Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 482: Bạo Bệnh (1) - Bại Gia Chi Tử, Tiêu Gia Thôn Tính

Cập nhật lúc: 04/04/2026 05:27

Để không ảnh hưởng đến tiền đồ của hai con trai, Chân thị đành phải nén giận lấy ra một nửa số tiền tích cóp được đưa cho Phù Hách Triều. Tuy nhiên, Chân thị cũng có yêu cầu, đó là phải hòa ly trước rồi mới đưa tiền.

Phù Hách Triều chân trước nhận được mấy ngàn lượng bạc, chân sau đã chạy đến kỹ viện nổi tiếng kinh thành là Xuân Hương Lâu. Ăn ở đều ở trong đó, không thèm về nhà nữa.

Chiều hôm đó, An An đột nhiên nói với Thanh Thư: "Tỷ, chuyện sắm tết năm nay giao cho muội làm nhé!"

"Sao lại nghĩ đến chuyện sắm tết rồi?"

An An có chút ngại ngùng nói: "Muội lớn thế này rồi, cũng nên học việc bếp núc quản gia."

Học việc quản gia là một phần, ngoài ra nàng cũng muốn làm chút việc để Thanh Thư không vất vả như vậy nữa.

Thanh Thư nhận lời ngay: "Muội nghĩ được như vậy tỷ rất vui. Đồ tết năm nào cũng sắm, muội không hiểu có thể đi hỏi Phòng ma ma và Miêu thúc, hoặc đến hỏi tỷ cũng được."

Nói xong, Thanh Thư đưa cho nàng hai trăm lượng ngân phiếu.

An An cảm thấy hơi nhiều, nói: "Tỷ, chúng ta chỉ có hai người thì ăn dùng hết bao nhiêu? Hơn nữa ở kinh thành cũng chẳng có thân thích bạn bè gì. Hai trăm lượng bạc tiền đồ tết cũng nhiều quá rồi!"

"Chúng ta không có thân thích gì, nhưng đồng môn và bạn bè không ít, ra giêng họ chắc chắn sẽ đến chúc tết. Ngoài ra đồ đạc tháng chạp đều tăng giá, giá cả sẽ đắt hơn ngày thường hai ba phần."

An An kinh ngạc không thôi: "Sao tăng nhiều thế ạ?"

Thanh Thư cười nói: "Người mua nhiều, giá tự nhiên sẽ tăng. Những thương gia này có không ít người, chỉ trông chờ vào dịp lễ tết để kiếm một khoản đấy!"

Hôm nay tan học về nhà, Tưởng Phương Phi nói với Thanh Thư: "Cô nương, Phù Hách Triều tiêu hết sạch số tiền chia được từ Chân thị rồi."

Mới chưa đầy nửa tháng đã tiêu sạch mấy ngàn lượng bạc, đây đúng là một tên phá gia chi t.ử.

Tưởng Phương Phi lắc đầu nói: "Nghe nói mê mẩn một cô nương ở Xuân Hương Lâu, sau khi bị tú bà Xuân Hương Lâu đuổi ra ông ta liền bán nhà rồi."

"Nhà bán xong vừa cầm được tiền, ông ta lại chạy đến Xuân Hương Lâu."

Thanh Thư đột nhiên cảm thấy Phù Hách Triều kiếp trước rất may mắn. Bởi vì ông ta c.h.ế.t trước khi Phù Cảnh Hi đắc thế, nếu không chỉ dựa vào những việc ông ta từng làm, Phù Cảnh Hi chắc chắn sẽ khiến ông ta sống không bằng c.h.ế.t.

Tưởng Phương Phi nói: "Cô nương, tên Phù Hách Triều này có phải trúng tà rồi không? Nếu không sao lại điên cuồng như vậy. Tôi nghe nói ngôi nhà đó, là tổ trạch của Phù gia."

"Cái này ai mà biết được? Nhưng loại người như thế c.h.ế.t đi là tốt nhất, sống cũng coi như hại người hại mình."

