Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 1130: Chốt Đơn 1 Xu Trong Chớp Mắt
Cập nhật lúc: 04/03/2026 16:05
Tùng tùng tùng, tùng tùng tùng, tùng cheng tùng cheng tùng......
Lại một hồi trống dồn dập, sôi động nhưng không kém phần trang trọng, thu hút mọi ánh nhìn hướng về phía sân khấu.
Hứa Giảo Giảo ngồi sau một chiếc bàn bạch ngọc cẩm thạch dài khoảng hai mét, tự nhiên vẫy tay chào mọi người.
Mặt trước của chiếc bàn bạch ngọc hướng về phía các thương nhân nước ngoài có dòng chữ viết thư pháp bay bướm: "Chào mừng đến với phòng livestream Hội chợ quy mô nhỏ thành phố Diêm".
Trên bàn bày khá nhiều đồ vật, không rõ công dụng là gì, nhưng được sắp xếp rất gọn gàng, nhiều mà không hề lộn xộn.
Hứa Giảo Giảo mỉm cười bước ra từ sau chiếc bàn, những tia sáng chiếu vào người, làm nổi bật bộ váy màu hồng phấn được cắt may tinh tế, tôn lên vẻ dịu dàng, thanh lịch của cô.
Hứa Giảo Giảo cúi chào duyên dáng, cô cầm micro, cất giọng trong trẻo, rạng rỡ.
Ngay từ câu đầu tiên đã tràn đầy năng lượng: "Nhà nước trợ giá, giá thấp nhất toàn quốc, cam kết bồi thường nếu mua hớ, chênh lệch giá tôi bù! Xin chào mọi người! Chào mừng đến với 'phòng livestream Hội chợ quy mô nhỏ thành phố Diêm'! Tôi là streamer của ngày hôm nay, Hứa Giảo Giảo!
Đến với Hội chợ quy mô nhỏ lần này, tôi tin rằng tất cả quý vị ngồi đây đều mang theo sự chân thành. Thành phố Diêm chúng tôi cũng sẽ đón tiếp các vị bằng thái độ nhiệt tình và chân thành nhất!
Thời gian là vàng bạc, chúng ta không nói nhiều nữa, buổi livestream bắt đầu thôi!"
Nói xong, cô lại vẫy tay với mọi người bên dưới một lần nữa rồi quay trở lại ngồi sau bàn. Không biết từ lúc nào, Phó chủ nhiệm Cù cũng đã lên sân khấu, ngồi cạnh cô với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Mọi người: "???"
"!!!"
"......"
Khoan, chờ đã!
Phòng livestream là cái gì cơ?
Livestream lại là cái quái gì nữa?
Cô đồng chí trẻ kia và nam đồng chí kia ngồi trên sân khấu định làm gì vậy?
Hàng hóa đâu, đồ trưng bày đâu? Chẳng phải đây là hội chợ đàm phán xuất nhập khẩu sao, để hai người ngồi trên đó hát song tấu à?
Những người ngồi trên khán đài bậc thang bắt đầu xì xào bàn tán, dáo dác nhìn quanh, ai nấy đều tò mò xem thành phố Diêm rốt cuộc đang giở trò gì.
Các vị lãnh đạo thành phố Diêm, những "người biết chuyện", bị đồng nghiệp soi mói đến mức sởn gai ốc, cả người bứt rứt không yên, ngồi trên ghế mà như bị kim châm.
Đừng nhìn họ nữa mà!
Họ thì biết gì cơ chứ, bây giờ họ cũng đang hoang mang tột độ đây này!
Trán Cục trưởng Quách túa cả mồ hôi... Lãnh đạo ơi, cứu mạng với!
Ngài có biết Tiểu Hứa đang làm trò gì không?
Nếu biết mà vẫn để cô ấy làm, ngài cũng điên rồi sao? Nếu không biết, ngài mau lên cản cô ấy lại đi!
"Tình hình thế nào đây, thành phố Diêm định tổ chức Hội chợ hay định làm trò cười cho thiên hạ vậy?"
"Sao không ai đứng ra ngăn cản, cứ để cho lớp trẻ làm loạn trên đó là sao?"
"Trời ạ, mau bảo người xuống đi, tôi còn chẳng dám nhìn vẻ mặt của mấy thương nhân nước ngoài phía trước nữa, mất mặt quá!"
Mọi người đều nhất trí đ.á.n.h giá về màn dạo đầu này: Ngượng ngùng, quá sức ngượng ngùng!
Ngay cả các phóng viên từ nhật báo toàn quốc, báo tỉnh, báo thành phố đang ngồi xổm phía trước, sau khi chụp vài bức ảnh "tách tách" cũng đang ngơ ngác, chẳng hiểu mô tê gì.
"Anh gì ơi, nhường đường chút."
Trong lúc các phóng viên còn đang thẫn thờ, ba ông già dẫn theo mấy nam nữ thanh niên khom lưng nhanh ch.óng chiếm cứ vị trí góc khuất dưới sân khấu, đẩy các phóng viên dạt sang hai bên.
Phóng viên: "???"
"Này, các người làm gì vậy, chỗ này để chụp ảnh đăng báo, có hiểu quy củ không hả?"
Một phóng viên già đeo máy ảnh trước n.g.ự.c bực tức lên tiếng.
Nói thật, ông rất bất mãn với sự hỗn loạn của Hội chợ quy mô nhỏ thành phố Diêm lần này!
