Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 476: Phong Thưởng - Thánh Chỉ Ban Xuống, Đỗ Thi Nhã Khóc Lóc Tìm Đến

Cập nhật lúc: 04/04/2026 05:26

Vừa bước ra khỏi cửa, gió lạnh thấu xương thổi tới khiến Thanh Thư không khỏi rùng mình, liền lùi lại vào trong nhà.

Trụy Nhi nói: "Cô nương, năm nay lạnh hơn năm ngoái nhiều. Người vẫn nên khoác chiếc áo choàng lông hạc kia vào, kẻo bị cảm lạnh."

Đến nữ học, Phong Tiểu Du nhìn thấy nàng liền ồ lên một tiếng: "Thanh Thư, hôm nay cậu xinh quá đi!"

Nói xong, nàng ấy còn cố ý kéo Chúc Lan Hi đứng dậy để hai người đứng cạnh nhau: "Nào, Dịch An, Anh Tuyết, Hạ Lam, các cậu bình phẩm xem hai người họ ai đẹp hơn?"

Thanh Thư cười nói: "Cái này còn phải nói sao, chắc chắn là Lan Hi xinh đẹp hơn rồi."

Vừa nói, nàng vừa cởi áo choàng lông hạc ra.

Dịch An không muốn bình phẩm, nói: "Sao cứ nhất định phải phân cao thấp làm gì, rảnh rỗi sinh nông nổi à!"

Phong Tiểu Du hớn hở nói: "Cái này cậu không hiểu rồi, cũng giống như thi cử lúc nào cũng phải phân nhất nhì vậy."

"Dung mạo là do cha mẹ ban cho, cũng không phải do hậu thiên, hơn nữa xinh đẹp mà là bao cỏ thì cũng vứt."

Phong Tiểu Du cảm thấy Dịch An quá mất hứng.

Thanh Thư cởi áo choàng xong, Phong Tiểu Du nhìn bộ y phục màu xanh lam nhạt lắc đầu nói: "Thanh Thư, sau này cậu nên mặc y phục màu đỏ nhiều vào, cậu mặc màu đỏ rất đẹp."

"Tớ thấy mặc màu khác cũng đẹp mà!"

Phong Tiểu Du quyết định không tranh luận chủ đề này với nàng nữa: "Thanh Thư, tớ báo cho cậu một tin tốt, triều đình đã quyết định ban thưởng cho Cố bà ngoại rồi."

Mọi người đồng loạt nhìn về phía nàng ấy.

Tuy Trấn Quốc Công phủ là quyền thế nhất trong giới huân quý, nhưng trong hậu cung lại không có người. Còn Trưởng công chúa không cần đưa thẻ bài cũng có thể tùy ý ra vào hậu cung, nên luận về độ linh thông tin tức thì ở đây không ai qua mặt được Phong Tiểu Du.

"Ban thưởng?"

Trước đó đã có tin đồn triều đình sẽ ban thưởng cho Cố lão thái thái. Thanh Thư nghe xong cũng không để tâm, ban thưởng cũng chỉ là ban chút vàng bạc châu báu lụa là gấm vóc, những thứ này họ đâu có thiếu. Nhưng phong thưởng thì khác, phong thưởng bao gồm cả tài vật và tước vị. Tước vị thì không thể nào, nhưng cáo mệnh phu nhân thì rất có khả năng.

Nếu đúng như nàng dự đoán, triều đình định ban cho Cố lão thái thái một cái cáo mệnh.

Thanh Thư vui vẻ nói: "Nếu là thật, bà ngoại tớ không biết sẽ vui mừng đến thế nào đâu."

Lời này thốt ra từ miệng cháu gái Trưởng công chúa, cơ bản là chuyện chắc như đinh đóng cột rồi.

Phong Tiểu Du cười nói: "Tiếc là tớ hỏi tổ mẫu là mấy phẩm, bà không nói."

Ổ Dịch An nói: "Cố bà ngoại đã cứu mạng hàng vạn người, đóng góp lớn cho triều đình như vậy, triều đình thế nào cũng phải phong nhất phẩm cáo mệnh mới được."

