Nhà Tân Hôn Đổi Chiếc Túi Xách - Chương 3
Cập nhật lúc: 15/09/2026 06:01
“Có gì đâu, chẳng phải anh vẫn nghe theo em sao?”
Tôi cụp mắt, trái tim hoàn toàn chìm xuống.
Anh ta vẫn giả vờ.
Đến một câu thật lòng cũng không chịu nói.
Đến mức này rồi, chỉ cần anh chịu nói sự thật, có lẽ tôi vẫn còn…
Không.
Không thể nữa rồi.
Tôi siết c.h.ặ.t bàn tay.
Hóa ra tất cả những gì mình từng liều mạng giữ gìn, đổi lại chỉ là sự chà đạp trắng trợn.
Cố Duy dường như cũng nhận ra điều gì, bất an xoa mũi.
Có lẽ trong đầu anh ta vẫn nghĩ:
“Chắc cô ấy đã biết rồi, chỉ đang cố tình làm mặt lạnh. Đợi đăng ký kết hôn xong rồi dỗ vài câu là được.”
Ngay cạnh tiệm hoa có một cửa hàng nội thất.
Tôi bước vào, vừa lúc nhìn thấy bộ bàn ăn gỗ óc ch.ó mình đã đặt trước đó vừa được hoàn thiện.
Tôi đang chuẩn bị thanh toán thì phía sau vang lên một giọng nũng nịu:
“Anh Duy? Không phải anh hứa hôm nay sẽ đi cùng em chọn đèn pha lê sao?”
Lại là cô ta.
Thẩm Nguyệt vừa nhìn thấy tôi lập tức làm bộ che miệng kinh ngạc.
“Ôi, chị Tô Tĩnh? Xin lỗi nhé, mắt em kém nên vừa nãy không thấy chị…”
“Ơ, hai người cũng tới mua đồ à? Ở đây có mẫu đèn pha lê đẹp lắm, rất hợp căn hộ rộng! Lần trước anh Duy còn bảo sẽ lắp một cái trong nhà mới của em đấy!”
Những ngón tay tôi chậm rãi co lại.
Hóa ra anh ta sớm đã chuẩn bị một mái nhà khác cho Thẩm Nguyệt.
Còn tôi vẫn ngu ngốc ngồi chờ trong căn nhà bị bán mất, hy vọng anh ta sẽ cho mình một lời giải thích.
Thẩm Nguyệt cầm tờ quảng cáo đưa tới trước mặt tôi.
“Chị Tô Tĩnh, chị xem mẫu này đi, hàng nhập khẩu từ Ý, treo ở sảnh chắc chắn đẹp lắm!”
Tôi lùi lại, tránh khỏi tờ giấy.
“Không cần. Tôi chọn xong rồi, hai người cứ tự nhiên.”
Thẩm Nguyệt khựng người, đôi mắt lập tức đỏ lên, làm như mình vừa chịu ấm ức khủng khiếp.
“Có phải… chị không thích em xuất hiện ở đây không? Nếu vậy… em đi trước.”
Cố Duy lập tức giữ c.h.ặ.t t.a.y cô ta.
“Em đi đâu? Chuyện này đâu liên quan tới em.”
Anh ta quay đầu, trừng mắt nhìn tôi.
“Tô Tĩnh, sau này Thẩm Nguyệt cũng xem như người nhà, em có thể khách sáo với cô ấy một chút không? Đừng đem thái độ ngoài xã hội về nhà!”
Tôi gần như bật cười.
Người nhà?
Là kiểu người nhà gì mà chính tôi – người vốn được coi là nữ chủ nhân – lại chẳng hề biết?
Nghĩ lại thì một căn nhà chung anh ta còn dám bán mà chẳng cần hỏi tôi.
Còn có chuyện gì anh ta thật sự cần hỏi ý tôi?
“Tài nghệ trà nước của cô ta cũng chỉ hợp khẩu vị anh thôi. Muốn đi thì đi, đừng diễn thêm.”
Hai người cùng sững lại.
Rõ ràng không ai nghĩ tôi sẽ nói thẳng như vậy.
Thẩm Nguyệt lập tức đỏ mắt như sắp khóc.
5
“Thôi, em đi trước, không làm phiền hai người nữa.”
Nhưng Cố Duy lại ôm c.h.ặ.t vai cô ta hơn.
“Tô Tĩnh, chúng ta sắp kết hôn rồi, em có thể trưởng thành một chút được không?”
“Từ lúc đính hôn đến giờ, ngày nào em cũng bày sắc mặt cho anh xem. Bây giờ còn lôi cả Thẩm Nguyệt vào chuyện?”
