Yểu, chúng ta phải về sao?"
Yểu Yểu cười nói: "Hiếm khi ra ngoài một chuyến đâu thể bây giờ về ngay, chắc chắn phải đợi mặt trời xuống núi mới về. Em ngồi lâu quá không thoải mái, muốn về xe ngựa nằm một lát."
Ngồi lâu như vậy m.ô.n.g đau, lại thêm đất lạnh cũng không tiện nằm xuống. May mà xe ngựa đủ rộng rãi, lại trải t.h.ả.m dày có thể làm giường dùng rồi.
Đợi Yểu Yểu lên xe ngựa, Vân Trinh hướng về phía Hàn Tâm Nguyệt nói: "Tâm Nguyệt tỷ tỷ, tỷ hiếm khi xuất cung một lần đi cùng bọn họ cưỡi ngựa đi, ở đây có ta là được rồi."
Hàn Tâm Nguyệt cười đi ra ngoài.
