Nhà Cưới Tôi Mua Ghi Tên Em Trai Chồng, Tôi Quay Đầu Hủy Hôn - Chương 2
Cập nhật lúc: 12/09/2026 15:01
Đào Trăn nhìn chằm chằm anh.
“Thẻ ngân hàng của anh, hay là chiếc thẻ chung chúng ta mở?”
Ánh mắt Hà Tuấn lại bắt đầu né tránh.
Đào Trăn hiểu rồi.
“Thứ ba.”
Giọng cô vô cùng bình tĩnh.
“Chuyện này, bố mẹ anh và em trai anh đều biết, đúng không?”
Hà Tuấn không nói nữa.
Đào Trăn gật đầu.
Cô cầm túi lên, nhét giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà vào rồi quay người đi về phía cửa.
“Trăn Trăn!”
Hà Tuấn lao tới chặn cô.
“Em đi đâu?”
“Về nhà.”
Đào Trăn nói.
“Gần năm giờ rồi, em về nhà làm gì?”
Hà Tuấn nắm lấy cánh tay cô.
“Chúng ta nói chuyện đàng hoàng được không?”
Đào Trăn hất tay anh ra.
“Hà Tuấn, bây giờ em không muốn nói.”
Cô nói.
“Đầu óc em đang rất loạn, em cần bình tĩnh.”
“Nhưng đám cưới…”
“Chuyện đám cưới, đợi em bình tĩnh lại rồi nói.”
Đào Trăn mở cửa, bước ra ngoài.
Hà Tuấn đuổi theo đến hành lang.
“Trăn Trăn! Anh đưa em đi, để anh đưa em!”
“Không cần.”
Cửa thang máy mở.
Đào Trăn bước vào, bấm tầng một.
Hà Tuấn đứng ngoài cửa thang máy nhìn cô cho đến khi cánh cửa từ từ khép lại.
Khi thang máy đi xuống, Đào Trăn tựa vào vách, nhắm mắt.
Điện thoại trong túi rung lên.
Cô lấy ra xem.
Là tin nhắn thoại trên WeChat của mẹ Hà Tuấn.
Cô bấm mở, giọng nói nhiệt tình của bà truyền ra:
“Trăn Trăn à, tối nay qua nhà ăn cơm không? Dì hầm canh gà rồi. Tuấn Tuấn nói gần đây con tăng ca vất vả, phải bồi bổ một chút…”
Đào Trăn tắt đoạn ghi âm, không trả lời.
Thang máy xuống tầng một.
Cô bước ra khỏi tòa nhà.
Ánh chiều tháng sáu chiếu lên mặt, hơi ch.ói mắt.
Người đi dạo trong khu dân cư ngày càng nhiều.
Có người già đẩy xe nôi, có đôi vợ chồng trẻ dắt ch.ó.
Đào Trăn đứng ven đường, lấy điện thoại gọi xe.
Trong năm phút chờ xe, cô mở ứng dụng ngân hàng trên điện thoại, kiểm tra lịch sử chuyển khoản nửa năm gần đây.
Bốn khoản chuyển tiền vẫn còn đầy đủ.
Cô lại mở lịch sử trò chuyện với Hà Tuấn, tìm các từ khóa như “giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà”, “hợp đồng”, “khoản vay”.
Lần nào câu trả lời của Hà Tuấn cũng gần giống nhau.
“Sắp rồi, sắp rồi.”
“Yên tâm, đều làm xong hết rồi.”
“Em đừng lo chuyện này, cứ bận công việc của em đi.”
Đào Trăn kéo xuống từng tin một, đầu ngón tay lạnh dần.
Xe đến.
Cô ngồi vào hàng ghế sau, đọc địa chỉ nhà bố mẹ.
Tài xế là một người đàn ông trung niên, nhìn cô qua gương chiếu hậu.
“Cô gái, không sao chứ? Sắc mặt cô không được tốt lắm.”
Đào Trăn lắc đầu.
“Không sao, hơi mệt thôi.”
Ngoài cửa sổ, các cửa hàng hai bên đường lần lượt sáng đèn.
Trong tủ kính của một cửa hàng váy cưới, người mẫu mặc váy cưới trắng tinh, dưới ánh đèn vàng ấm tỏa ra ánh sáng dịu dàng.
Tuần trước cô và Hà Tuấn còn đến cửa hàng đó.
Khi ấy Hà Tuấn nói gói chụp ảnh cưới 8.800 tệ là được rồi, tiết kiệm một chút, sau này còn nhiều chỗ phải dùng tiền.
Đào Trăn nói được.
Bây giờ nghĩ lại, số tiền tiết kiệm được ấy, có phải cũng định đem đi lấp cái hố khởi nghiệp của Hà Lỗi hay không?
Điện thoại lại rung.