Phù Hách Triều mà không c.h.ế.t, sau này chắc chắn sẽ kéo chân Phù Cảnh Hi. Cho nên, vẫn là c.h.ế.t sớm thì tốt hơn!

Cảm thấy Phù Hách Triều điên rồ ngoài Tưởng Phương Phi, còn có Chân thị. Nhân lúc ông ta ăn chơi đàng điếm ở kỹ viện, Chân thị bảo Phù Cảnh Diệu bán điền sản đứng tên mình đi.

Phong Tiểu Du tin tức linh thông, Chân thị vừa tung tin ra nàng ấy đã biết: "Thanh Thư, cậu chẳng phải nói còn muốn mua thêm ít điền sản sao? Phù gia muốn bán một trang trại ở Nam Sơn ngoại thành, cậu có muốn không? Cậu muốn thì tớ bảo quản sự nhà tớ ra mặt mua giúp cậu."

Chúc Lan Hi có chút ngạc nhiên: "Ruộng ở trang trại ngoại thành đều là ruộng màu mỡ, người nhà họ Phù sao lại bán đi?"

Chuyện Phù Hách Triều suốt ngày ăn chơi trác táng ở thanh lâu, Phong Tiểu Du biết nhưng không nói. Cái chốn kỹ viện này, không phải thứ các cô nương chưa xuất giá như các nàng có thể bàn luận.

"Tổ trạch tổ tông truyền lại còn bán, một cái trang trại thì tính là gì?" Phong Tiểu Du nhìn Thanh Thư nói: "Thanh Thư, trang trại đó thực sự không tồi, có núi có nước cách kinh thành cũng không xa. Bản thân cậu không cần, cũng có thể mua cho An An mà!"

Thanh Thư lắc đầu nói: "Phù gia đang cần bán gấp, giá chắc chắn sẽ rẻ hơn nhiều. Người muốn mua chắc chắn rất nhiều, tớ không dám tranh với những người đó."

Muốn gây tranh chấp, ắt phải nhờ vả người khác. Nàng không phải người thanh cao gì, nếu có chuyện lớn nguy hiểm đến tính mạng chắc chắn sẽ cầu cứu các nàng ấy. Nhưng vì một cái trang trại, thì không đáng.

Phong Tiểu Du nói: "Cậu đấy, chính là quá cẩn thận."

Có lúc nhìn dáng vẻ cẩn thận dè dặt của Thanh Thư, nàng ấy cũng thấy mệt.

Công Tôn Anh Tuyết rất ít khi mở miệng, nhưng lần này lại nói: "Tiểu Du, cậu là đích trưởng tôn nữ của Anh Quốc Công, tổ mẫu còn là Trưởng công chúa đương triều. Cậu tự nhiên không sợ, nhưng Thanh Thư không quyền không thế nếu những người đó muốn gây phiền phức cho cậu ấy thì làm thế nào?"

Phong Tiểu Du nói: "Ai dám gây phiền phức cho Thanh Thư, tớ cho kẻ đó ăn không hết gói đem về."

Công Tôn Anh Tuyết hỏi: "Nếu là người nhà họ Tiêu thì sao?"

Phong Tiểu Du lập tức cứng họng. Mấy hôm trước nàng ấy theo Trưởng công chúa vào cung, gặp cô nương nhà họ Tiêu ở Ngự Hoa Viên. Nàng ấy cố ý khiêu khích đối phương, ai ngờ đối phương không theo lẽ thường đẩy ngã nàng ấy xuống đất.

Vốn dĩ Phong Tiểu Du tưởng Trưởng công chúa sẽ ra mặt cho mình, kết quả Trưởng công chúa không những không giúp nàng ấy trừng phạt người nhà họ Tiêu mà còn mắng nàng ấy một trận tơi bời. Nói nàng ấy không nên tự hạ thấp thân phận khiêu khích người nhà họ Tiêu, vô dụng nhất là còn bị đối phương bắt nạt.

Nghĩ đến việc bị phạt ba tháng tiền tiêu vặt, Phong Tiểu Du vẫn còn thấy xót ruột.

