Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 365: Núi Cao Còn Có Núi Cao Hơn, Thiên Ngoại Hữu Thiên

Cập nhật lúc: 04/04/2026 05:06

Phỏng vấn xong có hai ngày nghỉ ngơi, nhưng đây chỉ là đối với những học sinh không đăng ký thi năng khiếu. Thanh Thư đăng ký toán học và hội họa, hai ngày này không được nghỉ vẫn phải đi thi.

Trụy Nhi nói với Thanh Thư: “Cô nương, dù sao cũng đứng nhất rồi, kỳ thi này chúng ta không đi nữa.”

Thanh Thư lắc đầu nói: “Đã đăng ký rồi sao có thể không đi, đã là hạng nhất rồi, thi tốt hay không cũng không ảnh hưởng.”

Lúc thi thuật toán, vào trường thi thấy chỉ có bốn thí sinh. Thanh Thư đang buồn bực thì thấy Chúc Lan Hi đi vào.

Thanh Thư nhìn thấy nàng cười nói: “Lan Hi, sao ngươi còn đến muộn hơn ta?”

Chúc Lan Hi thấy Thanh Thư chủ động chào hỏi mình thì rất vui vẻ: “Có chút việc làm lỡ dở. Thanh Thư, ngươi thi viết và phỏng vấn đều đứng nhất, chúc mừng ngươi nhé!”

Thanh Thư cười nói: “Tớ đây là mèo mù vớ cá rán, thuần túy là may mắn.”

Chúc Lan Hi bất đắc dĩ lắc đầu: “Ngươi cái gì cũng tốt, chỉ là quá khiêm tốn.”

Lời vừa dứt, tiên sinh đã đi vào.

Lần thi này không nghiêm ngặt như trước, phát đề thi cho mọi người xong tiên sinh liền ngồi ở trên xem để báo. Không giống những lần thi trước, mấy vị tiên sinh giám thị đi đi lại lại xung quanh.

Lần này thi hai canh giờ, có điều ở giữa có đưa bánh ngọt và kẹo cho các nàng ăn.

Còn khoảng hai khắc nữa, có một nữ sinh nộp bài. Thanh Thư thầm tặc lưỡi, thi khó như vậy mà có thể nộp bài sớm, học sinh này quá lợi hại.

Sau khi tiên sinh thu bài thi lên, Chúc Lan Hi hỏi: “Thanh Thư, ngươi làm xong hết chưa?”

Thanh Thư lắc đầu nói: “Chưa, câu cuối cùng chưa giải xong, ngươi làm xong chưa?”

Lượng đề thi lần này không nhiều, nhưng đề bài đặc biệt khó, nhất là những câu phía sau, câu sau khó hơn câu trước.

Chúc Lan Hi gật đầu nói: “Làm xong rồi, có điều câu phía sau tớ không nắm chắc.”

Thanh Thư xua tay nói: “Không nói nữa, tớ phải về nhà ăn cơm đây.”

Hai canh giờ này tiêu hao cường độ cao, cũng may ở giữa có bổ sung chút năng lượng. Nếu không, Thanh Thư cũng cảm thấy mình không trụ được đến cuối cùng.

“Thanh Thư, chúng ta đến nhà ăn ăn đi!”

Ngoài toán học và hội họa, Chúc Lan Hi còn đăng ký cầm nghệ. Cầm nghệ này, sắp xếp vào buổi chiều.

Thanh Thư cười nói: “Hôm nay không đi cùng ngươi được, đợi ngày mai chúng ta thi xong đến Phúc Vận Lâu ăn tiệc lớn.”

Ngày hôm sau Thanh Thư đến phòng vẽ tranh nhìn người đông nghịt có chút cảm thán. Thuật toán chỉ có sáu thí sinh, hội họa này lại có ba bốn mươi thí sinh, một trời một vực.

Thi họa nghệ vô cùng dễ, không có yêu cầu gì chỉ bảo ngươi vẽ cái mình am hiểu.