Phong Tiểu Du lắc đầu nói: "Nhất phẩm phu nhân cáo mệnh hơi khó, nhị phẩm cáo mệnh phu nhân thì có khả năng."

Thanh Thư cười nói: "Không cầu nhị phẩm, tam phẩm tứ phẩm là chúng tớ mãn nguyện rồi."

Có cáo mệnh trong người, dù bà ngoại có đến ở nhà họ Thẩm cũng không sợ cha con Thẩm Thiếu Chu dám chậm trễ bà.

Buổi trưa Thanh Thư đã nhận được tin. Triều đình ân phong cho Cố lão thái thái làm Tam phẩm Cáo mệnh phu nhân, đồng thời còn được ban chữ "Nghĩa" làm phong hiệu.

Dịch An và Chúc Lan Hi biết tin đều chúc mừng Thanh Thư.

Phong Tiểu Du dứt khoát nhất, nói: "Thanh Thư, chuyện vui lớn thế này cậu phải mời bọn tớ ăn một bữa ra trò đấy nhé!"

"Được, trưa mai đến nhà tớ ăn lẩu đồng."

Về kinh đến giờ Thanh Thư đừng nói là Phúc Vận Lâu, ngay cả các t.ửu lâu khác cũng chưa từng đi ăn. Dù sao bên ngoài nói Cố bà ngoại đã quyên góp hết tiền của, quá phô trương thì không tốt.

Ý kiến này được mấy người tán đồng. Trời lạnh thế này, ăn lẩu đồng là sướng nhất.

Công Tôn Anh Tuyết nói: "Đúng lúc trang đầu dưới quê gửi lên ít gia súc, sáng mai tớ cho người đưa một con dê đến chỗ cậu."

"Mấy người chúng ta sao ăn hết một con dê được."

Phong Tiểu Du cười nói: "Vậy mấy ngày nữa, chúng ta lại đến chỗ cậu ăn lẩu dê nhúng."

Trời lạnh thế này thịt vứt ra ngoài là đông cứng lại, chẳng sợ hỏng.

Về đến nhà Thanh Thư liền vào thư phòng làm bài tập, trời quá lạnh nên địa long cũng đã được đốt lên.

Bài vở làm được hơn nửa, Trụy Nhi bước vào nói với nàng: "Cô nương, Đỗ Thi Nhã đến nói muốn gặp người."

"Em nói ai?"

Xác định mình không nghe nhầm, Thanh Thư vô cùng ngạc nhiên: "Nó đến làm gì?"

Trụy Nhi lắc đầu nói: "Em cũng không biết, nhưng cô ta khóc lóc t.h.ả.m thiết lắm, em thấy đáng thương nên không đuổi đi. Cô nương nếu không muốn gặp, em sẽ bảo cô ta về."

Bước ra ngoài nhìn thấy Đỗ Thi Nhã, Thanh Thư ngạc nhiên nói: "Sao cô lại biến thành con mèo mướp thế này?"

Đỗ Thi Nhã tức điên: "Cô mới là mèo mướp ấy?"

Thải Mộng lấy gương cho nàng ta soi, Đỗ Thi Nhã a lên một tiếng rồi hai tay ôm mặt. Sao nàng ta lại ra nông nỗi này, sau này còn mặt mũi nào gặp người khác nữa!

Đợi Thải Mộng giúp nàng ta rửa mặt xong, Thanh Thư mới hỏi: "Sao lại thế này?"

Nhắc đến chuyện này, hốc mắt Đỗ Thi Nhã lập tức đỏ hoe: "Tiêu Nhân Nhân mắng ta là của nợ không ai cần, ta mắng lại cô ta là cháu gái kẻ g.i.ế.c lợn. Nhị tỷ ta biết chuyện liền ép ta đi xin lỗi Tiêu Nhân Nhân, ta không đồng ý tỷ ấy liền tát ta một cái ngay trước mặt Tiêu Nhân Nhân."

