Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 98: Quy Củ Trên Bàn Ăn, Truyền Thụ Nội Công Tâm Pháp
Cập nhật lúc: 02/04/2026 17:21
Nhạc Hương Hương đi vào phòng, nhìn Thanh Thư sắc mặt tái nhợt nhắm mắt nằm ở trên giường lẩm bẩm nói: "Sẽ không thật sự ngủ thiếp đi chứ?"
"Hù..."
Nhạc Hương Hương sợ đến mức đặt m.ô.n.g ngồi dưới đất, sau đó bò dậy cù lét Thanh Thư: "Cho nàng dọa ta, cho nàng dọa ta."
Thanh Thư vừa lui vào trong, vừa cười nói: "Nàng ngày thường không phải tự xưng gan lớn sao? Không ngờ gan nàng chỉ có chút xíu thế này nha!"
Đùa giỡn một hồi, Nhạc Hương Hương ngồi ở mép giường nói: "Còn đừng nói, nếu không phải biết trước nàng là giả vờ, vừa rồi bộ dáng kia thật tưởng rằng nàng bệnh không nhẹ đâu."
"Nếu không thì làm sao có thể lừa được bọn họ chứ." Bất quá nếu không có tay nghề cao siêu của lão sư, cũng không giống đến như vậy đâu.
Nhạc Hương Hương nghe vậy lắc đầu nói: "Tổ phụ tổ mẫu của nàng sao lại như vậy chứ? Đến thăm nàng thế nhưng tay không, tổ mẫu của ta lần trước nghe nói ta bệnh mang theo một đống đồ ăn ngon đến thăm ta. Mãi cho đến khi ta khỏi bệnh, bà mới trở về."
Tổ phụ Nhạc Hương Hương bốn năm trước đã qua đời vì bệnh, dựa theo tập tục huyện Thái Phong trưởng t.ử phụng dưỡng cha mẹ. Cho nên, tổ mẫu nàng là ở cùng một chỗ với đại bá Hương Hương. Bất quá nhớ cháu trai cháu gái rồi, tổ mẫu nàng sẽ đến nhà nàng ở mấy ngày.
Thanh Thư cười nói: "Còn muốn mua đồ cho tớ ăn, không đ.á.n.h tớ mắng tớ là đã rất tốt rồi."
Nhạc Hương Hương thật sự nghĩ không thông: "Bọn họ sao lại như vậy chứ? Nàng chính là cháu gái ruột thịt của bọn họ đấy!"
"Trong mắt bọn họ cháu trai mới là người nhà mình, còn cháu gái, đó đều là người nhà người ta."
Hai người đều trọng nam khinh nữ, khác biệt ở chỗ Lâm lão thái thái làm ra mặt, lão thái gia không biểu lộ ra ngoài mà thôi.
Nhạc Hương Hương nói: "Thanh Thư, nàng quá xui xẻo rồi."
Gặp phải tổ phụ tổ mẫu như vậy, thật sự là xui xẻo tám đời nha!
Thanh Thư cười nói: "Tớ có bà ngoại thương là đủ rồi." Còn sự yêu thương của người Lâm gia, nàng nửa điểm không hiếm lạ.
Tân Nhi đi tới, hướng về phía hai người đang tán gẫu vui vẻ nói: "Cơm nước đưa tới rồi, tiên sinh bảo hai người đi dùng cơm trưa."
T.ử Đằng uyển cũng không thiết lập phòng bếp nhỏ, cơm nước của Phó Nhiễm cũng là Tường thẩm làm. Cố lão thái thái nói bà muốn ăn cái gì trước một ngày soạn kỹ thực đơn giao cho Tường thẩm, làm xong cho người đưa tới. Bất quá Phó Nhiễm cũng không phải người kén chọn, bình thường sẽ không soạn thêm thực đơn.
Nhạc Hương Hương a một tiếng nói: "Sao hôm nay phải ăn ở đây a?"
Nàng là một chút cũng không muốn ăn cơm cùng Phó Nhiễm.
