Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 382: Mẹ Tái Giá, Hạnh Phúc Muộn Màng Của Cố Nhàn
Cập nhật lúc: 04/04/2026 05:09
Thẩm Thiếu Chu hạ hai mươi bốn đài sính lễ, Cố lão thái thái cũng chuẩn bị sắm sửa số lượng của hồi môn tương đương.
Kỳ phu nhân sợ bà tuổi cao sức yếu, liền để Tông thị giúp đỡ lo liệu.
Tông thị hôm nay bận rộn xong trở về nhà, mệt đến mức nằm vật ra ghế để nha hoàn bóp vai đ.ấ.m chân cho mình.
Kỳ Hướng Địch vẻ mặt đầy vui mừng bước vào: “Uyển Du, nương đâu rồi?”
Cố Nhàn sắp xuất giá, nên Cố lão thái thái đã dọn về nhà cũ ở. Bình thường ở nhờ thì được, nhưng xuất giá thì không tiện ở nhà họ hàng.
Tông Uyển Du đứng dậy giúp Kỳ Hướng Địch cởi áo choàng: “Nương sang nhà dì rồi, nhìn chàng vui vẻ thế này chắc là có chuyện gì vui?”
Kỳ Hướng Địch nói: “Vừa nhận được tin, Thanh Thư đã thi đỗ vào Văn Hoa Đường, hơn nữa còn đứng đầu bảng.”
“Lại là đứng đầu, thảo nào nương và dì cứ luôn khen ngợi Thanh Thư thông minh biết học hành.” Tông Uyển Du nói: “Ta phải báo tin tốt này cho nương và dì biết, để hai người vui vẻ một chút.”
Kỳ phu nhân và Cố lão thái thái nghe được tin này, đều cười đến không khép được miệng.
Kỳ phu nhân cười híp mắt nói: “Với thành tích của Thanh Thư thì thi đỗ là không thành vấn đề. Chỉ không ngờ con bé lại tranh khí như vậy, thi được hạng nhất. Hạng nhất đấy, đây chính là nữ Trạng nguyên nha!”
Nói xong, Kỳ phu nhân liếc nhìn Kỳ Hướng Địch một cái: “Giỏi hơn hai anh em các con nhiều.”
Đứa con lớn còn đỡ, dù sao cũng là Bảng nhãn, đứa thứ hai thì đúng là không còn gì để nói, ngay cả Tiến sĩ cũng không thi đỗ.
Thi bao nhiêu lần cũng không đỗ, Kỳ Vọng Minh không muốn thi nữa. Dưới sự lo lót của Kỳ lão thái gia, hiện giờ hắn đang làm Huyện thừa tại huyện Tiêu Dương thuộc quyền quản lý của Bình Châu.
Cố lão thái thái mày dãn mắt cười nói: “Năm xưa Phó Nhiễm nói với ta Thanh Thư tương lai có thể thi vào Văn Hoa Đường, ta còn tưởng cô ấy dỗ ngọt ta chứ! Không ngờ lại thi đỗ thật, còn là hạng nhất.”
Tông Uyển Du cười tươi nói: “Biểu muội sắp gả đi rồi, Thanh Thư lại thi được hạng nhất, đây đúng là song hỷ lâm môn.”
Cố lão thái thái vui vẻ, thưởng cho hạ nhân trong phủ một tháng tiền tiêu vặt.
Cố Nhàn biết tin thì hớn hở nói: “Thanh Thư học giỏi như vậy, chắc chắn là giống ta rồi!”
Cố lão thái thái cười mắng: “Ngay cả Nữ học Kinh thành còn thi không đỗ mà còn dám nhận giống mình, thật không biết xấu hổ.”
Tối hôm đó An An rúc vào lòng Cố lão thái thái: “Bà ngoại, cháu muốn cùng bà đi kinh thành thăm tỷ tỷ.”
“Được, đến lúc đó chúng ta cùng đi kinh thành thăm tỷ tỷ cháu.” Nói xong, Cố lão thái thái xoa trán An An, dịu dàng nói: “Cha cháu cũng ở kinh thành, đến lúc đó cũng có thể đi thăm hắn.”
An An ngẩng đầu nhìn Cố lão thái thái, dè dặt hỏi: “Có thể đi thăm ông ấy sao ạ?”
Ở Cố gia, từ “cha” đã trở thành cấm kỵ, chỉ cần An An nhắc đến là Cố Nhàn sẽ mắng. Nhiều lần như vậy, An An cũng không dám nhắc nữa.
Cố lão thái thái ừ một tiếng nói: “Ta biết cháu muốn gặp hắn, đã muốn gặp thì cứ đi gặp đi! Có điều, tỷ tỷ cháu nói Thôi thị không dung chứa được nó, nên nó ở kinh thành không sống cùng cha cháu. Cháu đi gặp hắn thì được, nhưng không thể ở lại Lâm gia.”
An An vội gật đầu nói: “Bà ngoại, cháu chỉ muốn xem ông ấy trông như thế nào, cháu với ông ấy có giống nhau không thôi.”
Cố Nhàn cũng đã có bến đỗ tốt, Thanh Thư cũng thi đỗ Văn Hoa Đường, mọi thứ đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp. Sự căm hận của Cố lão thái thái đối với Lâm Thừa Ngọc cũng không còn mãnh liệt như trước nữa.
“Cháu với hắn không giống nhau, cháu giống ông ngoại cháu.”
An An hỏi: “Bà ngoại, bà kể cho cháu nghe chuyện về tỷ tỷ được không ạ?”
Tuy nàng chưa từng gặp Thanh Thư, nhưng nàng thường nghe Cố lão thái thái nhắc đến, cũng biết Thanh Thư thông minh và chu đáo.
Nghe mãi nghe mãi, An An liền ngủ thiếp đi.
Cố lão thái thái nhẹ nhàng xoa đầu An An nói: “An An của ta ơi, cháu phải giống như Thanh Thư mới được, tuyệt đối không thể để tên súc sinh đó lừa gạt.”
Cũng là Thanh Thư viết thư cho bà, nói hy vọng bà có thể đưa An An theo. Hai chị em xa cách hơn bốn năm quả thực nên gặp mặt, nếu không chị em ruột chạm mặt nhau cũng không nhận ra.
Thoáng cái đã đến ngày Cố Nhàn xuất giá.
Toàn phúc thái thái nhìn Cố Nhàn đã trang điểm xong, cười nói: “Tân nương t.ử xinh đẹp thế này, tân lang quan có phúc rồi.”
Thẩm Thiếu Chu là Nhị đương gia của Hoắc Ký thương hành, có tiền có thế, tướng mạo cũng đoan chính. Từ sau khi vợ bạo bệnh qua đời, không biết bao nhiêu bà mối đến cửa làm mai. Tiếc là, hắn chẳng ưng ai cả. Ai cũng không ngờ cuối cùng hắn lại muốn cưới Cố Nhàn, dù người này là biểu muội của Tri phủ thì vẫn khiến bao người ngã ngửa. Dù sao Cố Nhàn cũng đã gần ba mươi, lại còn có hai đứa con gái.
Cố Nhàn nghe vậy, lộ vẻ e thẹn.
Toàn phúc thái thái thầm lấy làm lạ. Phụ nhân sắp ba mươi tuổi đầu, mà dáng vẻ trông cứ như thiếu nữ mười sáu trăng tròn.
Người gặp việc vui tinh thần sảng khoái, Thẩm Thiếu Chu mặc hỉ phục đỏ thẫm trông trẻ ra đến năm tuổi.
Dùng dải lụa đỏ dắt Cố Nhàn từ tân phòng ra, hai người đến nhà chính quỳ xuống dập đầu trước Cố lão thái thái.
