Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 72: Bạn Thân Cùng Tiến, Tiếng Đàn Ma Âm Dọa Sợ Tiên Sinh

Cập nhật lúc: 02/04/2026 04:09

Cố lão thái thái biết nỗi lo lắng của Cố Nhàn, nhưng nuôi con không thể vì lo lắng sợ hãi mà cái gì cũng không dám buông tay. Như vậy không phải là yêu mà là hại, mà bà đã nếm trải trái đắng rồi.

"Cố Nhàn, nuôi con trăm tuổi lo chín mươi chín. Để Thanh Thư học tốt bản lĩnh, con sau này cũng không cần phải giống như ta lúc nào cũng lo lắng cho con nữa."

Dù cho đến bây giờ bà đều không yên lòng về Cố Nhàn, nếu không cũng sẽ không để Thanh Thư chịu khổ cực này.

Lời này, khiến Cố Nhàn rất xấu hổ.

Nghĩ một chút, Cố Nhàn mới nói: "Con học võ có thể, nhưng không thể bị thương nữa. Nếu để mẹ biết chỗ nào để lại sẹo, thì không được học nữa."

Thanh Thư một lời đáp ứng: "Mẹ, mẹ yên tâm, con sẽ cẩn thận."

Hạnh Vũ thấy sự việc đã giải quyết, lúc này mới mở miệng nói: "Lão thái thái, cô nãi nãi, cô nương, cơm sáng đã xong rồi."

Cố Nhàn nhớ thương tào phớ Tường thẩm làm, dù cho Lý thẩm đã học được nhưng mùi vị kia luôn kém một chút. Cho nên, nàng chưa dùng cơm sáng đã qua đây rồi.

Ăn xong cơm sáng không bao lâu, Nhạc Hương Hương liền tới.

Cố Nhàn kéo tay nàng, hỏi: "Hương Hương, tiểu cô nương bị bắt cóc hai ngày trước đã tìm thấy chưa?"

Nhạc Hương Hương lắc đầu: "Chưa ạ. Chắc là người đã bị đưa ra khỏi huyện Thái Phong rồi."

Bắt cóc người chắc chắn sẽ lập tức đưa đi, nếu ở lại huyện Thái Phong rất dễ bị bắt.

Cố Nhàn khó chịu nói: "Con cái mất rồi, cha mẹ nó không biết đau lòng thế nào đâu!"

Nhạc Hương Hương nói: "Nghe phụ thân ta nói tiểu cô nương kia sinh ra phấn điêu ngọc trác, đặc biệt xinh đẹp. Mẫu thân ta nói tiểu cô nương kia nếu bị bán vào nhà giàu làm nha hoàn còn đỡ, nếu bị bán vào chỗ dơ bẩn thì đời này coi như hoàn toàn hủy hoại. Cho nên, mẫu thân ta bây giờ phái thêm một người đi theo ta. Bà ngoại, dì, Thanh Thư bây giờ trở nên xinh đẹp rồi, mọi người cũng phải cẩn thận."

Thanh Thư trước kia trên mặt đều là thịt, nhìn đặc biệt tròn trịa. Bây giờ không giống nữa, Thanh Thư gầy đi liền có thể nhìn ra khuôn mặt cùng mi mắt giống Cố Nhàn, đều là mặt trái xoan lông mày lá liễu, phối với sống mũi cao cùng một đôi mắt to ngập nước, nếu không phải da bị phơi có chút đen thì giống hệt như một b.úp bê ngọc vậy. Mà bọn bắt cóc thích nhất chính là tiểu cô nương tiểu thiếu gia xinh đẹp, bởi vì bán được giá cao. Bộ dạng này của Thanh Thư nếu ra ngoài bên cạnh không có gia đinh đi theo sát sẽ rất nguy hiểm.

Thanh Thư thấy Cố Nhàn rất căng thẳng, cười nói: "Mẹ, mẹ đừng lo lắng, con ngày thường ra ngoài đều đi cùng bà ngoại."

