Nhà Tân Hôn Không Phải Của Cô Ta - Chương 5

Cập nhật lúc: 26/07/2026 11:01

Anh ta im lặng hồi lâu, rồi hỏi: "Vậy còn chúng ta?"

Tôi ngẩng mắt nhìn lên.

"Chúng ta cũng nên nói chuyện thẳng thắn đi."

Sắc mặt anh ta thay đổi.

"Nói chuyện gì?"

"Nói chuyện sau khi bán nhà, tài sản chung của vợ chồng sẽ phân chia thế nào."

Hạ Thời Việt đứng đó, một lúc lâu không động đậy.

Tôi nhìn thấy sự bàng hoàng trong biểu cảm của anh ta, và cả hoảng loạn muộn màng nữa.

Có lẽ anh ta chưa bao giờ nghĩ tôi lại có thể nói đến mức độ này. Dẫu sao thì suốt mười năm qua, tôi đã lùi bước quá nhiều lần.

Lùi đến mức anh ta tưởng rằng tôi không còn giới hạn nào cả.

Lùi đến mức Hạ Tri Vi tưởng rằng cô ta có thể tự ý ghi tên căn nhà tân hôn của tôi vào hồ sơ nhập học của con gái cô ta.

Lùi đến mức Lương Thục Phân tưởng rằng chỉ cần dùng cái mác "người một nhà" là có thể bắt tôi tiếp tục ngậm miệng.

Tôi không muốn lùi nữa. Không phải vì đột nhiên tôi trở nên tàn nhẫn, mà vì nếu tiếp tục lùi bước, đến cuộc sống của chính mình tôi cũng sẽ bị họ sắp đặt nốt.

Hạ Tri Vi dọn đi vào tháng thứ hai, sớm hơn ba tuần so với thời hạn tôi đưa ra.

Không phải vì cô ta đã thông suốt, mà là vì sau khi đi hỏi tư vấn, cô ta biết rằng nếu cứ làm loạn chuyện này tiếp thì chẳng có lợi lộc gì cho mình cả.

Cô ta không có quyền sở hữu, không có hợp đồng thuê nhà, cũng chẳng có văn bản ủy quyền nào của tôi cho phép cô ta chiếm dụng lâu dài hay đăng ký địa chỉ nhập học.

Cô ta sống ở đây mười năm, có thể chứng minh cô ta đã từng ở đây, nhưng không thể chứng minh căn nhà này thuộc về cô ta, càng không thể chứng minh tôi buộc phải trì hoãn việc bán nhà chỉ vì kế hoạch nhập học của con gái cô ta.

Ngày dọn nhà, tôi không có mặt. Môi giới đến, trợ lý luật sư cũng đến. Họ chụp lại hiện trạng ngôi nhà.

Ảnh cưới của Hạ Tri Vi trên tường phòng khách đã được tháo xuống, để lại vệt màu rõ rệt. Tường phòng trẻ em bị xé bong tróc vì dán quá nhiều hình dán. Cửa tủ quần áo trong phòng ngủ chính có vết trầy xước. Gạch lát ban công nứt một miếng. 

Tờ giấy dán ghi "Nhà của Tri Tri" ở cửa ra vào cũng bị gỡ bỏ, chỉ còn lại vết keo dính.

Khi môi giới gửi ảnh cho tôi, tôi đã nhìn rất lâu, không hề giận dữ như tôi tưởng tượng. Có những thứ hỏng rồi thì có thể sửa. Thứ thực sự khó sửa, chính là sự hiểu lầm của tôi về "tình thân" suốt những năm qua.

Trước đây tôi cứ nghĩ, giúp đỡ một lần là tình nghĩa. Sau này mới nhận ra, có những người sẽ chẳng bao giờ nhớ ơn bạn đã giúp họ. Họ chỉ nhớ rằng bạn có chỗ để họ trục lợi.

Sau khi Hạ Tri Vi chuyển đi, cô ta gửi cho tôi một tin nhắn Wechat rất dài.

Cô ta viết: [Chị dâu, em biết bây giờ chị rất ghét em.]

[Nhưng em thật sự không có ý định chiếm nhà của chị.]

[Em ở đây quá lâu rồi nên đã sớm xem đây là nhà của mình.]

[Chuyện địa chỉ nhập học của Tri Tri, em thừa nhận là mình không nói trước với chị, là em sai.]

[Nhưng em cũng là một người mẹ, em không muốn con mình thua kém ngay từ vạch xuất phát.]

Tôi đọc tin nhắn đó, một lúc lâu sau mới trả lời.

[Cô muốn cho con mình một vạch xuất phát tốt hơn, điều đó không sao cả.]

[Nhưng không thể chà đạp lên nhà của người khác được.]

Cô ta không nhắn lại nữa.

Sau khi rao bán lại căn nhà, việc xem nhà diễn ra rất thuận lợi. Môi giới nói có một đôi vợ chồng trẻ rất ưng ý. Cô gái đứng trong phòng khách khen ánh sáng ở đây rất tốt. Chàng trai thì hỏi ban công có thể lắp tủ để đồ được hay không.

Khi nhận được video, ánh nắng từ ban công chiếu vào, đổ xuống mặt sàn trống trải, tôi bất chợt nhớ lại ngày đầu tiên cầm chìa khóa trong tay.

Khi đó tôi cũng đứng ở đây, suy nghĩ xem nên đặt sofa ở đâu, bàn ăn chỗ nào, cuộc sống tương lai sẽ diễn ra thế nào. Sau đó, căn nhà ấy trở thành chốn tá túc tạm bợ của Hạ Tri Vi, rồi sau đó nữa, trở thành "địa chỉ nhập học" cho con gái cô ta.

Bây giờ, nó lại trở về đúng bản chất là một căn nhà. Ranh giới rõ ràng, quyền sở hữu minh bạch, không còn phải gồng gánh những tủi hờn, nước mắt và toan tính của bất kỳ ai.

Căn nhà được bán đi ba tháng sau đó, giá giao dịch cao hơn dự kiến một chút.

Ngày ký hợp đồng, Hạ Thời Việt cũng đến. Anh ta gầy đi ít nhiều, dưới mắt hiện lên quầng thâm nhàn nhạt.

Trước khi đặt b.út ký, anh ta thấp giọng hỏi: "Giai Nhiễm, chúng ta thực sự phải đi đến bước này sao?"

Tôi kiểm tra số tiền và thông tin tài khoản trên hợp đồng.

"Bước nào cơ?"

Anh ta nói: "Nhà bán rồi, hôn nhân cũng tính là xong luôn sao?"

Ngòi b.út của tôi khựng lại tại chỗ ký tên.

Giữa tôi và Hạ Thời Việt không phải là chưa từng có những ngày tháng tốt đẹp.

Những năm đầu mới cưới, anh ta sẽ đến dưới lầu chờ tôi mỗi khi tôi tăng ca. Tôi đau dạ dày, anh ta sẽ chạy đi mua t.h.u.ố.c giữa đêm. Ba mẹ tôi lên thành phố, anh ta sẽ đặt bàn ở nhà hàng từ sớm, cũng sẽ ngồi uống với bố tôi vài chén.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhà Tân Hôn Không Phải Của Cô Ta - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD