Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 406: Mở Rộng Kinh Doanh, Hợp Tác Cùng Dịch An Cưu Mang Thương Binh

Cập nhật lúc: 04/04/2026 05:13

Chỉ một ngày sau, Tưởng Phương Phi đã nhận được câu trả lời của Phù Cảnh Hi.

Tưởng Phương Phi vui vẻ nói với Thanh Thư: "Cô nương, sự việc thành rồi."

"Cái gì?"

Tưởng Phương Phi vẻ mặt vui mừng nói: "Cô nương, Phù thiếu gia nói với ta đối phương đã nhận đơn của cô nương. Hơn nữa đối phương còn nói, trong vòng hai mươi ngày là có thể hoàn thành nhiệm vụ."

"Nhanh như vậy?"

Tưởng Phương Phi gật đầu nói: "Ta cũng buồn bực, nhưng Phù thiếu gia bảo chúng ta đừng nghe ngóng quá nhiều. Nếu để đối phương biết, bọn họ rất có thể sẽ hủy đơn."

Thanh Thư cũng không phải người lòng hiếu kỳ nặng, cười nói: "Chỉ cần bọn họ có thể hoàn thành chuyện ta nhờ là được."

Qua vài ngày, Ổ Dịch An nói: "Thanh Thư, trước đó muội không phải nói muốn thuê một mặt tiền cửa hàng ở chợ Tây Thành sao. Quản sự nhà ta sáng nay nói với ta ở chợ có một ông chủ muốn về quê muốn sang nhượng lại cửa tiệm."

Thấy Ổ Dịch An có chút chần chờ, Thanh Thư hỏi: "Làm sao vậy? Cửa tiệm kia có vấn đề?"

Ổ Dịch An gật đầu nói: "Cửa tiệm kia rất nhỏ, nhỏ hơn nhiều so với cửa tiệm ở ngõ Hoa Mai."

Cửa tiệm ở ngõ Hoa Mai cũng không lớn cửa chỉ có thể bày một cái bàn dài, cửa tiệm ở chợ kia ngay cả một nửa nó cũng không bằng, cho nên Ổ Dịch An có chút chần chờ.

Thanh Thư cười nói: "Nhỏ chút không thành vấn đề, chỉ cần cửa có thể đặt cái bàn là được."

Mặt tiền cửa hàng ở chợ Tây Thành xưa nay đều là cung không đủ cầu, cho dù mặt tiền cửa hàng rất nhỏ chỉ cần thả ra tin tức là có người thuê mất. Đây cũng là nguyên nhân nàng bảo Lai Hỷ lưu ý hơn nửa năm, cũng không nhận được bất kỳ tin tức gì.

"Nhưng không phải muốn làm thịt kho sao? Chỗ đó nhỏ, bên trong cũng chỉ có thể xoay người thôi."

Thanh Thư cười nói: "Cái này có gì khó, đến lúc đó thuê một chỗ bên cạnh làm thịt kho là được rồi."

Ổ Dịch An không khỏi lầm bầm nói: "Sao muội nói chuyện giống hệt quản sự nhà ta vậy?"

Thanh Thư cười khẽ nói: "Mặt tiền cửa hàng càng lớn tiền thuê càng đắt. Mặt tiền cửa hàng kia nhỏ tiền thuê chắc chắn cũng ít, tiền tiết kiệm được có thể thuê một tòa nhà nhỏ có sân ở bên cạnh rồi."

Ổ Dịch An nhíu mày: "Thanh Thư, muốn thuê nhà ở bên kia làm thịt kho, thế tất phải có người biết làm thịt kho ở lại đó. Nhưng Thanh Thư, bên cạnh muội hình như ngoại trừ Trần ma ma, những người khác đều không biết làm thịt kho nha!"

Đừng nhìn Ổ Dịch An một lời không hợp liền động thủ, nhưng thật ra nàng cũng không phải người không có chừng mực. Giống như cửa tiệm thịt kho, Thanh Thư mở miệng nhờ nàng giúp đỡ nàng liền giúp giải quyết. Thanh Thư không đề cập tới, nàng cũng chỉ hỏi việc buôn bán có tốt không chứ chuyện trong cửa tiệm chưa bao giờ hỏi nhiều.

Thanh Thư cười nói: "Bà ngoại tớ để lại trù nương đi theo bà hơn hai mươi năm, có bà ấy ở đây, Trần ma ma có thể rảnh tay đi qua bên chợ rồi."

"Vậy là tốt rồi."

Ổ Dịch An nói: "Thanh Thư, muội bồi dưỡng thêm vài người nữa đi, chúng ta tranh thủ mở cửa tiệm khắp các ngóc ngách Kinh thành."

Cửa tiệm thịt kho kiếm được càng nhiều tiền, thì nàng được chia hoa hồng cũng càng nhiều. Như vậy nàng nhìn thấy những binh khí tốt kia, có thể trực tiếp mua về nhà rồi.

Thanh Thư cũng đang có dự định này: "Cái này không thể gấp phải từ từ, nóng vội ăn không được đậu hũ nóng."

Ổ Dịch An cười ha hả: "Được. Tớ bảo quản sự thuê cửa tiệm kia lại. Thanh Thư, cửa tiệm này định thuê mấy năm?"

"Trước thuê năm năm đi!" Thanh Thư nói: "Dịch An, tỷ cho người lưu ý một chút, nếu bên cạnh chợ có người muốn bán mặt tiền cửa hàng thì báo cho ta một tiếng."

Làm buôn bán vẫn là phải có cửa tiệm của mình. Thuê cửa tiệm của người khác, có chủ nhà thấy cậu làm ăn tốt sẽ tăng tiền thuê còn có người dứt khoát thu hồi cửa tiệm tự mình làm cái nghề này. Tuy hiện tại có mặt mũi của Phủ Trấn Quốc Công sẽ không có tình huống này, nhưng sau này thì sao? Chuyện sau này cũng không nói trước được.