Dù sao, nàng sẽ không một mình ra ngoài.

Nghĩ đến Thanh Thư hiện giờ càng ngày càng hiểu chuyện, Cố Nhàn hơi yên tâm một chút, nhưng vẫn dặn dò: "Ừ, muốn ra ngoài thì đi cùng bà ngoại con, ngàn vạn lần không thể một mình chạy ra ngoài."

Cố lão thái thái cười nói: "Con không cần lo lắng, Thanh Thư ngoan như vậy sẽ không tự ý chạy ra ngoài đâu."

Cố Nhàn gật đầu: "Thanh Thư, con mau cùng Hương Hương đến T.ử Đằng Uyển, không thể đến muộn được."

Ra khỏi chủ viện, Nhạc Hương Hương liền hỏi: "Thanh Thư, trán ngươi sưng thành như vậy, mẫu thân ngươi cũng không nghi ngờ?"

Hương Hương cùng nàng đi học tan học ngủ trưa hai người cũng ngủ cùng nhau, muốn giấu nàng ấy căn bản không có khả năng. Cho nên, Thanh Thư đã sớm thẳng thắn với nàng ấy rồi.

Thanh Thư cười nói: "Tớ đã nói với mẹ tớ rồi, bà ấy đồng ý cho tớ tập võ."

"Thật tốt."

Nhớ tới đứa bé bị bắt cóc, Hương Hương đột nhiên nảy ra ý nghĩ: "Thanh Thư, ta có thể cùng ngươi tập võ không?"

Thanh Thư cười híp mắt nói: "Được chứ! Đợi chiều tan học, ngươi cùng ta đến chỗ Đoạn sư phụ tập võ. Có điều ta nói trước với ngươi, tập võ rất vất vả, ngươi phải chuẩn bị tâm lý thật tốt."

Nhạc Hương Hương vỗ vai Thanh Thư nói: "Ngươi yên tâm, ta chắc chắn không thành vấn đề. Trước đó phụ mẫu ta còn lo lắng ta không theo kịp tiến độ, hoàn toàn là lo bò trắng răng."

Thanh Thư mỉm cười.

Phó Nhiễm nhìn thấy cục u trên trán Thanh Thư, vô cùng bình tĩnh quay đầu đi. Hơn nửa tháng nay Thanh Thư không phải chỗ này bầm tím thì là chỗ kia sưng đỏ, nàng đã quen rồi.

Chương trình học buổi sáng, hai người đều học rất nhẹ nhàng. Nhưng buổi chiều, cả hai đều rất đau đầu.

Thanh Thư không giỏi âm luật, nhạc cụ đến tay nàng thì chính là tai họa. Từ cổ cầm đổi sang tỳ bà, hai ngày trước Phó Nhiễm lại đổi sáo cho nàng. Cho nên mỗi lần học tiết âm luật, nàng liền cảm thấy đặc biệt khó khăn. Mà Nhạc Hương Hương không giỏi toán học, tiết toán học mỗi ngày đối với nàng mà nói cũng là một loại dày vò.

Hôm nay học xong tiết âm luật, Phó Nhiễm nói với Thanh Thư: "Từ ngày mai, con bắt đầu học vẽ đi!"

Đổi ba loại nhạc cụ đều vô dụng, gặp phải người không có chút cảm thụ âm nhạc nào như vậy nàng chỉ đành từ bỏ, còn kiên trì nữa cũng chỉ là lãng phí thời gian, cho nên dứt khoát đổi sang vẽ tranh.

Thanh Thư thở phào một hơi: "Vâng."

Tiên sinh đàn ra là khúc nhạc mỹ diệu động lòng người, nàng đàn ra là ma âm đòi mạng người. Không nói người khác, chính bản thân nàng đều chịu không nổi.

