Nhà Cũ Thông 70, Bị Mắt Mù Điên Phê Câu Thân Dụ Tâm - Chương 40
Cập nhật lúc: 13/04/2026 21:52
Không không có gì đâu.
Khi hai người sắp quay lại sạp hàng thì tương ớt đã chẳng còn bao nhiêu.
Cô Diệu Chi ở lại giúp đỡ ông ngoại Khương Hoài Chương đứng từ xa vẫy tay gọi Khương Vãn Ngâm và Khương Thiền Âm.
Hai người nhanh ch.óng chạy tới Khương Hoài Chương cười hiền hậu: Yên tâm đi mấy chỗ trạm phế liệu này ông rành nhất ông đã nói khéo với chủ tiệm rồi giờ chúng ta đi thôi.
Giang Hổ một tay kéo vành mũ rơm hướng về phía đám đông rồi thản nhiên đi theo.
Hắn ngẩng đầu lên thấy trạm phế liệu ở phía trước.
Hắn nghĩ mãi không ra liền gãi đầu cánh tay chống lên đầu gối rồi ngồi thụp xuống.
Chị dâu không dưng tới đây làm gì bẩn thỉu thế này mà cũng đào được bảo vật sao.
Hắn không hiểu nếu là tới bán phế liệu thì nhóm Khương Vãn Ngâm rõ ràng đi tay không tới.
Thôi cứ đi theo là được.
Khi Khương Hoài Chương dẫn hai người vào chủ tiệm còn chưa kịp thu dọn đống phế liệu mới nhập về.
Đồ đạc chất đống ngổn ngang trong sân đến nỗi không có chỗ đặt chân.
Ông chủ con gái tôi tới rồi hôm qua tôi đã chào hỏi ông trước rồi đấy.
Khương Vãn Ngâm cười hì hì vẻ mặt đó trông rất giống Khương Thiền Âm nếu không biết còn tưởng là chị em ruột.
Ông chủ cháu chỉ ghé qua tìm vài cuốn sách để đọc hiệu sách bán đắt quá nên cháu nghĩ chỗ bác chắc sẽ có thứ cháu cần.
Ông chủ đang lo đồ đạc chưa dọn dẹp xong giá thị trường hiện tại lại kém giấy vụn đặc biệt rẻ mạt hai cân bán chẳng nổi một xu.
Ông xua tay.
Đồ đạc chất ở đống kia kìa muốn tìm gì thì tự vào mà bới chọn xong rồi ra đây cân ký.
Vừa hay đống giấy vụn này chẳng ai thèm lấy nếu mang đi tái chế còn không đủ tiền công vận chuyển.
Khương Hoài Chương xoa tay: Thiền Âm con ở lại cùng Vãn Ngâm tìm đồ đi cha đứng ngoài này canh cho
Khương Vãn Ngâm nhìn đống đồ nát chất cao như núi mà mắt sáng rực lên.
Khương Thiền Âm nhỏ giọng hỏi: Vãn Ngâm chúng ta lấy mấy thứ này làm gì thế.
Khương Vãn Ngâm đã bắt đầu tìm kiếm.
Nói ít thì mấy thứ này cũng có tuổi đời mang về năm 2000 bán chắc chắn sẽ có một khoản thu nhập khá.
Mấy thứ này tuy bây giờ không đáng tiền nhưng ở thành phố lại có tác dụng lớn lắm rất nhiều hiệu sách thu mua lại đồ cũ loại này sau khi gia công sẽ bán theo giá chính thức.
Khương Thiền Âm không chút nghi ngờ ánh mắt nhìn cô đầy vẻ sùng bái.
Quả nhiên vẫn nên đi xem thế giới bên ngoài thôn Bạch Vân một chút.
Tớ biết là không đi tay không mà cậu xem tem này bây giờ nhiều người giàu thích sưu tầm mấy thứ này lắm chúng rất có giá trị.
