Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 906: Căng Thẳng
Cập nhật lúc: 07/04/2026 13:05
Làm tân nương t.ử chỉ cần chờ xuất giá là được, những việc khác đều có người sắp xếp. Nhưng Thanh Thư là người không chịu ngồi yên, không có việc gì làm nàng liền chạy vào thư phòng luyện chữ.
Phong Tiểu Du cạn lời: “Ngày mai cậu xuất giá rồi, không thể nghỉ ngơi một ngày sao?”
“Bây giờ chẳng phải đang rảnh sao? Dù sao cũng rảnh rỗi, luyện chữ g.i.ế.c thời gian, cậu có muốn cùng làm không.”
Phong Tiểu Du vẻ mặt ghét bỏ nói: “Cậu thấy rảnh thì có thể cùng tớ nói chuyện phiếm mà! Tớ khó khăn lắm mới ra ngoài bồi cậu một ngày, cậu lại bắt tớ cùng cậu luyện chữ, cậu nhẫn tâm thế à!”
“Quan Chấn Khởi và Cảnh Hi hai người quan hệ tốt, sau này các cậu có thể thường xuyên đến chơi mà!”
Phong Tiểu Du oán giận nói: “Nói thì nói vậy, nhưng ra cửa phải báo cáo với mẹ chồng cũng phiền lắm!”
Không giống như lúc nàng ở nhà mẹ đẻ, muốn ra ngoài thì ra, nương nàng căn bản sẽ không quản, trừ khi về nhà muộn mới hỏi đến.
Thanh Thư cười nói: “Cậu tìm một lý do chính đáng là có thể thường xuyên ra ngoài mà không cần bẩm báo bà ấy rồi.”
“Ví dụ như?”
Thanh Thư cười nói: “Ví dụ như cậu làm việc ở Văn Hoa Đường, hay là cậu phải đi tuần tra cửa tiệm, xưởng nhuộm. Quan phu nhân là người rất dễ nói chuyện, biết cậu có chính sự chắc chắn sẽ không ngăn cản.”
“Nhưng cậu mới gả qua đó, vẫn nên nhẫn nại một thời gian, đợi sang năm hãy nói.”
Phong Tiểu Du nhíu mày nói: “Tuần tra cửa tiệm xưởng nhuộm một tháng đi ba năm lần là đủ rồi, đâu thể ngày nào cũng đi.”
“Vậy thì đến Văn Hoa Đường làm việc.”
Phong Tiểu Du không mấy vui vẻ: “Học ở trong đó năm năm tớ chán ngấy rồi, không muốn đi nữa.”
“Vậy thì cậu cứ cả ngày ở trong nội trạch đi! Tớ nói cho cậu biết, quy tắc của Quan gia là cha mẹ còn thì không phân gia, cậu nếu muốn ngày ngày ra ngoài thì chỉ có cách này thôi.”
Phong Tiểu Du khổ sở nói: “Nhưng tớ không muốn bị gò bó, đến Văn Hoa Đường làm việc thì mất tự do rồi.”
Thanh Thư cười nói: “Vậy phải xem cậu làm việc gì rồi? Việc nhẹ nhàng, mỗi tháng bận mười ngày tám ngày là đủ rồi. Tiểu Du, muốn đạt được thì phải trả giá. Quan phu nhân có khoan dung đến đâu cũng không thể dung túng cậu không có việc gì mà ngày nào cũng chạy ra ngoài, nếu không làm sao quản lý hai người con dâu khác? Nhưng cậu có công việc đàng hoàng, thì có thể chặn họng đại tẩu và em dâu cậu.”
Phong Tiểu Du rơi vào sự giằng co, Thanh Thư thấy thế cười một cái rồi tiếp tục luyện chữ.
Luyện hơn nửa canh giờ, tay Thanh Thư hơi mỏi mới dừng lại.
Phong Tiểu Du quyết tâm nói: “Thanh Thư, tớ quyết định rồi, sang năm tớ sẽ đến Văn Hoa Đường làm việc, nhưng tớ nhất định phải tìm việc nhàn hạ nhất.”
“Vậy cũng phải xem cậu có thi đậu hay không đã.”
Phong Tiểu Du xua tay nói: “Cái này chắc chắn không thành vấn đề, có tổ mẫu tớ ở đó, tớ muốn vào lúc nào cũng được.”
Thanh Thư lắc đầu nói: “Vẫn phải đi qua trình tự, nếu không trên mặt Trưởng công chúa cũng không có hào quang, cho nên à, thời gian này vẫn phải ôn sách cho kỹ để chuẩn bị cho kỳ thi sang năm.”
Phong Tiểu Du nghe xong, sao cứ cảm thấy mình bị hố thế nhỉ!
Chập tối Tưởng ma ma đi tới, bà hướng về phía Phong Tiểu Du nói: “Huyện chủ, người ra ngoài trước một chút, lão nô có chuyện muốn nói với Lâm cô nương.”
Phong Tiểu Du nhìn bà cầm trong tay một thứ giống như quyển sách, lập tức hiểu ra, nàng cười gian nói: “Thanh Thư, tớ ra ngoài trước đây.”
Tưởng ma ma đưa quyển sách cho Thanh Thư, nói: “Đợi tối mai cô nương đưa cái này cho Phù Hàn lâm.”
Thanh Thư có chút thắc mắc: “Thứ gì vậy?”
Tưởng ma ma đưa họa đồ cho nàng, nói: “Đừng hỏi nhiều, cất kỹ đừng để người ta nhìn thấy, tối mai tự tay giao cho Phù Hàn lâm là được.”