Thanh Thư lập tức hiểu ra tại sao nhiều người đến thi như vậy. Vẽ cái mình am hiểu, chắc chắn thuận buồm xuôi gió rồi. Không giống thuật toán, vắt hết óc cũng chưa chắc làm ra được.

Thanh Thư am hiểu nhất là vẽ mẫu đơn, lần này tự nhiên cũng chọn mẫu đơn. Nàng cũng không nghĩ sẽ được thứ hạng tốt, chỉ nghĩ không đội sổ là được.

Hội họa rất hao tổn tinh thần, bức tranh này của Thanh Thư mãi đến chập tối mới vẽ xong. Đợi sau khi nộp tranh lên, Thanh Thư mới phát hiện phòng vẽ chỉ còn lại một mình nàng.

Chúc Lan Hi nhìn Thanh Thư vẻ mặt mệt mỏi hỏi: “Thanh Thư, ngươi sao vậy?”

Thanh Thư khổ sở nói: “Tớ ngứa tay, vẽ một bức Mẫu đơn đồ, sớm biết thế tớ chỉ vẽ một đóa mẫu đơn là được rồi.”

Bây giờ nàng không chỉ cánh tay đau dữ dội, bụng còn đói đến kêu ùng ục.

Nhìn thấy Trụy Nhi, Thanh Thư hữu khí vô lực nói: “Trụy Nhi tỷ tỷ, ta mệt quá, ngươi cõng ta đi!”

Đi tới cổng lớn, Thanh Thư nói với Chúc Lan Hi: “Hôm nay không thể chiêu đãi ngươi rồi, đợi hôm khác ta mời ngươi ăn cơm.”

“Được.”

Thanh Thư về đến nhà ăn cơm xong liền đi ngủ.

Nào biết, lúc này Trưởng Công chúa đang xem bức Mẫu đơn đồ nàng vẽ: “Mạc Kỳ, ngươi thấy Ngụy T.ử trong bức tranh này so với Ngụy T.ử trong phòng ta thế nào?”

Hoa bày trong phòng vừa khéo là mẫu đơn Ngụy Tử. Có điều trong bức tranh này của Thanh Thư vẽ Ngụy Tử, Trạng Nguyên Hồng và Triệu Phấn.

“Phối màu vô cùng xuất sắc, nhưng họa kỹ có chút non nớt.”

Trưởng Công chúa cười nói: “Họa kỹ này cần thời gian tích lũy, đứa bé này cũng mới tám tuổi không thể quá hà khắc được. Xem ra Lan Hi nói nha đầu này rất khiêm tốn quả nhiên không sai, chỉ riêng bức tranh này nếu là bình thường thì chẳng có gì xuất sắc cả.”

Mạc Kỳ gật đầu nói: “Bức tranh này đáng xếp thứ nhất.”

Trưởng Công chúa lắc đầu nói: “Để bọn Lan Nhược bình định đi!”

Những năm trước bà chưa từng nhúng tay vào kỳ thi, vì sự kiện ám sát đã phá lệ một lần cho Lâm Thanh Thư. Phá lệ quá nhiều, đối với Lâm Thanh Thư chưa chắc là chuyện tốt.

Giản Thư nhận được tin liền tới tìm Thanh Thư: “Toán học con đứng thứ ba, hội họa thứ ba. Thanh Thư, con thật làm ta nở mày nở mặt.”

Thanh Thư có chút bất ngờ: “Toán học hạng nhất là ai?”

“Công Tôn Anh Tuyết, nàng ấy là trưởng nữ của Công Tôn đại nhân ở Nội vụ phủ, từ nhỏ đã có thiên phú hơn người về toán học. Thứ hai là Chúc Lan Hi, sai một câu.” Giản Thư giải thích: “Lúc thi viết, nàng ấy nhìn nhầm một câu nên không được điểm tối đa.”

Thanh Thư cười một cái nói: “Quả nhiên thiên ngoại hữu thiên nhân ngoại hữu nhân, con có thể được hạng nhất thuần túy là may mắn.”