Sợ Thanh Thư không biết Tiêu Nhân Nhân là ai, Đỗ Thi Nhã giải thích: "Cô ta là đường muội của Ngọc Quý Phi."

Thanh Thư nghe xong liền hiểu: "Nhị đường tỷ của cô cảm thấy lời cô nói sẽ đắc tội Ngọc Quý Phi, sợ Ngọc Quý Phi sẽ giận cá c.h.é.m thớt lên Đỗ gia nên mới đ.á.n.h cô."

Đỗ Thi Nhã gật đầu: "Ta biết rồi."

"Vậy cuối cùng cô có xin lỗi không?"

"Xin lỗi rồi." Đỗ Thi Nhã khó chịu nói: "Tỷ ấy bảo ta sẽ rước họa cho gia đình, hết cách ta mới phải xin lỗi. Nhưng trên đường về, tỷ ấy vẫn mắng không ngớt."

"Mắng ta thì cũng thôi đi, còn mắng cả mẹ ta. Còn bảo sao ta không c.h.ế.t quách đi cho rồi, như vậy tỷ ấy sẽ không bị người ta chê cười nữa."

"Nhị đường tỷ này của cô lại bảo cô đi c.h.ế.t, xem ra oán niệm của cô ta với cô sâu lắm đấy!"

Chị em họ với nhau dù có mâu thuẫn cũng sẽ không nói ra những lời như vậy. Đây không còn là khẩu xà tâm phật nữa mà là tâm địa độc ác rồi.

Đỗ Thi Nhã tức giận nói: "Ta đã buồn thế này rồi, cô không an ủi thì thôi lại còn hả hê. Lâm Thanh Thư, cô có chút lòng đồng cảm nào không vậy?"

Thanh Thư cười khẩy hai tiếng: "Ta an ủi cô? Cũng không biết lúc trước là ai mắng ta là đồ nhà quê, thôn nữ quê mùa. Sao, nhanh thế đã quên rồi à?"

Đỗ Thi Nhã có chút chột dạ. Đồng thời cũng hối hận vì chạy đến chỗ Thanh Thư, sớm biết thế thà đến nhà họ Thôi còn hơn!

Nhưng nghĩ đến việc đến nhà họ Thôi, sợ quay đi quay lại mợ nàng ta lại tống nàng ta về Đỗ gia.

Nhất thời Đỗ Thi Nhã cảm thấy mình đặc biệt đáng thương, bi thương từ trong lòng dâng lên, lại òa khóc hu hu.

Thanh Thư cũng chẳng an ủi, mặc kệ nàng ta khóc, đợi khóc xong mới hỏi: "Đường tỷ cô không những tát cô mà còn bảo cô đi c.h.ế.t, cô không tát lại cô ta hai cái à?"

Đỗ Thi Nhã lau nước mắt trên mặt nói: "Ta mà đ.á.n.h tỷ ấy, không những tổ mẫu phạt ta quỳ từ đường, mà đại bá mẫu cũng sẽ không cho ta sắc mặt tốt đâu."

Thanh Thư không hiểu rõ người nhà họ Đỗ, nhưng nghe lời này thì ấn tượng với đại phòng rớt xuống đáy vực: "Chẳng lẽ cô nhẫn nhục chịu đựng, mặc cho con gái bà ta đ.á.n.h mắng thì bà ta sẽ cho cô sắc mặt tốt sao?"

"Bà ta không những không cho ta sắc mặt tốt, mà còn cắt xén cái ăn cái mặc của ta. Ví dụ như đổi than Ngân Sương thành than củi thường, đưa cơm thừa canh cặn."

Thanh Thư nói: "Vậy cô mách với tổ mẫu và cha cô, nếu không được thì làm ầm lên, làm ầm cho cả kinh thành đều biết. Xem bà ta còn dám ngược đãi cô nữa không."

Đỗ Thi Nhã lắc đầu nói: "Ta mà dám làm tổn hại danh tiếng Quốc Công phủ, tổ mẫu ta là người đầu tiên không tha cho ta."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.