Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2968: Ngoại Truyện Yểu Yểu (243)

Cập nhật lúc: 13/04/2026 06:56

Đàm Kinh Nghiệp về đến nhà, liền cùng Thanh Loan mang theo con cái đến chủ viện.

Thanh Loan sốt ruột hỏi: "Thế nào, tỷ phu đáp ứng rồi sao?"

Đàm Kinh Nghiệp gật đầu nói: "Ta nói với tỷ phu ta sẽ mang nàng cùng ba đứa nhỏ đi nhậm chức, tỷ phu liền đáp ứng rồi."

Nếu không có câu nói này, tỷ phu sẽ không đáp ứng sảng khoái như vậy.

Sắc mặt Thanh Loan lập tức thay đổi, nói: "Không được, cái này tuyệt đối không được, Thiên Trọng sang năm phải xuống trường thi rồi lúc này sao có thể theo chúng ta đi nhậm chức."

Như vậy, chẳng phải làm trễ nải tiền đồ của con sao.

Đàm Kinh Nghiệp nhìn về phía Thiên Trọng hỏi: "Trọng ca nhi, ý của con thế nào?"

Thiên Trọng nói: "Cha, con không theo cha đi nhậm chức. Đất Thục cùng Sơn Đông hai nơi cách nhau ngàn dặm một đi một về mất mấy tháng sẽ làm trễ nải thi cử. Cha, đợi mọi người đi đất Thục con liền về quê ôn thi."

Đàm Kinh Nghiệp rất vui mừng. Hắn chính là tính toán như vậy, Thiên Trọng không đi theo nhậm chức mà là về quê chuẩn bị Đồng thí.

Thanh Loan nói: "Vậy thi đậu Tú tài thì sao? Chẳng lẽ còn muốn con ở lại quê nhà? Tiên sinh ở quê sao có thể so với kinh thành?"

Còn về phần đi đất Thục thì càng không được, trình độ dạy học ở đất Thục còn không bằng quê nhà Sơn Đông đâu!

Đàm Kinh Nghiệp không nói gì.

Thiên Trọng nói: "Nương, đợi con thi đậu Tú tài liền về kinh tự mình đi khảo học. Nương, đợi sang năm con đều mười bốn tuổi rồi, có thể tự chăm sóc tốt chính mình."

Thanh Loan rất khó chịu, nói: "Nhưng là khảo học nào có dễ dàng như vậy a?"

Thiên Trọng nghĩ nghĩ nói: "Trước đi thi, vạn nhất thi không vào đến lúc đó con lại đi tìm di mẫu. Nương, di mẫu rất quan tâm việc học của con cùng Thiên Lai, con tin tưởng người sẽ giúp con."

Thanh Loan vốn định nói Thanh Thư nhẫn tâm sẽ không quản nó, chỉ là liếc thấy Đàm Kinh Nghiệp đứng bên cạnh thì hai lời đến bên miệng lại nuốt trở vào. Ba năm trước Đàm Kinh Nghiệp liền cảnh cáo nàng không được ở trước mặt bọn nhỏ nói Thanh Thư không phải, bằng không liền đưa nàng về quê.

Đàm Kinh Nghiệp nói: "Được rồi, bọn nhỏ cũng mệt mỏi, để chúng nó về đi!"

Hai huynh muội về viện của mình.

Trong phòng chỉ còn lại hai vợ chồng, Thanh Loan nói: "Vạn nhất tỷ tỷ mặc kệ Thiên Trọng thì làm sao bây giờ?"

Đàm Kinh Nghiệp là cảm thấy lấy tính tình của Thanh Thư sẽ không mặc kệ, có điều lời này hắn không nói với Thanh Loan, đỡ phải càng có chỗ dựa mà không sợ: "Sang năm Thiên Trọng liền mười bốn tuổi rồi, tỷ tỷ mặc kệ nó tự mình sẽ nghĩ cách."