Giản Thư cười: “Nàng ấy toán học rất xuất chúng, nhưng thơ từ văn chương rối tinh rối mù, các môn khác cũng miễn cưỡng qua cửa.”

“Có một môn xuất chúng là được rồi.”

Sáng sớm Thanh Thư đang luyện công, Lâm Thừa Ngọc đã tới: “Thanh Thư, hôm nay cha đưa con đến trường.”

Thanh Thư suýt chút nữa trợn trắng mắt: “Cha, chỗ con cách nữ học có vài bước chân, có gì mà phải đưa.”

Lâm Thừa Ngọc hớn hở nói: “Ta nghe nói ngày đầu khai giảng trưởng bối các nhà đều đưa con cái đi học, sao có thể để con cô đơn lẻ loi đi chứ!”

Hôm qua ông ta xin nghỉ với thượng quan, thượng quan không chỉ một lời đồng ý ngay, còn khen ngợi ông ta sinh được một đứa con gái tốt. Từ khi vào nha môn, còn chưa bao giờ được nở mày nở mặt như thế đâu!

Thanh Thư không muốn lằng nhằng với ông ta chuyện này: “Được, cha ăn sáng chưa?”

Lâm Thừa Ngọc cười nói: “Chưa, nhưng trên đường ta có mua bánh nướng thịt lừa, hai cha con ta cùng ăn.”

Bữa sáng của Thanh Thư là bánh bao quẩy và sủi cảo mì sợi đổi món ăn, sáng nay là ăn sủi cảo.

Nhìn Thanh Thư ăn một bát sủi cảo lớn và bốn cái bánh nướng thịt lừa, Lâm Thừa Ngọc nhịn không được nói: “Thanh Thư, sức ăn của con sao lại lớn hơn trước kia vậy?”

Thanh Thư liếc ông ta một cái nói: “Bây giờ con đang tuổi lớn, sức ăn lớn hơn trước kia không phải rất bình thường sao.”

Nếu sức ăn không tăng thì mới đáng lo đấy. Cũng vì dinh dưỡng theo kịp, nàng bây giờ vóc dáng cao hơn kiếp trước rất nhiều.

Nhắc tới nữ t.ử phương Nam đều hình dung là kiều tiểu linh lung, Thanh Thư hiện giờ chiều cao này chẳng dính dáng gì đến kiều tiểu linh lung cả.

Lâm Thừa Ngọc có chút ngượng ngùng.

Trên đường đến nữ học, Lâm Thừa Ngọc nhìn thấy bên cạnh lại có một chiếc xe ngựa chạy qua không khỏi kéo lại áo lông trên người: “Ngồi xe ngựa tốt biết bao, làm gì cứ phải đi bộ chứ? Trên đường lạnh quá.”

Trời lạnh thế này không ngồi xe ngựa lại đi bộ, Lâm Thừa Ngọc thật không biết Thanh Thư nghĩ thế nào.

Thanh Thư nói: “Con không lạnh a! Nếu đi nhanh, con còn toát mồ hôi ấy chứ.”

Lâm Thừa Ngọc lại bị nghẹn họng.

Lúc hai cha con đến cổng lớn, vừa khéo một nam t.ử đưa con xong chuẩn bị rời đi.

Lâm Thừa Ngọc đi lên phía trước chào hỏi hắn: “Ô đại nhân, ngài cũng đưa con đến đi học à?”

“Đưa cháu gái đến đi học.” Ô Hiền nhìn Thanh Thư hỏi: “Đây là lệnh ái?”

Thanh Thư thấy hắn trẻ hơn Lâm Thừa Ngọc, tiến lên phúc lễ: “Ô thúc thúc hảo.”

Ô Hiền vẻ mặt đầy ý cười nói: “Có đứa con gái vừa xinh đẹp lại thông tuệ thế này, Lâm đại nhân thật là có phúc khí a!”

Thanh Thư cười một cái, xoay người nói với Lâm Thừa Ngọc: “Cha, sắp vào học rồi, con phải vào đây.”

“Mau vào đi!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.