Ngày thường ở trước mặt cha mẹ cùng người khác hoạt bát vô cùng, nhưng ở trước mặt Phó tiên sinh nàng liền thành con mèo nhỏ ngoan ngoãn rồi.
Thanh Thư buồn cười nói: "Tớ đang bệnh, nào có thể về chính viện dùng cơm trưa."
Đã nàng không thể trở về ăn cơm, Nhạc Hương Hương tự nhiên cũng phải ở lại rồi.
Nhạc Hương Hương một bộ dáng sống không còn gì luyến tiếc.
Nhìn thấy nàng bộ dáng này, Thanh Thư vui vẻ không thôi: "Chẳng qua là ăn bữa cơm, tiên sinh còn có thể ăn thịt nàng không thành?"
Nhạc Hương Hương nói: "Sẽ không ăn thịt tớ, nhưng khẳng định sẽ mắng tớ." Ngày thường ở nhà ăn cơm mẹ nàng đều nói nàng không quy củ, hiện giờ dùng cơm cùng tiên sinh không bị nói mới là lạ.
Cơm trưa rất phong phú, có cá hấp, tôm nõn phỉ thúy, chân giò kho tàu, khoai tây sợi chua cay, rau diếp xào, dưa chuột trộn, còn có canh măng nấu thịt.
Nhạc Hương Hương nhìn thấy chân giò kho tàu kia, mắt lập tức sáng lên. Nàng ở nhà là không ăn thịt, nhưng món mặn Cố gia làm thật sự quá ngon. Có lần thật sự không nhịn được ăn miếng thịt kho tàu, từ đó liền phá giới. Bất quá nàng ý chí lực không tệ, sẽ không ăn quá nhiều.
Phó Nhiễm thần sắc thản nhiên nói: "Ngồi xuống đi!"
Nhạc Hương Hương lập tức thu nụ cười, quy quy củ củ ngồi xuống.
Thanh Thư lúc ăn cơm nhai kỹ nuốt chậm, bộ dáng kia đừng nhắc tới bao nhiêu tư văn.
Nhạc Hương Hương thì không giống vậy, nàng ăn rất nhanh, thỉnh thoảng còn có thể phát ra một chút âm thanh.
Phó Nhiễm ngẩng đầu nhìn Nhạc Hương Hương mấy lần, tuy không nói nàng, nhưng lại ảnh hưởng nghiêm trọng đến khẩu vị của Nhạc Hương Hương.
Cơm nước xong cái chân giò kia đều chưa động tới, không phải Nhạc Hương Hương không muốn ăn mà là không dám ăn.
Cơm nước xong, Phó Nhiễm dùng khăn tay lau miệng mới hỏi Thanh Thư: "Con có phải từng cùng người học qua quy củ?"
Thanh Thư lắc đầu nói: "Không có." Kiếp trước học qua, kiếp này là không có.
Phó Nhiễm có chút kinh ngạc. Lễ nghi của Thanh Thư chút nào không kém cỏi những cô nương nhà đại hộ, chẳng lẽ là Cố Nhàn học qua, nói và làm mẫu mực.
Nhạc Hương Hương sợ bị huấn, nói: "Tiên sinh, con buồn ngủ, muốn ngủ trưa."
Phó Nhiễm gật đầu nói: "Hôm nay cứ ở lại T.ử Đằng uyển ngủ, đừng về nữa."
Vào phòng, Nhạc Hương Hương sờ n.g.ự.c liên thanh nói thật nguy hiểm. Nếu không phải nàng cơ mẫn chạy nhanh, sợ là lại muốn bị huấn rồi.
Thanh Thư buồn cười nói: "Tiên sinh căn bản không có ý muốn huấn nàng, là tự nàng nghĩ nhiều thôi."
"Vừa rồi tiên sinh nhìn tớ ba lần. Nếu không phải tiên sinh giảng cứu ăn không nói ngủ không nói, vừa rồi người đã huấn tớ."
Nhạc Hương Hương rất kỳ quái hỏi: "Thanh Thư, vì sao nàng không sợ tiên sinh chứ?"
Thế nhưng còn dám làm nũng với lão sư, Nhạc Hương Hương thật sự rất sùng bái Thanh Thư, quá lợi hại.