Thanh Loan rất khó chịu, nói: "Tỷ tỷ sao lại nhẫn tâm như vậy chứ?"

Đàm Kinh Nghiệp không muốn nghe nàng oán giận, cũng không muốn khuyên nữa. Những năm này hắn không biết khuyên bao nhiêu lần, đáng tiếc đều vô dụng. Nhắc tới chuyện này hắn cũng buồn bực, chuyện khác chỉ cần khuyên một chút hoặc hắn nổi giận Thanh Loan sẽ sửa, duy độc chuyện này thế nào cũng không sửa được.

Đứng lên, Đàm Kinh Nghiệp nói: "Ta còn có chút việc phải xử lý, nàng nghỉ ngơi cho tốt đi!"

Thanh Loan lại không muốn hắn cứ thế rời đi, nói: "Thiên Trọng tạm thời không nói, Thiên Huệ thì sao? Nó cuối năm liền cập kê phải làm mai rồi, lúc này theo chúng ta đi đất Thục hôn sự làm sao bây giờ?"

Đàm Kinh Nghiệp kiên nhẫn hỏi: "Vậy nàng muốn làm thế nào?"

Thanh Loan thăm dò nói: "Ta ở lại trước, đợi hôn sự Thiên Huệ định xuống lại đi đất Thục."

Đàm Kinh Nghiệp rất thẳng thắn nói: "Chuyện ba năm trước danh dự Thiên Huệ đã bị tổn hại, những nhà tốt ở kinh thành sẽ không sính nó. Đi đất Thục, bọn họ không biết rõ ngọn ngành ngược lại có thể nói được mối hôn sự tốt."

"Nhưng là đất Thục cách kinh thành quá xa, sau này chúng ta về kinh con cái liền ở lại đất Thục sao?"

Đàm Kinh Nghiệp nhìn nàng, nói: "Đến lúc đó chọn cho nó một học t.ử cầu tiến, đợi lúc Hội thi vẫn có thể vào kinh, thi đậu cũng có thể ở lại kinh thành làm việc."

Thanh Loan hỏi: "Có phải không thể thay đổi hay không?"

Đàm Kinh Nghiệp gật đầu nói: "Đúng. Ta hứa với tỷ phu đem ba mẹ con các người đều mang rời khỏi kinh thành, nếu là lật lọng cả đời này khả năng cứ ở lại đất Thục."

Thanh Loan không lên tiếng nữa.

"Được rồi, đừng nghĩ đông nghĩ tây, đi ngủ trưa đi!"

Nói xong lời này, hắn liền về tiền viện.

Thanh Loan gọi Thải Điệp tới, nói với nàng ta: "Ngươi nói, ta hiện tại đi cầu đại tỷ làm mai cho Thiên Huệ một mối hôn sự, ta quỳ xuống cầu tỷ ấy, ngươi nói tỷ ấy có thể đồng ý hay không?"

Thải Điệp sợ tới mức không được, nói: "Thái thái, người ngàn vạn lần đừng làm bậy a! Nếu tướng gia biết không chỉ chuyện điều ra ngoài không thành, sợ chức vị hiện tại của lão gia đều không giữ được."

Thanh Loan cười khổ nói: "Ngươi nói, tỷ ấy sao lại nhẫn tâm như vậy nói mặc kệ liền mặc kệ chứ!"

Đúng lúc này, cửa vang lên một đạo thanh âm: "Nương, nếu di mẫu thật mặc kệ người, người sao có được ngày tháng an ổn hiện tại."

Thải Điệp nhìn thấy là Thiên Huệ thầm thở phào nhẹ nhõm, sau đó phúc lễ liền lui xuống. Cô nương nhà mình từ bên ngoài trở về lại đi theo giáo dưỡng ma ma học hai năm phảng phất biến thành một người khác. Đương nhiên, là biến hóa theo hướng tốt.

Thanh Loan nói: "Không phải bảo con về viện, sao con không về?"