Nhạc Hương Hương vẻ mặt tràn đầy mong đợi nói: "Tiên sinh, vậy tiết toán học của con có thể cũng đổi không ạ."

Phó Nhiễm thản nhiên nhìn nàng một cái, nói: "Âm luật là môn tự chọn, mà toán học lại là môn bắt buộc phải thi."

Trừ phi là không muốn đi học, nếu không toán học bắt buộc phải học.

Mặt Nhạc Hương Hương lập tức xụ xuống.

Sau khi tan học, Phó Nhiễm nói với hai người: "Bắt đầu từ hôm nay, về nhà ôn tập lại bài vở đã học một lần, sau đó mỗi ngày học thuộc hai bài thơ cổ viết năm trang chữ lớn."

Bài tập này nhắm vào Nhạc Hương Hương, còn Thanh Thư tự giác như vậy căn bản không cần giao bài tập.

Sau khi tan học, Nhạc Hương Hương đi theo Thanh Thư tới phòng luyện công.

Thanh Thư nhìn thấy Đoạn sư phụ, hành lễ nói: "Sư phụ, Hương Hương nói nàng ấy cũng muốn tập võ. Sư phụ, không biết có thể để nàng ấy học cùng con không?"

Đoạn sư phụ gật đầu nói: "Có thể, chỉ cần nó chịu được khổ cực này."

Dù sao ông dạy đều là công phu cơ bản, những thứ này người biết võ công đều có thể dạy.

Nhạc Hương Hương thề thốt nói nàng có thể chịu được khổ cực này, kết quả luyện hơn một khắc đồng hồ liền chịu không nổi. Có điều nhớ tới lời mình đã nói, nàng c.ắ.n răng kiên trì.

"Ái chà..." Lúc hạ chân phải xuống, bởi vì quá vội vàng không đứng vững, đặt m.ô.n.g ngồi xuống đất.

Nha hoàn Hỉ Nhi của nàng tranh thủ tiến lên đỡ nàng dậy.

Nhạc Hương Hương xoa m.ô.n.g, nói với Thanh Thư: "Thanh Thư, tớ phải về nhà rồi, nếu không mẹ tớ sẽ lo lắng."

Thanh Thư cười nói: "Vậy ngươi về đi!"

Có thể kiên trì ba khắc đồng hồ lâu như vậy, đã vượt quá dự kiến của Thanh Thư.

Nhìn thấy Nhạc Hương Hương đi đường khập khiễng, Nguy Lan bế nàng đặt lên ghế: "Hương Hương, con bị làm sao thế này?"

Nhạc Hương Hương đáng thương nói: "Mẹ, chân con đau quá."

Biết nguyên do, Nguy Lan dở khóc dở cười: "Con tưởng luyện công dễ dàng như vậy sao? Rất nhiều bé trai đều không chịu nổi tội này, huống chi là con." Con gái từ nhỏ nuông chiều từ bé, sao có thể chịu được khổ cực này.

Nhạc Hương Hương rất tủi thân: "Con là thấy Thanh Thư làm rất nhẹ nhàng liền tưởng rất dễ dàng, kết quả chân con suýt chút nữa thì phế."

Nguy Lan tức giận nói: "Thanh Thư đọc sách khắc khổ như vậy cũng không thấy con học theo nó hả?"

Đứa bé kia vô cùng tự giác, đều không cần người lớn giám sát, không giống Nhạc Hương Hương, bài vở đều phải để nàng nhìn chằm chằm mới có thể hoàn thành.

Nhạc Hương Hương bĩu môi tức giận nói: "Mẹ thích Thanh Thư như vậy, thế mẹ bảo Thanh Thư làm con gái mẹ đi."

Nguy Lan mỉm cười, cố ý nói: "Mẹ ngược lại muốn đổi với dì Cố của con, đáng tiếc dì Cố của con không đồng ý nha!"

Nhạc Hương Hương tức giận không thèm để ý đến Nguy Lan nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.