Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 3137: Hoàng Hậu Có Hỉ, Sóng Ngầm Hậu Cung
Cập nhật lúc: 13/04/2026 17:14
Về đến Bách Hoa Uyển, Dịch An liền biết Trình Tú Hà được phong làm Thục Dung, bà thần sắc thản nhiên nói: "Cũng không tính là quá ngu xuẩn."
Còn về chữ "ngu xuẩn" này ám chỉ Hoàng đế hay Trình Tú Hà, thì không ai biết được.
Thoáng chốc đã đến tháng Tám. Dịch An đang tưới hoa, Mặc Tuyết rảo bước đi vào nói: "Thái hậu nương nương, Trang Băng đến rồi."
Dịch An tới Bách Hoa Uyển ở tạm chỉ mang theo Mặc Tuyết và Mặc Sắc. Còn Trang Băng và Cam Vi đều để lại hoàng cung. Cam Vi hỗ trợ Hoàng hậu quản lý hậu cung, Trang Băng thì giữ chức Cung chính. Cung chính là người quản lý giới luật trách phạt, quyền lực rất lớn. Cũng nhờ có hai người bọn họ, chuyện trong hoàng cung bà mới có thể nắm rõ như lòng bàn tay.
Trang Băng mặt đầy ý cười đi vào phòng, hành đại lễ xong nói: "Thái hậu nương nương, Hoàng hậu nương nương có hỉ rồi, đã được một tháng."
Dịch An hỏi: "Chẩn ra lúc nào?"
Trang Băng nói: "Một canh giờ rưỡi trước do Trương Ngự y xác chẩn, Hoàng thượng nhận được tin liền bảo nô tỳ qua báo hỉ cho nương nương."
Theo suy đoán của nàng, Hoàng đế hy vọng Dịch An nhận được tin vui sẽ hồi cung.
Dịch An quả thực rất vui mừng, dù sao cũng sắp thêm người, nhưng bà không có ý định hồi cung: "Hoàng hậu hiện tại chưa có phản ứng t.h.a.i nghén chứ?"
Trang Băng cung kính nói: "Có, không ngửi được mùi tanh của cá, các triệu chứng khác tạm thời chưa có."
Dịch An gật đầu nói: "Hoàng thượng vẫn thường xuyên đến Cung Vĩnh Ninh qua đêm sao?"
Theo tin tức bà nhận được, Hoàng đế dành một nửa thời gian đến Cung Vĩnh Ninh.
Trang Băng gật đầu nói: "Vâng. Thái hậu nương nương, Hoàng thượng rất sủng ái Trình Thục Dung, hôm qua Trình Thục Dung bắt bướm ở Ngự hoa viên làm nhăn y phục, Lệ Chiêu Nghi nhìn thấy liền khiển trách Trình Thục Dung một trận, Hoàng thượng biết chuyện rất tức giận, phạt Lệ Chiêu Nghi chép kinh thư."
"Hoàng hậu có thái độ gì?"
Trang Băng lắc đầu nói: "Hoàng hậu không quản chuyện này. Trước khi nô tỳ xuất cung, Hoàng hậu đang nói với Hoàng thượng muốn giao cung vụ cho Lệ Chiêu Nghi và Trình Thục Dung quản lý, như vậy người cũng có thể an tâm dưỡng thai."
Cung chính cùng sáu vị Thượng nghi đều là người Dịch An chỉ định, Hoàng hậu cai quản hậu cung gần một năm cũng không động đến những người này. Đối với việc này, Dịch An vẫn rất hài lòng về Hoàng hậu. Không phải sợ bị đoạt quyền, mà cảm thấy tính tình nàng trầm ổn, làm việc cũng chu toàn.