Thẩm Nguyệt khẽ kéo tay anh ta, nhưng cơ thể lại áp sát hơn.
“Anh Duy, anh đừng nói nữa…”
Cảm xúc của Cố Duy hoàn toàn bùng nổ.
“Anh cứ phải nói! Anh chịu đủ rồi!”
“Tô Tĩnh, em cứ tiếp tục làm ầm lên đi! Đến khi vết thương trên người em nứt ra vì mấy chuyện nhỏ nhặt này thì lại trách anh không nhắc!”
Cả cửa hàng lập tức yên tĩnh.
Nhân viên bán hàng cúi đầu, giả vờ bận việc.
Tim tôi như bị ném thẳng xuống hầm băng.
Hóa ra trong mắt anh ta, cái sẹo trên người tôi chỉ là thứ tôi dùng để tìm sự chú ý, để làm nũng, để gây chuyện.
Vậy mà tôi từng ngây thơ cho anh ta sẽ luôn nhớ lời thề năm ấy.
Giống như vết sẹo này sẽ mãi ở lại trên cơ thể tôi.
Không biết bao nhiêu lần, chỉ cần Thẩm Nguyệt gọi tới nói một câu “em buồn” hoặc “em không ngủ được”, Cố Duy đều có thể bỏ hết mọi việc chạy tới.
Còn tôi, sốt đến mê man vì vết thương nhiễm trùng, chỉ nhận được một dòng tin nhắn:
“Uống nhiều nước ấm, anh xong việc sẽ sang.”
Kết quả cả đêm chẳng thấy bóng dáng anh đâu.
Mỗi lần tôi trách móc, Cố Duy chỉ nhíu mày.
“Em sao lại không hiểu chuyện vậy? Thẩm Nguyệt chỉ có một mình, cô ấy cần anh!”
Kỷ niệm ba năm yêu nhau, Cố Duy từng hứa đưa tôi trở lại thị trấn nhỏ nơi hai đứa lần đầu gặp nhau.
Tôi vui vẻ chuẩn bị từ rất lâu.
Còn anh ta thì quên sạch.
“Chẳng phải chỉ là ngày kỷ niệm sao, lần sau đi cũng được.”
Nhưng tới sinh nhật Thẩm Nguyệt, Cố Duy lại chuẩn bị trước nửa tháng, đặt nhà hàng đắt nhất, mua quà giới hạn, thậm chí còn đăng bài:
“Chúc công chúa nhỏ quan trọng nhất đời anh sinh nhật vui vẻ.”
Từng ký ức lần lượt hiện lên trước mắt.
Tôi mệt mỏi đến tận xương.
Có lẽ đáng lẽ tôi phải buông từ lâu.
Tôi quay người rời khỏi.
Sau lưng vang lên giọng nói dịu dàng của Cố Duy:
“Cô ấy chắc chỉ lo lắng trước hôn nhân thôi, em là tiên nữ mà, đừng chấp nhặt với cô ấy…”
Anh ta đúng là rất biết nói.
Thậm chí còn biết tự tìm lý do thay tôi.
Qua lớp kính, tôi nhìn thấy anh ta nắm tay Thẩm Nguyệt, đưa cô ta đi xem chiếc đèn pha lê đắt đỏ.
Cảnh ấy ch.ói mắt đến mức tôi không muốn nhìn thêm.
Tối hôm đó, Cố Duy gửi cho tôi một đoạn ghi âm.
“Tô Tĩnh, đừng trẻ con nữa.”
“Ngày nào anh cũng bôn ba bên ngoài, về nhà còn phải chịu sắc mặt lạnh của em, thật sự rất mệt.”
“Chúng ta sắp trở thành người một nhà, anh mong em biết thông cảm cho anh.”
Giọng anh ta còn mang theo hơi men, phía sau tiếp tục lải nhải rất nhiều.
Tôi chẳng buồn nghe hết.
Anh ta là người khổ nhất.
Anh ta là người cần được thấu hiểu nhất.
Được thôi.
Vậy tôi sẽ để anh ta được vui vẻ.
Tôi sẽ thành toàn.
Một ngày trước hôn lễ, có lẽ chịu không nổi sự im lặng của tôi, Cố Duy chủ động gọi điện.
“Tô Tĩnh, toàn bộ quy trình hôn lễ em chuẩn bị xong chưa? Ngày mai chúng ta tới đăng ký, sau đó qua hội trường, từng bước cụ thể… em đều nhớ đúng không?”