Cố lão thái thái bước lên đỡ Cố Nhàn dậy, nước mắt lưng tròng nói: “Sau này phải sống thật tốt với Thiếu Chu, không được tùy hứng làm bậy như trước nữa.”
Vì Thẩm Thiếu Chu đã hứa sau khi cưới sẽ đón Cố lão thái thái và An An về ở cùng, nên Cố Nhàn lúc này chẳng có chút sầu muộn chia ly nào: “Con biết rồi nương.”
Giọng nói kia, toát lên một vẻ vui tươi. Cố lão thái thái nghe xong vừa buồn cười vừa bực mình: “Thiếu Chu, Tiểu Nhàn bị ta chiều hư rồi, còn mong con sau này bao dung cho nó nhiều hơn.”
“Nhạc mẫu, người yên tâm, con sẽ đối xử tốt với Tiểu Nhàn.”
Vốn dĩ trải qua sự phản bội của người vợ trước, hắn không định cưới vợ nữa, ai ngờ lại bị Cố Nhàn đầy lòng trẻ thơ làm rung động con tim. Có điều lần này hắn quyết định sau này sẽ giảm bớt số lần ra khơi, dành nhiều thời gian ở nhà bầu bạn với Cố Nhàn.
Sau khi Cố Nhàn được đón đi, Cố phủ liền trở nên vắng lặng.
Kỳ phu nhân nhìn Cố lão thái thái hốc mắt đỏ hoe, cười nói: “Thiếu Chu chẳng phải đã nói đợi ba ngày lại mặt xong sẽ đón hai người qua đó sao. Chỉ là xa nhau vài ngày thôi, đừng buồn nữa.”
Cố lão thái thái lau nước mắt nói: “Sinh con gái có gì tốt đâu? Lúc xuất giá tim gan đều bị móc đi hết rồi.”
Lần này còn đỡ, biết Thẩm Thiếu Chu là người đáng tin cậy. Chứ như lần trước Cố Nhàn xuất giá, bà thật sự sầu đến mức trà cơm không màng.
Kỳ phu nhân cười nói: “Nhưng con gái tri kỷ nha! Mỗi lần nhìn thấy Thanh Thư và An An là lòng ta cứ ngứa ngáy, thế mà hai thằng con trai của ta đều không chịu thua kém, chẳng đứa nào sinh cho ta được mụn cháu gái.”
Kỳ Hướng Địch đứng dậy nói: “Là con trai bất hiếu.”
Kỳ phu nhân xua tay đuổi hắn ra ngoài: “Đi, đi đi, giờ nhìn thấy con là thấy phiền.”
Kỳ Hướng Địch cũng rất bất lực, hắn cũng muốn có một cô con gái thơm tho mềm mại. Nhưng ai ngờ sinh liền hai thằng cu, chuyện này cũng đâu thể trách hắn được!
Tông Uyển Du cười nói: “Nương, đợi Dập Đào thành thân, bảo nó sinh cho người đứa chắt gái.”
Kỳ phu nhân bĩu môi nói: “Đợi nó, ta còn không biết phải đợi đến năm nào tháng nào đây!”
Tông Uyển Du cười khẽ: “Dập Đào năm nay mười bốn rồi, chẳng mấy năm nữa là thành thân thôi.”
Kỳ phu nhân nói: “Con đừng dỗ ta nữa, tưởng ta không biết các con định đợi Dập Đào thi đỗ Tiến sĩ rồi mới nói chuyện cưới xin sao. Mọi chuyện thuận lợi cũng phải đợi sáu bảy năm nữa mới thành thân, đến lúc đó ta còn không biết có còn sống không nữa!”
Lời này Kỳ Hướng Địch không thích nghe: “Nương, người chắc chắn sẽ sống lâu trăm tuổi. Đừng nói chắt gái, ngay cả chút gái người cũng có thể nhìn thấy được.”
Kỳ phu nhân cười nói: “Thôi bỏ đi, đến lúc đó ta chẳng phải thành lão yêu tinh rồi sao.”
