Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 606: Cơm Nắm Tình Yêu, An An Phát Hiện Bí Mật

Cập nhật lúc: 07/04/2026 10:52

Đồng thí phải thi ba trường, phân biệt là Huyện thí, Phủ thí, Viện thí. Hơn nữa thời gian thi cũng không liền nhau, Huyện thí vào tháng Hai, Phủ thí vào tháng Tư, Viện thí thì sau Phủ thí.

An An tan học trở về, nghe thấy Thanh Thư đang bận rộn trong phòng bếp rất là kinh ngạc: "Tỷ ở phòng bếp làm gì?"

Cơm canh tỷ nàng làm rất ngon, nhưng nàng mỗi ngày đều bận rộn như con quay căn bản không có thời gian xuống bếp.

Thải Hà cười nói: "Đang làm cơm nắm. Hôm nay cô nương trở về sớm hơn ngày thường, hơn nữa vừa về liền vào phòng bếp. Cô nương, người có muốn đi xem một chút không."

An An đương nhiên muốn đi xem rồi.

Vào phòng bếp, An An nhìn cơm nắm bày trên bàn dài không khỏi nói: "Tỷ, hôm nay sao có nhã hứng làm cơm nắm vậy?"

Thanh Thư gật đầu nói: "Muốn ăn thì làm thôi. Muội đi làm bài tập trước đi, làm xong chúng ta có thể ăn rồi."

Sau khi cơm nắm làm xong, Thanh Thư gọi Tưởng Phương Phi vào: "Ngươi đem hộp đồ ăn này giao cho Phù Cảnh Hi."

Huyện thí thi liên tiếp bốn trường mỗi trường một ngày, phân biệt là thi thiếp thơ, kinh luân, luật phú cùng với sách luận.

Mỗi trường thi đều là sáng sớm đi vào chạng vạng đi ra, cho nên cơm trưa phải ăn ở trong trường thi.

Thật ra Đồng thí còn đỡ, đến trưa một bữa ăn ở trường thi. Đáng sợ nhất là Hương thí và Hội thí, phải thi ba trường mỗi trường đều phải thi ba ngày, ba ngày này ăn uống ngủ nghỉ đều ở trong cái lều thi to bằng bàn tay kia, đừng nhắc tới có bao nhiêu khổ sở.

Tưởng Phương Phi cười nói: "Được, tôi đi đưa ngay đây."

Cơm nắm này làm đặc biệt ngon, An An ăn ba nắm còn chê chưa đủ. Đợi còn muốn ăn nữa thì biết được không còn, An An không tin nói: "Không thể nào? Tỷ, vừa rồi không phải tỷ hấp một l.ồ.ng cơm nắm sao? Muội nhìn thế nào cũng có ba bốn mươi cái, sao lại hết rồi."

Thanh Thư nói: "Những cái khác đều đem tặng người ta rồi."

"Tặng người ta rồi?" An An trợn mắt há hốc mồm, hỏi: "Tỷ, chúng ta muốn tặng lễ cũng không đến mức tặng cơm nắm chứ?"

Cho dù đối phương nghèo đến mức không có cơm ăn, vậy các nàng cũng nên tặng lương thực tặng tiền a!

Phản ứng này thật đủ chậm chạp. Cố lão phu nhân rất ghét bỏ nói: "Ăn bữa cơm sao còn nhiều lời như vậy? Con muốn ăn cơm nắm, tự mình đi làm đi."

Phù Cảnh Hi đang ở trong phòng đọc sách, nghe thấy Tưởng Phương Phi tới rất cao hứng, điều này cho thấy Thanh Thư vẫn rất nhớ thương hắn.

Thấy trong tay Tưởng Phương Phi xách hộp đồ ăn, Phù Cảnh Hi có chút thất vọng nói.

Sẽ nghĩ như vậy là bởi vì Tưởng Phương Phi đã mấy lần mua đồ nhắm rượu tới tìm hắn, kéo hắn cùng nhau uống rượu.

Phù Cảnh Hi đặt hộp đồ ăn lên bàn sách của hắn, nói: "Đây là cô nương đặc biệt làm cơm nắm cho cậu. Phù lão đệ, cô nương nhà ta hôm nay về nhà sớm nửa canh giờ chính là vì làm những nắm cơm này. Cậu nhất định phải thi cho tốt, như vậy mới không phụ một phen vất vả của cô nương nhà ta a!"

Phù Cảnh Hi vội mở hộp đồ ăn ra, liền thấy bên trong xếp chỉnh tề một hàng cơm nắm. Những nắm cơm này, mỗi cái đều to bằng nắm tay trẻ con.

"Mặc Nghiên, mau lấy cho ta đôi đũa tới đây."

Gắp một nắm cơm bỏ vào trong miệng, ăn xong Phù Cảnh Hi tán thán nói: "Ngon, ngon."

Tưởng Phương Phi cười nói: "Đương nhiên ngon rồi. Trong cơm nắm này không chỉ bỏ rong biển, còn bỏ trứng gà và thịt băm nhỏ."

"Phù thiếu gia, cô nương nhà ta không chỉ biết đọc sách trù nghệ kia cũng là hạng nhất. Cậu xem những thịt tương nàng làm kia, so với Tương Hương Cư cũng không kém cạnh."

"Phù lão đệ a, cậu tương lai cưới cô nương nhà ta đó là rơi vào ổ phúc rồi."

Tất cả dưa muối đều là Thanh Thư tự mình làm, cũng không mượn tay người khác. Như vậy, cũng tuyệt đối bí phương bị tiết lộ.