Ổ Dịch An cười nói: "Được."

Lai Hỷ cầm được khế ước vui mừng khôn xiết: "Vẫn là Ổ cô nương có mặt mũi. Cô nương, ngày mai ta đi bố trí một chút."

"Cửa tiệm kia chỉ lớn bằng bàn tay có gì mà bố trí, cho người quét vôi lại một chút là được rồi." Thanh Thư cười nói: "Ngày mai ngươi đi bên cạnh chợ xem một chút, thuê một tòa nhà có sân. Đợi Tường thẩm học được làm thịt kho, cửa tiệm bên kia cũng có thể mở rồi."

Lai Hỷ lập tức hiểu được ý tứ trong lời nói của Thanh Thư, hắn cao hứng hỏi: "Ý của cô nương là, để Trần ma ma trực tiếp làm thịt kho ở bên cạnh chợ?"

Thấy Thanh Thư gật đầu, Lai Hỷ cao hứng nói: "Bây giờ ta đi tìm người môi giới ngay, tranh thủ sớm ngày định ra phòng ở."

Thanh Thư cũng không ngăn cản, để mặc hắn đi ra ngoài.

Gọi cả nhà Trần ma ma tới, Thanh Thư nói chuyện này với bọn họ: "Miêu thúc, ma ma, cửa tiệm ở chợ ta giao cho các người."

Trung thúc biết đ.á.n.h xe, cho nên Miêu Lão Thực đi theo Trần ma ma tới chợ cũng không sao.

Miêu Lão Thực còn chưa từng gánh vác trọng trách, nghe vậy vội vàng xua tay nói: "Cô nương, cái này không được đâu. Đánh xe chuyển đồ những việc này ta có thể làm, cửa tiệm ta không quản được đâu."

Kiến Mộc lại nói: "Cha, cửa tiệm chúng ta chỉ là bán thịt kho cũng không phức tạp, sao lại không quản được chứ? Hơn nữa, không phải còn có con sao?"

"Cái thằng ranh con này, chuyện tiền bạc này có thể nói đùa được sao? Vạn nhất thu sai tiền thì làm thế nào?"

Thanh Thư mỉm cười: "Thu sai thì thu sai, cũng không phải chuyện gì lớn."

Mới đầu không quen tay hay việc sai sót là khó tránh khỏi, nhưng đợi có kinh nghiệm thì sẽ không nữa.

Trần ma ma trừng mắt nhìn Miêu Lão Thực một cái, sau đó nói: "Cô nương, chúng ta nguyện ý thử một lần."

Bà không phải vì mình mà là vì Kiến Mộc. Người làm mẹ nào chẳng hy vọng con trai có tiền đồ tốt. Hiện tại Thanh Thư nguyện ý cho bọn họ cơ hội, tự nhiên là phải nắm chắc.

Vợ con đều đồng ý, Miêu Lão Thực cũng chỉ đành kiên trì đáp ứng.

Thanh Thư nhìn ông như vậy, cười nói: "Miêu thúc nếu thúc trong lòng không nắm chắc, có thể hỏi Lai Hỷ nhiều một chút."

"Được, được, được."

Đêm đó Thanh Thư bắt đầu dạy Tường thẩm nấu nước kho, đợi bà thuận tay Trần ma ma cũng có thể đi qua bên chợ rồi.

Chỉ ba ngày Tường thẩm đã học được đại khái, tuy chỉ là học một phương t.h.u.ố.c kho nhưng cũng rất lợi hại rồi, không thể không nói trù nghệ này thật sự là cần xem thiên phú.

Ổ Dịch An hôm nay do dự một chút hỏi Thanh Thư: "Thanh Thư, cửa tiệm ở chợ đã thuê người chưa?"

Thu mua cần nhân thủ, mua gà vịt thịt và các loại rau khác đều cần rửa sạch, ngoài ra còn phải đưa đồ kho đến cửa tiệm. Những việc này, đều cần nhân thủ.

"Vẫn chưa, làm sao vậy?"

"Ta muốn nhờ muội giúp một việc."

Thanh Thư cười nói: "Tỷ không phải luôn nói tỷ muội chúng ta không cần khách sáo sao? Có gì cứ nói, cứ ấp a ấp úng như vậy cũng không giống tỷ."

Ổ Dịch An lúc này mới nói: "Trên trang t.ử của chúng ta có không ít binh lính lui về từ chiến trường, trong đó có một số người không làm được việc nặng, nhưng phủ chúng ta cũng chỉ có thể đảm bảo không để bọn họ đói. Nếu có thể, ta hy vọng muội có thể thuê bọn họ."

"Thương binh giải ngũ?"

Thấy Ổ Dịch An gật đầu, Thanh Thư nói: "Chúng ta bán đồ ăn, thịt và rau đều phải làm đặc biệt sạch sẽ. Thuê bọn họ có thể, nhưng nói xấu trước, nếu bọn họ không làm tốt tớ sẽ sa thải."

G.i.ế.c gà g.i.ế.c vịt rửa rau những việc này không có hàm lượng kỹ thuật gì, nhưng cần kiên nhẫn.

Ổ Dịch An cười nói: "Đó là chắc chắn. Muội là mở cửa tiệm chứ không phải mở từ thiện đường, chuyện này ta sẽ nói rõ ràng với bọn họ. Nếu ai không làm việc tốt, thì đuổi hắn đi."

"Được, cửa tiệm của ta tạm thời chỉ cần bốn người, tỷ chọn xong người trực tiếp giao cho Lai Hỷ là được."

"Được."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.