Dịch An nghe vậy nhíu mày, nói: "Hoàng hậu cũng quá căng thẳng rồi. Mang t.h.a.i là phải chú ý, nhưng cũng không cần thiết phải thảo mộc giai binh (nhìn gà hóa cuốc). Chỉ cần không có phản ứng t.h.a.i nghén thì vẫn có thể xử lý cung vụ như thường, lo lắng mệt nhọc thì chia sẻ một phần cung vụ ra ngoài là được."
Trang Băng gật đầu nói: "Nô tỳ hồi cung sẽ chuyển lời này của nương nương cho Hoàng hậu."
Dịch An lại lắc đầu nói: "Không cần, Hoàng hậu tự có cân nhắc của nàng, ta không can thiệp."
Hoàng hậu gả tới cũng hơn nửa năm, đối với tính cách của nàng Dịch An vẫn tương đối hiểu. Hành sự trầm ổn, nhưng có một điểm yếu, đó là suy nghĩ quá nhiều. Thuộc kiểu người đi một bước phải nghĩ mười bước, làm người mệt mỏi nhưng làm Trung cung Hoàng hậu thì lại thích hợp.
Trước Trung Thu một ngày, Dịch An nhận được thư của Vân Chiêu và Vân Du, trong thư nói Lão Quốc công và Lão Quốc công phu nhân không về kinh ăn Tết Trung Thu, bọn họ thương lượng một chút quyết định ở lại trang t.ử đón lễ cùng hai ông bà.
Dịch An xem thư xong rất vui, ngày đó quyết định để hai đứa nhỏ đi theo cha mẹ đến Tị Thử sơn trang là đúng đắn. Mới mấy tháng hai đứa nhỏ không chỉ tiến bộ rất nhiều, tình cảm ông cháu cũng sâu đậm hơn.
Chập tối hôm đó, Dịch An hồi cung.
Hoàng đế sớm đã cho người canh chừng, vừa nhận được tin liền dẫn Hoàng hậu và bốn vị tần phi ra đón bà. Đáng tiếc một mảnh hiếu tâm của Hoàng đế lại rước lấy sự khiển trách của Dịch An. Bà cho rằng nên lấy quốc sự làm trọng, đợi xử lý xong chính vụ rồi đến thăm bà cũng không muộn.
Đương nhiên, Dịch An đuổi khéo Hoàng hậu và tần phi đi rồi mới mắng.
Hoàng đế nói: "Mẫu hậu, nhi thần biết sai rồi. Chỉ là nhi thần đã lâu không gặp Mẫu hậu nên rất nhớ mong, vì thế mới qua đây."
Thần sắc Dịch An dịu lại, nói: "Mẹ biết con hiếu thuận, nhưng thân là Đế vương thì phải tận chức tận trách, không thể tùy ý làm bậy, nếu không triều thần đều sẽ học theo."
"Mẫu hậu yên tâm, nhi thần sau này sẽ không như vậy nữa."
Thấy Dịch An không còn tức giận, Hoàng thượng cười nói: "Mẫu hậu, Cung Từ Ninh này là nhi thần bảo Hoàng hậu bố trí lại, người có thích không?"
Thông qua cách bài trí Cung Khôn Ninh, Hoàng hậu đại khái biết sở thích của Dịch An, lại trưng cầu ý kiến của Trang Băng và Cam Vi, Cung Từ Ninh hiện tại được bố trí uyển chuyển mà đại khí.
Dịch An nhìn cung tên cùng bội đao treo trên tường, cười nói: "Rất tốt, ta rất thích, Hoàng nhi con có lòng rồi."
Hoàng đế được khen ngợi, trên mặt lộ ra nụ cười rạng rỡ.
Dịch An nhìn hắn như vậy trong lòng lại thắt lại. Haizz, ngày thường mình đối với Vân Kỳ quá nghiêm khắc, nếu không cũng sẽ không vì một lời khen bình thường mà hắn vui vẻ đến thế.
"Mẫu hậu, người sao vậy?"
