Nhà Thất Gia Có Một Tiểu Mỹ Nhân Ngư - Chương 354
Cập nhật lúc: 16/04/2026 04:26
Khôi Phục Ký Ức
Chiến Thất dần dần nhớ lại tất cả.
Tất cả những khoảng thời gian ở bên Cơ Lạc.
Tiếng hát dừng lại.
Chiến Thất từ từ mở mắt.
Khóe miệng anh vương nụ cười hạnh phúc, nhưng nơi khóe mắt lại lăn dài một giọt lệ.
Đào Chính Nhã sốt sắng hỏi: “Thất gia, ngài còn nhớ tôi là ai không?”
“Đào Tử.”
“Vậy là, ngài đã nhớ lại toàn bộ ký ức rồi?”
“Ừm!”
“Tốt quá rồi.” Đào Chính Nhã hưng phấn ôm chầm lấy Chiến Thất.
Mặc dù m.á.u của Chiến Thất vẫn đặc hơn người bình thường, nhưng ít nhất sẽ không phát điên phát bệnh nữa.
Còn về chuyện m.á.u đặc, Cơ Lạc cũng đã nhân lúc đưa đứa trẻ tới, lặng lẽ đưa cho cậu ta một túi m.á.u, nói là pha chế theo đơn t.h.u.ố.c, đã trị dứt điểm tận gốc căn bệnh của Chiến Thất.
Cho nên, trong mắt Đào Chính Nhã, Chiến Thất đã hoàn toàn bình phục.
Chiến Thất đẩy Đào Chính Nhã ra, nói đùa: “Đào Tử, cậu tuy vẫn luôn ở bên cạnh tôi, cũng chưa từng có bạn gái, nhưng tôi là người đã có vợ có con rồi, cậu đừng có ý đồ không trong sáng với tôi nữa.”
Đào Chính Nhã sững sờ.
Đây là lời mà Chiến Thất cậu ta quen biết sẽ nói ra sao?
Quá hài hước.
Quá tự luyến rồi chứ?
Nhưng nghe Chiến Thất nói ra những lời không đứng đắn như vậy, nước mắt Đào Chính Nhã lại chảy càng dữ dội hơn.
Điều này chứng tỏ Chiến Thất đã hoàn toàn bước ra khỏi bóng tối của quá khứ.
Cậu ta đang vui mừng thay cho Chiến Thất!
Đào Chính Nhã liếc nhìn Chiến Thất và Nhân Ngư Nữ Vương, biết hai người họ e là có chuyện muốn nói, thế là rất biết điều rời khỏi phòng, để lại không gian riêng tư cho hai người.
Chiến Thất chân thành nhìn về phía Nhân Ngư Nữ Vương: “Bác gái, cảm ơn bác.”
Nhân Ngư Nữ Vương yếu ớt xua tay, đột nhiên ho sặc sụa.
Bà vừa rồi dẫn đường cho Chiến Thất, tiêu hao quá lớn.
Chiến Thất lo lắng vỗ lưng cho Nhân Ngư Nữ Vương.
Nhân Ngư Nữ Vương xua tay, bảo Chiến Thất không cần bận tâm, lúc này mới bỏ tay xuống.
Bà quanh năm suốt tháng mang theo khăn tay, lúc này trên khăn tay đã nhuốm một vệt m.á.u bầm, là bà vừa mới ho ra.
Ánh mắt Chiến Thất ngưng lại.
Anh biết cơ thể Nhân Ngư Nữ Vương rất yếu, nhưng không ngờ lại yếu đến mức này.
Nhân Ngư Nữ Vương cười như đã quen, ngược lại còn áy náy an ủi Chiến Thất.
“Xin lỗi, vì sức khỏe ta không tốt nên thường xuyên ho ra m.á.u, hy vọng không dọa cậu sợ.”
“Không có.”
Trong lòng Chiến Thất nhói đau.
Nhân Ngư Nữ Vương dịu dàng như vậy, Thương Lang làm sao có thể ra tay t.r.a t.ấ.n bà chứ?
“Chiến Thất, nếu ký ức của cậu đã khôi phục, chắc hẳn đã biết tại sao Lạc Lạc không theo cậu trở về rồi chứ?”
“Vâng!”
Chiến Thất mặc dù biết, nhưng lại không có cách nào chấp nhận.
Chẳng lẽ Cơ Lạc cứ như vậy nhận định anh không muốn cùng cô mạo hiểm sao?
Nhân Ngư Nữ Vương nhìn thấu suy nghĩ của Chiến Thất, cười nói: “Cậu cũng đừng cố chấp, nếu đổi hoàn cảnh của cậu và Lạc Lạc cho nhau, cậu cũng sẽ đưa ra quyết định giống như Lạc Lạc.”