Phù Cảnh Hi liếc hắn một cái, nói: "Ta muốn cưới nàng, nhưng không muốn để nàng vào phòng bếp. Nàng làm việc ở Văn Hoa Đường đã rất mệt mỏi rồi, ta cũng không nỡ để nàng về nhà còn phải chịu mệt nữa."

Tưởng Phương Phi cười ha hả: "Được, có câu nói này của cậu ta yên tâm rồi."

Cũng không uổng phí hắn âm thầm tác hợp.

Trở lại Cố trạch, Tưởng Phương Phi liền đem lời Phù Cảnh Hi nói thuật lại cho Thanh Thư: "Cô nương, Phù thiếu gia là người nói được làm được, cậu ấy tương lai nhất định sẽ đối tốt với cô."

Thanh Thư cười nói: "Ta biết, nếu không ta cũng sẽ không đồng ý chàng."

Ngày đầu tiên An An không nghĩ nhiều, nhưng ngày thứ hai nhìn thấy Thanh Thư lại đang làm cơm nắm nàng không khỏi sinh nghi: "Tỷ, tỷ làm những thứ này tặng cho ai vậy?"

Vốn dĩ là muốn làm bánh thịt khoai tây, nhưng Phù Cảnh Hi đặc biệt thích cơm nắm này. Cho nên, hôm nay nàng vẫn tiếp tục làm cơm nắm.

"Tương lai muội sẽ biết."

Trong đầu An An lóe lên một tia sáng, sau đó trừng lớn mắt nói: "Tỷ, cơm nắm này của tỷ sẽ không phải là tặng cho tỷ phu tương lai của muội chứ?"

Thanh Thư cười cười, không nói chuyện.

Không phủ nhận chính là đại biểu nhận đồng, An An nắm lấy cánh tay Thanh Thư nói: "Tỷ, chuyện lớn như vậy sao tỷ ngay cả chút khẩu phong cũng không lộ ra thế! Tỷ, người này rốt cuộc là ai vậy? Trước đó không phải đã nói xong muội phải xem mắt, sao lại im hơi lặng tiếng liền định ra rồi?"

"Yên tâm, chàng còn ưu tú hơn tỷ."

An An có chút không tin nói: "Thật sao? Tỷ, tỷ cũng đừng lừa muội."

"Không lừa muội. Chàng sau Đồng thí sẽ tới cửa cầu thân, đến lúc đó muội gặp sẽ biết."

An An nói: "Tỷ, muội hiện tại muốn biết là ai? Tỷ, tỷ nói cho muội biết đi!"

Thanh Thư lắc đầu nói: "Hiện tại không thể nói cho muội biết. Hơn nữa chuyện này muội cũng đừng nói ra ngoài, nếu không sẽ mang đến nguy hiểm cho chàng."

An An không hiểu: "Tại sao?"

Thanh Thư lắc đầu nói: "Chuyện này càng ít người biết càng tốt, cho nên tỷ hiện tại không thể nói cho muội biết."

"Là kẻ thù của chúng ta sao?"

Thấy Thanh Thư gật đầu, An An lại hỏi: "Vậy người này có phải rất có quyền thế không?"

Thanh Thư ừ một tiếng nói: "Không phải người chúng ta chọc nổi, cho nên chuyện này chúng ta tạm thời không nên để người ngoài biết."

An An sầm mặt nói: "Tỷ, là vị hoàng t.ử nào?"

Nếu chỉ là đạt quan hiển quý bình thường, tỷ nàng có Ô gia chống lưng căn bản không cần sợ đối phương. Giống như Ngô gia trước đó, từ chối thì từ chối cũng không sợ bọn họ trả thù. Cho nên có thể làm cho tỷ nàng kiêng kỵ như vậy, ngoại trừ hoàng t.ử không còn ai khác.

Thanh Thư không giấu An An, nói: "Là Nhị hoàng t.ử. An An, chuyện này muội biết là được đừng biểu lộ ra ngoài, nếu không chúng ta đều không được yên."

An An ôm Thanh Thư, khóc lên: "Tỷ, xin lỗi, muội lại đều không phát hiện."

Có thể tưởng tượng được tỷ nàng lúc ấy phải hoảng sợ bất an biết bao nhiêu, nhưng nàng lại nửa điểm cũng không biết, người làm muội muội như nàng quá không xứng chức rồi.

Thanh Thư cười nói: "Toàn nói lời ngốc nghếch, là tỷ cảm thấy không cần thiết phải nói lúc này mới giấu muội. Chỉ cần tỷ không nguyện ý, hắn cũng không cưỡng cầu được."

"Tỷ, vậy chàng ấy biết chuyện này không?"

Thanh Thư gật đầu nói: "Biết, có điều chàng nói không sợ. Tỷ cũng không sợ, chỉ là vẫn phải đề phòng vạn nhất."

Tuy còn chưa gặp mặt, nhưng An An nghe lời này đối với Phù Cảnh Hi hảo cảm tăng gấp bội.

Thi xong, Phù Cảnh Hi nói với Tưởng Phương Phi: "Ngươi nói với Lâm cô nương, lần này ta thi không tệ, không có gì bất ngờ xảy ra hẳn là có thể vào top ba."

Hắn không xác định lần thi này liệu còn có người lợi hại hơn hắn thi đậu hay không. Ngoài ra quan chủ khảo cũng có sở thích riêng, cho nên hạng nhất hắn không dám cam đoan, nhưng top ba hẳn là không thành vấn đề.

Sáng sớm ngày thứ hai sau khi thi xong, Phù Cảnh Hi liền mang theo thư đồng trở về thư viện Bạch Đàn.

Đã bỏ lỡ năm ngày chương trình học, phải mau ch.óng trở về bù lại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.