Khương Vãn Ngâm mải mê tìm kiếm rồi thấy một chiếc hộp sắt mở ra bên trong toàn là tem cô ngỡ như cánh cửa tài lộc đang mở ra trước mắt.
Khương Thiền Âm không hiểu: Thứ này cũng có người sưu tầm sao.
Khương Vãn Ngâm không ngẩng đầu lên tiếp tục tìm kiếm: Tất nhiên rồi.
Thế còn cái này thì sao.
Khương Thiền Âm như dâng bảo vật đưa thứ mình vừa phát hiện cho cô xem đồng t.ử Khương Vãn Ngâm giãn ra.
Thiền Âm cậu giỏi quá.
Đó là một mặt đồng hồ nhỏ bằng đồng xu xem kết cấu vẫn là máy móc và có từ lâu đời.
Khương Vãn Ngâm cẩn thận lau vết bẩn trên mặt đồng hồ vào áo nhìn kỹ thấy kim đồng hồ vẫn còn chạy.
Cô kinh ngạc cảm thán: Tuyệt quá đi mất.
Hai người càng bới càng hưng phấn nào là tranh cuộn chữ họa đã hư mực nghiên bị mẻ góc thậm chí còn tìm thấy một cuốn [Lễ Bộ Vận Lược].
Hai cô gái tìm cả những bức họa giấu trong ống nhựa cũ không bỏ sót một chút nào.
Hôm nay thu hoạch rất phong phú.
Khương Vãn Ngâm cảm thấy tiếc nuối vì một thời biến động mà nhiều người phải tiêu hủy những đồ cổ giá trị để bảo toàn mạng sống.
Thậm chí còn có không ít cổ vật chảy ra nước ngoài.
Những thứ từng chảy trôi qua dòng sông lịch sử ấy bỗng chốc bị vùi dập không còn dấu vết.
Mãi đến khi mặt trời sắp lặn hai cô gái nhỏ lấm lem ngẩng đầu lên nhìn nhau rồi cười lớn.
Thiền Âm cậu biến thành mèo mướp rồi kìa.
Khương Thiền Âm cũng không chịu thua: Cậu cũng thế thôi.
Tiếng cười của hai người vang lên trong đống phế liệu thật giòn giã.
Khương Thiền Âm đưa những thứ mình tìm được sang: Cậu xem đây là những cuốn sách cậu bảo có ích này còn có đồng hồ bỏ túi với một cái bát sứ nữa.
Cô không hiểu lắm cái bát này đã sứt một miếng sao Khương Vãn Ngâm vẫn muốn lấy.
Nhưng vì bạn bảo sẽ dùng tới nên cô vẫn nhặt nó ra từ đống phế liệu.
Khương Vãn Ngâm còn may mắn hơn vì cô có con mắt tinh đời nên đào được không ít thứ tốt.
Thiền Âm cậu đi tìm bác Khương nhờ bác vào xách đồ giúp nhé tớ đi cân ký.
Khương Vãn Ngâm đứng dậy ánh hoàng hôn rải trên người cô cô đứng bên đống rác mà như đang chỉ điểm giang sơn của chính mình.
Được rồi.
Khương Thiền Âm đáp lời sảng khoái Khương Vãn Ngâm nhìn mẹ rời đi rồi thở phào nhẹ nhõm.
Rất nhanh sau khi cân xong Khương Vãn Ngâm thanh toán tiền.
Mấy thứ này có thể chuyển thẳng về nhà cũ của mình nên tất nhiên không cần tốn sức khênh về nữa.
Cô nhìn lại trong tay chỉ còn dư một hào thầm cảm ơn vì hôm qua khi mượn tiền ông bà ngoại đã dự tính dư thêm 5 hào nếu không thì chẳng đủ dùng.
Bãi đất trống của trạm phế liệu rất rộng Khương Thiền Âm vẫn chưa quay lại.
Khương Vãn Ngâm lấy túi ra nhét ít xốp vào trong để túi phồng lên sau đó đem những đồ đào được truyền thẳng về nhà cũ.