Dịch An cười một cái nói: "Không có gì, chỉ phát hiện Hoàng nhi con hình như béo lên một chút."
Hoàng đế nhịn không được sờ mặt mình, nói: "Gần đây mỗi tối đều ăn khuya, quả thực là béo lên một chút. Bắt đầu từ tối nay, con không ăn khuya nữa."
Trong lòng Dịch An có chút chua xót, nói: "Con thích ăn thì cứ ăn, nhưng đừng ăn đồ ngọt, đồ ngọt dễ gây béo. Biến thành một tên mập ú không chỉ khó coi, mà còn không tốt cho sức khỏe."
Hoàng đế mặt đầy ý cười nói: "Con biết rồi Mẫu hậu."
Lúc ăn cơm tối Dịch An chỉ giữ Hoàng hậu lại, để Lệ Chiêu Nghi và Trương Thục Viện bọn họ về cung mình ăn.
Hành động này của bà khiến Hoàng hậu nương nương rất cảm động, nhưng Lệ Chiêu Nghi bọn họ lại vừa thẹn vừa giận, hành động này của Thái hậu chẳng phải tỏ rõ bà chỉ nhận Hoàng hậu là con dâu thôi sao.
Dịch An không nghĩ nhiều như vậy, bà từ nhỏ đã không thích ăn cơm cùng người lạ, thấy gượng gạo. Thói quen này đến giờ vẫn không đổi. Có điều trước kia sẽ vì nể mặt hoặc lễ tiết mà thỏa hiệp, nhưng đến địa vị hiện tại của bà thì không cần lo lắng những thứ này nữa.
Dùng xong cơm tối, Dịch An liền bảo Hoàng đế đi xử lý nốt chính vụ chưa xong, sau đó giữ Hoàng hậu lại, nói với nàng những chuyện cần chú ý trong t.h.a.i kỳ.
Hoàng hậu chăm chú lắng nghe, nghe xong cười ngâm ngâm nói: "Cảm ơn Mẫu hậu."
Dịch An nhắc nhở: "Người m.a.n.g t.h.a.i không thể lo nghĩ quá nhiều, nếu không sẽ ảnh hưởng đến t.h.a.i nhi, cho nên gặp chuyện không vui hoặc không thuận lợi thì phải thả lỏng tâm tình, đừng đi so đo."
"Vâng, Mẫu hậu."
Hoàng hậu nhìn Dịch An, vẻ mặt mong đợi nói: "Mẫu hậu, con là m.a.n.g t.h.a.i lần đầu không có kinh nghiệm, sau này có gì không hiểu có thể đến hỏi Mẫu hậu không?"
Dịch An lần này hồi cung cái gì cũng không mang theo, khiến nàng có dự cảm không tốt. Rất nhiều con dâu đều mong không phải sống chung với mẹ chồng, chỉ hai vợ chồng trẻ sống qua ngày thoải mái tự tại. Nhưng Hoàng hậu không giống vậy, nàng tha thiết hy vọng Dịch An dọn về cung. Có bà ở đây, Lệ Chiêu Nghi và Trương Thục Viện bọn họ cũng sẽ thành thật hơn.
Dịch An lắc đầu nói: "Hoàng cung rất tốt, nhưng ta thích Bách Hoa Uyển hơn, ở đó không chỉ phồn hoa tựa gấm mà còn rất thanh tịnh."
Hoàng hậu không ngờ Dịch An lại thật sự không định hồi cung, hỏi: "Mẫu hậu, chuyện này Hoàng thượng biết không?"
Dịch An cười một cái nói: "Không biết, ta định ngày kia mới nói cho nó. Con cũng đừng nói, kẻo nó ăn Tết cũng không ngon."
Hoàng hậu có thể làm sao, chỉ đành tạm thời giấu giếm. Nếu không Hoàng đế tâm trạng không tốt, mọi người trong lòng thấp thỏm cũng chẳng còn hứng thú đón lễ.