Chiến Thất sửng sốt, gò má trong nháy mắt đỏ bừng lên, sự bi thương trong mắt càng đậm hơn.
Đúng như Nhân Ngư Nữ Vương nói, anh cũng không muốn để Cơ Lạc cùng mình mạo hiểm, thậm chí anh có thể làm còn tuyệt tình hơn cả Cơ Lạc, có khi sẽ không để cô biết chuyện đứa con.
Anh chỉ muốn để Cơ Lạc bình bình an an trải qua một đời là tốt rồi.
Cho dù, Cơ Lạc vĩnh viễn sống trong ký ức nhớ nhung anh mà vùng vẫy đau khổ, anh cũng không muốn để Cơ Lạc cùng c.h.ế.t với mình.
Cho nên anh càng không có cách nào chấp nhận quyết định của Cơ Lạc, thì lại càng đau lòng cho cô.
Cơ Lạc hẳn là đã phải chịu đựng bao nhiêu đau khổ, mới có thể một mình kiên cường sống tiếp, hơn nữa còn sinh cho anh một cô con gái đáng yêu như vậy!
Còn anh thì sao?
Chỉ chìm đắm trong đau khổ, lại làm được gì cho cô?
Chiến Thất rất áy náy, cũng rất tự trách.
Nhân Ngư Nữ Vương dịu dàng mỉm cười nói tiếp: “Chiến Thất, cậu đừng cảm thấy có lỗi với Lạc Lạc, con bé sở dĩ làm như vậy, chính là muốn để cậu sống nhẹ nhõm hơn một chút.”
“Con bé cũng luôn không muốn ta nói cho cậu biết sự thật, nhưng nhìn hai đứa đều đau khổ như vậy, ta thực sự không nỡ tiếp tục giấu giếm nữa.”
Nhân Ngư Nữ Vương nói xong, lại yếu ớt thở dốc.
Chiến Thất vội vàng xuống giường đi rót cho Nhân Ngư Nữ Vương một cốc nước ấm, lo lắng hỏi: “Bác gái, có gì tôi có thể giúp được bác không?”
Nhân Ngư Nữ Vương uống một ngụm nước nóng, để khí huyết đang cuộn trào của mình dịu lại, mới xua tay nói: “Cơ thể ta đã không chống đỡ được bao lâu nữa rồi, các người không ai giúp được ta đâu.”
“Đây có lẽ chính là hình phạt cho việc ta trốn khỏi gia tộc năm xưa!”
Câu nói cuối cùng của Nhân Ngư Nữ Vương nói rất nhỏ, giống như đang lẩm bẩm với chính mình, nhưng vẫn rõ ràng lọt vào tai Chiến Thất.
Gia tộc?
Nhân Ngư Nữ Vương còn có gia tộc?
Chẳng lẽ trong đại dương còn có một thế giới khổng lồ chưa được con người biết đến sao?
Nơi đó có vô số Nhân Ngư sinh sống?
Còn có thể phân chia đến mức độ gia tộc?
Chiến Thất nghi hoặc nghĩ, nhưng lại không hỏi.
Cơ thể Nhân Ngư Nữ Vương ngày càng yếu ớt, đôi mắt cũng nửa nhắm nửa mở dường như bất cứ lúc nào cũng có thể ngủ thiếp đi.
Chiến Thất bế Nhân Ngư Nữ Vương về phòng của bà.
Căn phòng Nhân Ngư Nữ Vương đang ở hiện tại là phòng trước đây của Cơ Lạc, có một hồ bơi nước biển rất lớn, có thể trị liệu vết thương cho Nhân Ngư Nữ Vương ở mức độ tối đa, giúp bà nhanh ch.óng hồi phục thể lực.
Khi Chiến Thất chuẩn bị rời đi.
Nhân Ngư Nữ Vương gọi anh lại: “Chiến Thất, đừng hận Lương Trạch, thằng bé thực ra cũng chỉ là một kẻ đáng thương mà thôi.”
Lời thỉnh cầu của Nhân Ngư Nữ Vương khiến Chiến Thất rơi vào sự giằng xé vô hạn.
Trong ký ức của anh, Thương Lương Trạch từng là đồng đội của anh.
Họ từng cùng nhau nghĩ cách cứu Cơ Lạc, cũng từng nghĩ cách cùng nhau trốn khỏi cơ sở thí nghiệm, cũng cùng nhau lên kế hoạch g.i.ế.c c.h.ế.t Thương Lang.