Ổ Dịch An thấy bộ dạng hèn nhát của nàng ấy, khinh thường nói: "Tiêu gia thì thế nào? Nếu bọn họ dám tìm Thanh Thư gây phiền phức, tớ sẽ không tha cho bọn họ."

Thanh Thư lại cảm thấy trong lời nói của Công Tôn Anh Tuyết có hàm ý: "Anh Tuyết, không phải người nhà họ Tiêu nhắm trúng trang trại đó chứ?"

"Không chỉ trang trại đó, nhà của Phù gia cũng là do người nhà họ Tiêu mua."

Công Tôn Anh Tuyết cũng chướng mắt người nhà họ Tiêu: "Vốn dĩ có mấy nhà muốn mua ngôi nhà đó, nhưng nghe nói người nhà họ Tiêu muốn mua đều rút lui. Kết quả ngôi nhà đó, người nhà họ Tiêu chỉ tốn năm phần giá thị trường."

Cái giá này, ép quá tàn nhẫn rồi.

Thanh Thư hiểu ra: "Ý cậu là người của Tiêu gia đã nhắm vào sản nghiệp của Phù gia?"

Công Tôn Anh Tuyết gật đầu: "Nếu thật sự là Phong gia mua, Tiêu tam gia này cũng chỉ c.h.ử.i thầm sau lưng vài câu. Nhưng nếu là cậu mua, sợ là sẽ tìm cậu gây phiền phức."

Người nhà họ Tiêu cậy thế Ngọc Quý Phi được sủng ái nên ở kinh thành ngang ngược hống hách vô cùng, nhà quyền quý không sợ họ, nhưng Thanh Thư không quyền không thế vẫn nên tránh đi thì hơn.

Phong Tiểu Du nghe vậy lập tức nói: "Vậy thôi, trang trại này chúng ta vẫn là đừng mua nữa."

Nàng ấy thì không sợ đắc tội người nhà họ Tiêu, nhưng Thanh Thư thì không được. Ngộ nhỡ chọc phải người đàn bà điên đó chú ý, tùy tiện tìm cái cớ là Thanh Thư sẽ phải chịu khổ rồi.

Thanh Thư cười nói: "Nếu ở Bảo Định hoặc Thiên Tân có điền trang tốt thì tớ sẽ mua thêm cái nữa, ngoại thành kinh đô thì thôi vậy."

Phong Tiểu Du ngưỡng mộ nói: "Thanh Thư, tại sao tớ lại không có người chị như cậu nhỉ?"

"Để An An đổi với cậu, cậu thấy thế nào?"

Phong Tiểu Du vội nói: "Vậy thì thôi, tớ thấy bây giờ rất tốt."

Không nói cha mẹ nàng ấy, chỉ riêng Anh Quốc Công và Trưởng công chúa đều rất thương nàng ấy. Không nói muốn gió được gió muốn mưa được mưa, ít nhất cuộc sống trôi qua thoải mái tự tại. Đâu như Thanh Thư và An An, có cha có mẹ cũng như không. Đặc biệt là Thanh Thư không những chuyện gì cũng phải tự mình lo liệu, còn phải dạy dỗ em gái.

Ngày hôm sau, Thanh Thư biết được hai trang trại dưới danh nghĩa Phù Cảnh Diệu đều bị người nhà họ Tiêu mua mất.

Tưởng Phương Phi nói: "Người nhà họ Tiêu này quá tàn nhẫn, chỉ trả sáu phần giá thị trường. Chân thị vốn không muốn bán rẻ, kết quả bị họ đe dọa đành phải bán giá thấp."

Điền trang có hoa lợi tốt, dù bán gấp cũng có thể bán được giá tốt. Đáng tiếc, mấy mẹ con Chân thị xui xẻo gặp phải người nhà họ Tiêu.

Thanh Thư khinh thường nói: "Người nhà họ Tiêu này tướng ăn cũng quá khó coi rồi, một nghìn tám trăm lượng bạc cũng không buông tha."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.