Thanh Thư nhận lấy, gật đầu nói: “Ta biết rồi, vất vả cho ma ma rồi.”
Đợi Tưởng ma ma đi ra ngoài, Thanh Thư tò mò mở ra xem một chút, sau đó nhanh ch.óng gấp lại nhét xuống gầm giường.
Lúc Phong Tiểu Du đi vào thấy tay Thanh Thư trống trơn: “Họa đồ đâu?”
Thanh Thư giả vờ không hiểu hỏi: “Họa đồ gì?”
“Đừng giả bộ nữa, một ngày trước khi tớ tân hôn nương tớ đã nói với tớ rất nhiều thứ, sau đó cũng đưa cho tớ một quyển sách.” Phong Tiểu Du có chút tò mò hỏi: “Lấy ra cho tớ xem vẽ thế nào?”
Thanh Thư rất bình tĩnh nói: “Tớ không biết cậu đang nói gì? Đúng rồi, cậu có đói không, đói thì chúng ta qua viện chính ăn cơm.”
Phong Tiểu Du vô cùng bái phục: “Thanh Thư, thật không ngờ cậu còn có chiêu này. Được, tớ cam bái hạ phong.”
Tưởng ma ma đi ra tay không, rõ ràng là đã giao họa đồ cho Thanh Thư. Thế mà nàng vẫn mặt không đỏ tim không đập nói không có, không phục không được.
Ăn cơm xong, Phong Tiểu Du và An An cùng nàng đi dạo trong hoa viên.
An An nhìn nàng vẻ mặt nhàn nhã nói: “Tỷ, tỷ không căng thẳng sao?”
“Căng thẳng cái gì?”
Phong Tiểu Du cười nói: “Còn căng thẳng cái gì? Cậu đừng giả bộ nữa, trong lòng lo lắng sợ hãi thì nói ra. Mọi người đều trải qua như vậy, không ai cười cậu đâu.”
Thanh Thư liếc nàng một cái nói: “Phù gia không có cha mẹ chồng trưởng bối, cũng không có cô em chồng điêu ngoa hay chị em dâu khó chiều, tớ có gì phải căng thẳng?”
Rất nhiều người trước khi cưới căng thẳng là vì gả vào một môi trường xa lạ đối mặt với một đám người xa lạ, đặc biệt là mẹ chồng khắc nghiệt gả qua đó phải chịu sự mài giũa, người như vậy mới sầu đến mức không ngủ được. Còn nàng gả qua đó là làm chủ gia đình, hoàn toàn không cần lo lắng những thứ này.
Nghe lời này, Phong Tiểu Du bỗng nhiên ồ một tiếng nói: “Đúng rồi, đệ đệ ruột bị người ta bắt cóc của Phù Cảnh Hi đến kinh thành tham dự hôn lễ của hắn, chuyện này các cậu biết không?”
An An cười khẽ nói: “Bọn muội biết từ lâu rồi. Đệ đệ của tỷ phu muội, thực ra chính là sư đệ của tỷ tỷ muội.”
“Trùng hợp vậy sao?”
An An cũng cảm thấy rất thần kỳ: “Không tính là trùng hợp. Đoạn sư phụ năm đó sở dĩ có thể cứu được Tiểu Kim ca, cũng là nhờ có tỷ tỷ muội. Tiền chuộc người, là tỷ tỷ muội đưa.”
Biết được nguyên do, Phong Tiểu Du hừ lạnh một tiếng nói: “Tớ cái gì cũng nói cho cậu, cậu lại cái gì cũng giấu tớ, Thanh Thư, trong lòng cậu căn bản không coi tớ là bạn tốt.”
Thanh Thư giải thích: “Lúc đầu Tiểu Kim không muốn nhận tổ quy tông, không muốn người ngoài biết thân phận của đệ ấy, cho nên tớ cũng không tiện nói ra ngoài a! Chuyện này không chỉ cậu, An An tớ cũng không nói.”
An An gật đầu nói: “Tiểu Du tỷ tỷ, muội cũng mới biết chuyện này mấy hôm trước thôi.”
Lời này đương nhiên là dỗ Phong Tiểu Du, thực ra An An hai năm trước đã biết chuyện này rồi. Không phải Thanh Thư nói cho nàng, mà là một lần vô tình nghe Cố lão phu nhân nhắc tới.
Đi dạo hai vòng trong hoa viên, Thanh Thư lại về thư phòng luyện chữ, Phong Tiểu Du và An An đều khuyên nhưng đáng tiếc vô dụng.
Luyện chữ xong Thanh Thư lại ở trong sân đ.á.n.h một bài quyền, luyện một hồi đao pháp, lúc này mới về phòng.
Phong Tiểu Du nhìn nàng ngồi ở bàn, nói: “Cậu thật sự không căng thẳng à?”
“Cậu thấy tớ giống bộ dạng rất căng thẳng sao?”
Phong Tiểu Du vẫn mạnh miệng, hừ lạnh một tiếng nói: “Bây giờ nhìn thì bình tĩnh, lát nữa chắc chắn ngủ không được.”
Nhớ lúc nàng xuất giá, đêm trước đó cùng Thanh Thư thao thao bất tuyệt nửa ngày, đến sau cùng thực sự quá mệt mới ngủ thiếp đi. Nàng không tin Thanh Thư thật sự có thể bình tĩnh như vậy.
Thanh Thư không tranh biện với nàng, cười nói: “Lát nữa tớ mà không ngủ được thì cậu bồi tớ nói chuyện.”
“Hừ, tớ mới không thèm bồi cậu nói chuyện đâu!”