Lần này là bạn thân Tô Hiểu.
Đào Trăn bắt máy.
“Trăn Trăn! Cứu tớ với!”
Tô Hiểu hét lên trong điện thoại.
“Đống tài liệu của thân chủ tớ, cậu làm xong biểu đồ chưa? Ngày mai mở phiên rồi!”
Lúc này Đào Trăn mới nhớ tuần trước Tô Hiểu đưa cho cô một bộ hồ sơ vụ án, nhờ cô làm giúp mấy biểu đồ trực quan.
“Còn thiếu một chút.”
Đào Trăn nói.
“Tối nay gửi cho cậu.”
“Đáng tin!”
Tô Hiểu nói.
“Đúng rồi, đám cưới chuẩn bị đến đâu rồi? Có cần tớ đến trước một ngày giúp cậu trang trí phòng cưới không?”
Đào Trăn im lặng mấy giây.
Tô Hiểu lập tức nhận ra có gì đó không ổn.
“Làm sao vậy? Hà Tuấn chọc giận cậu à?”
“Hiểu Hiểu.”
Đào Trăn nói.
“Có lẽ tớ… không kết hôn nữa.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
Sau đó giọng Tô Hiểu trầm xuống.
“Bây giờ cậu đang ở đâu?”
“Trên xe về nhà.”
“Bố mẹ cậu biết chưa?”
“Chưa nói.”
“Được, cậu về nhà trước, nói chuyện với cô chú cho rõ ràng.”
Tô Hiểu nói.
“Tớ xử lý xong phiên tòa sẽ qua tìm cậu, muộn nhất chín giờ tối sẽ tới. Trước khi tớ đến, đừng đưa ra bất kỳ quyết định nào, đừng nghe điện thoại của bất kỳ ai bên nhà họ Hà, nghe rõ chưa?”
“Ừ.”
“Còn nữa.”
Tô Hiểu dừng một chút.
“Nếu sự việc nghiêm trọng, giữ lại toàn bộ chứng cứ liên quan. Lịch sử trò chuyện, chứng từ chuyển tiền, tất cả.”
Đào Trăn cúp điện thoại.
Xe rẽ vào khu dân cư nơi bố mẹ cô sống.
Khu này đã xây khá lâu, các tòa nhà không cao, đều là nhà sáu tầng kiểu cũ, tường ngoài phủ đầy dây thường xuân.
Nhà Đào Trăn ở tầng bốn.
Cô lên lầu, lấy chìa khóa mở cửa.
Mẹ cô, Vương Tuệ, đang xào thức ăn trong bếp, nghe tiếng động liền ló đầu ra.
“Ơ? Sao giờ này đã về rồi? Chẳng phải nói tối nay ăn cơm với nhà Hà Tuấn sao?”
Bố cô, Đào Kiến Quốc, đang ngồi trên sofa xem tin tức, cũng quay đầu lại.
“Trăn Trăn về rồi à.”
Đào Trăn đứng ở cửa, chưa thay giày.
“Bố, mẹ.”
Cô nói.
“Có chuyện này con phải nói với hai người.”
Vương Tuệ tắt bếp, vừa lau tay vừa đi ra.
Đào Kiến Quốc cũng ngồi thẳng người.
“Có chuyện gì vậy?”
Vương Tuệ bước tới, nhìn sắc mặt con gái.
“Cãi nhau với Hà Tuấn à?”
Đào Trăn lấy cuốn giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà trong túi ra, đặt lên bàn trà.
Vương Tuệ cầm lên, mở ra.
Đào Kiến Quốc ghé lại xem.
Vài giây sau, Vương Tuệ ngẩng đầu, giọng hơi run.
“Chuyện… chuyện này là sao?”
Đào Trăn kể lại ngắn gọn toàn bộ sự việc.
Khi nghe đến câu của Hà Tuấn:
“Đợi em trai anh khởi nghiệp kiếm được tiền sẽ trả lại.”
Sắc mặt Đào Kiến Quốc đã xanh mét.
“Đồ khốn!”
Ông đập mạnh xuống bàn trà.
“Đây chẳng phải rõ ràng là lừa người sao!”
Vương Tuệ siết c.h.ặ.t cuốn giấy chứng nhận, các khớp tay cũng trắng bệch.
“400.000… 400.000 tệ nhà mình…”
Bà lẩm bẩm.
“Bọn họ sao dám?”
“Mẹ, con xin lỗi.”
Đào Trăn nói.
“Là con quá sơ suất.”
“Không trách con.”
Đào Kiến Quốc đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng khách.
“Ai mà ngờ được cả nhà bọn họ lại hợp sức…”
Ông dừng lại, nhìn Đào Trăn.
“Bây giờ con định thế nào?”
“Đám cưới không thể tổ chức nữa.”