Thiên Huệ cúi đầu nói: "Con không yên tâm liền ở lại. Nương, lời vừa rồi người nói với dì Thải Điệp con đều nghe được. Nương, nhanh như vậy người đã quên chuyện dì Uông rồi sao?"

Dì Uông này chính là nữ chủ nhân của hộ gia đình nghèo khổ mà Thiên Huệ từng ở nhờ một năm, chỉ là ba tháng sau khi nàng rời đi liền nhảy sông tự vẫn.

Trước khi Thiên Huệ đến nhà bọn họ, cả nhà bọn họ ăn không đủ no mặc không đủ ấm. Thiên Huệ về nhà cảm kích một năm kia phụ nhân chiếu cố nàng cho người đưa không ít đồ vật qua. Ai ngờ nam nhân kia có tiền liền ghét bỏ phụ nhân xấu xí, hòa ly với bà ta cưới đại cô nương mười bảy tuổi xinh đẹp của thôn bên cạnh.

Thanh Loan không cao hứng nói: "Ta hiện tại đang nói chuyện của con, con lôi người phụ nữ kia vào làm gì?"

Nàng là không muốn Thiên Huệ cùng người nhà đó có liên hệ gì nữa, lúc Thiên Huệ đưa đồ qua liền không cho liên hệ nữa. Ai ngờ một năm sau đại nữ nhi của nhà đó tìm tới cửa, nói nương nàng ta nhảy sông tự vẫn cha lại tái giá, vì đổi sính lễ còn muốn đem nàng ta gả cho một tên ngốc trên trấn.

Cũng là Thiên Huệ để lại địa chỉ bằng không cô nương kia cũng tìm không được. Mà chuyện này khiến Thiên Huệ vô cùng chấn động, làm cho nàng nhận thức được sự tàn nhẫn cùng xấu xí của nhân tính.

Thiên Huệ rất thẳng thắn nói: "Nương, nam nhân kia chẳng qua là được mấy chục lượng bạc tạ lễ của con liền ghét bỏ vợ cả cưới cô nương trẻ tuổi xinh đẹp khác. Cha con chính là quan viên ngũ phẩm, ông ấy nạp cái thiếp thất trẻ tuổi xinh đẹp càng không ai nói gì."

Thanh Loan tức giận đến không được, nói: "Con đứa nhỏ này, con ở chỗ này nói hươu nói vượn cái gì? Ta cùng cha con là ngẫu nhiên có cãi nhau, nhưng ông ấy tuyệt đối sẽ không nạp thiếp."

Thiên Huệ hỏi: "Nương, nếu không có di mẫu, người còn nhận định cha sẽ không nạp thiếp sao?"

Thanh Loan muốn nói sẽ không, nhưng đối diện với ánh mắt của Thiên Huệ thì hai chữ này nói không nên lời. Nàng cũng không ngốc, nàng đều ba mươi bốn tuổi khóe mắt cùng cái trán đều có nếp nhăn, sao so được với đại cô nương mười sáu mười bảy tuổi thủy linh. Nếu không phải tỷ tỷ đè nặng, Đàm Kinh Nghiệp khẳng định sẽ nạp thiếp.

Thiên Huệ khuyên nhủ: "Nương, người sau này đừng chọc di mẫu tức giận nữa, hai đệ đệ tương lai còn phải dựa vào di mẫu cùng biểu ca đâu!"

"Tỷ ấy đều không để ý tới ta, ta đi đâu chọc tỷ ấy tức giận."

Thiên Huệ nói: "Nương, chúng ta đến đất Thục sau có thể thường xuyên viết thư cho di mẫu, từ từ khẳng định có thể khôi phục tốt quan hệ. Nương, người cùng di mẫu là tỷ muội ruột thịt, tỷ ấy sẽ không thật sự mặc kệ người."

Thanh Loan nói: "Chỉ có thể như vậy."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.