Thanh Thư hỏi ngược lại: "Tại sao phải sợ chứ? Lão sư cũng chỉ lúc lên lớp nghiêm khắc chút, nhưng đó cũng là muốn tốt cho chúng ta, người lén lút rất hiền hòa."
Nhạc Hương Hương cũng là phục Thanh Thư: "Được, nàng cảm thấy hiền hòa thì hiền hòa đi!"
Dù sao nàng cảm thấy lão sư rất đáng sợ.
Buổi chiều sau khi tan học, Thanh Thư liền đi chỗ Đoạn sư phụ. Cố Hòa Bình dọn ra ngoài xong, Cố lão thái thái tiến hành một lần đại thanh tẩy. Hạ nhân trong phủ không có ai dám lắm miệng, hiện giờ hàng rào Cố phủ được trát đến lao lao cố cố. Chỉ cần người Lâm gia không phải cố ý nghe ngóng, là sẽ không biết nàng giả bệnh.
Gặp Đoạn sư phụ, Thanh Thư hành một lễ chuẩn bị luyện công.
Đoạn sư phụ lại nói: "Lát nữa hãy luyện công."
Thanh Thư có chút kinh ngạc nhìn ông.
Đoạn sư phụ ngồi xuống, hướng về phía Thanh Thư nói: "Giống như ta, ngồi xếp bằng."
Chân ông bị thương cũng chỉ đi đường không tiện, cái khác không có gì đáng ngại.
Thanh Thư học theo dáng vẻ Đoạn sư phụ ngồi xếp bằng xuống.
Đoạn sư phụ nói: "Hai tay chắp trước n.g.ự.c, đầu ngón tay hướng lên trên. Ngũ tâm hướng thiên, tĩnh tâm tuyệt lự, khí thủ đan điền..."
Thanh Thư nghe đến sửng sốt một chút.
Đoạn sư phụ quát lạnh một tiếng, nghiêm nghị nói: "Ngẩn ra làm gì? Làm theo."
Thanh Thư rùng mình một cái, sau đó học theo ông hít sâu, thở ra...
Học được nửa đường, Thanh Thư hỏi: "Sư phụ, đan điền ở đâu ạ?"
Cũng là Thanh Thư biểu hiện giống như người lớn, dẫn đến Đoạn sư phụ luôn quên mất nàng thực ra vẫn là một đứa trẻ.
Đoạn sư phụ chỉ một chút các bộ vị trên thân thể mình: "Chỗ này là thượng đan điền, chỗ này là trung đan điền, chỗ này là hạ đan điền..."
Học một lần, Thanh Thư hai mắt sáng lấp lánh nhìn Đoạn sư phụ: "Sư phụ, cái người dạy này là cái gì thế ạ?"
"Nội công tâm pháp của Đoạn gia."
Không ngờ thế nhưng giống như nàng nghĩ, Thanh Thư cuồng hỉ. Bởi vì quá mức hưng phấn, nói chuyện liền không qua não: "Sư phụ sư phụ, có phải học được rồi sau này có thể bay trên nóc nhà đi trên tường thành đại hiệp không?"
Khóe miệng Đoạn sư phụ co giật một chút, sau đó nhìn ánh mắt mong chờ của Thanh Thư lại nhịn không được nở nụ cười: "Không thể."
Thanh Thư có chút thất vọng.
Đoạn sư phụ buồn cười nói: "Bay trên nóc nhà đi trên tường là không thể, nhưng chỉ cần con hảo hảo học tương lai không ai dám bắt nạt con. Ngoài ra, chỉ cần con kiên trì ngày ngày tu tập sẽ có chỗ tốt không tưởng được."
Tuy Đoạn sư phụ không nói là chỗ tốt gì, nhưng Thanh Thư quyết định muốn ngày ngày tu tập nội công tâm pháp.
Bất tri bất giác, non nửa canh giờ liền trôi qua.
Đoạn sư phụ đứng lên nói: "Được, hôm nay đến đây thôi, ngày mai tiếp tục. Bây giờ ra ngoài luyện công."