Ba người "tu hú đẻ nhờ tổ quạ" là Phó chủ nhiệm Lưu, Phó chủ nhiệm Chu và Phó chủ nhiệm Thái ưỡn n.g.ự.c, để lộ dòng chữ thêu trên chiếc áo choàng xám họ đang mặc.
Không nhìn thấy sao?
Họ hạ giọng nhưng đầy kiêu hãnh: "Chúng tôi là đội ngũ hỗ trợ phòng livestream!"
Tiểu Hứa đã nói rồi, hỗ trợ phòng livestream chính là điều phối nhịp độ của toàn bộ chương trình, một vị trí vô cùng quan trọng không thể thiếu!
Trọng trách lớn lao như vậy cô ấy chỉ yên tâm giao cho họ.
Đừng thấy lão Cù đang tỏa sáng rực rỡ trên sân khấu, nếu lão Cù là kép phụ ngồi dưới ánh đèn sân khấu, thì họ chính là những nhân viên hậu trường, những anh hùng thầm lặng của phòng livestream!
Phóng viên: "???"
Thật mẹ nó gặp quỷ rồi, hỗ trợ lại là cái thá gì nữa? Thành phố Diêm rốt cuộc đang bày trò gì đây!
Ai nấy đều như phát điên, cái Hội chợ quy mô nhỏ này liệu có ổn không?
Những phóng viên bị đẩy sang một bên gào thét trong lòng.
Thế nhưng đội hỗ trợ chẳng thèm đoái hoài đến sự nghi ngờ của họ, nhanh ch.óng ổn định chỗ ngồi, lấy loa, đạo cụ, sổ tay và đủ thứ đồ kỳ quặc từ trong chiếc rương đeo trên người ra.
Nhìn thì có vẻ làm nhiều việc, nhưng thực chất động tác của họ rất nhanh nhẹn.
Khen một câu "được huấn luyện bài bản" cũng không hề quá đáng. Rất nhanh, họ thấy ông già dẫn đầu ra hiệu một cách trang trọng và nghiêm túc với người trên sân khấu.
Ngay sau đó —— "Cheng!"
Tiếng chiêng vang lên, vở kịch hay chính thức bắt đầu!
Trên sân khấu, giọng nói tràn đầy nhiệt huyết của Hứa Giảo Giảo vang lên: "Hello mọi người, chào mừng đến với phòng livestream 'Hội chợ quy mô nhỏ thành phố Diêm', tôi là Hứa Giảo Giảo!"
"Tôi là Cù Chí Phong!"
"Làm sao đây, lần đầu tiên livestream, mọi người chắc vẫn chưa quen nhỉ."
"Tục ngữ có câu, nhiều lễ nghĩa thì không ai trách, vậy chúng ta tung ra một đợt ưu đãi cho buổi livestream đầu tiên nhé?"
"Ý kiến hay đấy, vậy mọi người đã sẵn sàng chưa? Lên link số 1 nào!"
Một nữ đồng chí thanh tú thắt b.í.m hai bên mỉm cười cầm tấm biển các tông, đi một vòng quanh sân khấu từ đông sang tây.
Để mọi người có thể nhìn rõ 4 chữ lớn trên đó: Link số 1.
"......"
Hứa Giảo Giảo lấy ra sản phẩm của link số 1, bắt đầu giới thiệu một cách say sưa.
"Mời mọi người cùng xem! Sản phẩm tôi đang cầm trên tay là một chiếc 'ghế đôn mây đan thủ công đa năng', 100% mây đan thủ công, kỹ thuật đan mây hở tinh xảo, độ thực dụng điểm 10, tính thẩm mỹ cũng điểm 10 luôn.
Quan trọng nhất là mọi người đều biết đồ mây đan, nó là sợi tự nhiên, thân thiện với làn da, không có mùi lạ, không bị đ.â.m tay!
Còn vì sao gọi là đa năng?
Bởi vì đây là một chiếc ghế đôn có thể tháo rời!
Chúng ta hãy nhìn xem, như thế này thì nó là một chiếc ghế đôn hoàn chỉnh, nhưng khi bỏ phần nắp trên ra, nó có thể dùng làm giỏ đựng đồ, còn hai bên này, mọi người thấy không, có quai xách đôi, xách lên nó sẽ biến thành một chiếc giỏ hoa tuyệt đẹp!
'Ghế đôn mây đan thủ công đa năng' giá gốc 199 đô la, hôm nay trong phòng livestream, 1000 đơn đầu tiên sẽ được bán với giá sốc chỉ 1 xu!"
"Nhìn chất lượng này, nhìn độ tinh xảo này, 1 xu, chỉ cần 1 xu thôi!"
Dưới ánh đèn sân khấu, một già một trẻ, kết hợp nhịp nhàng với tiếng nhạc nền lúc bổng lúc trầm, lúc nhanh lúc chậm, tung hứng vô cùng ăn ý.
Trong lúc Hứa Giảo Giảo liến thoắng giới thiệu chiếc ghế đôn mây đan, phía sau có người đang làm mẫu.
Khi nguyên vẹn, nó là một chiếc ghế đôn. Mở nắp trên ra, nó có thể chứa được khá nhiều đồ lặt vặt. Kéo hai quai xách bằng da hai bên lên, nó lại biến thành một chiếc giỏ hoa nhỏ xinh.
Khuôn mặt của các cán bộ lãnh đạo ngồi phía sau lúc này chẳng khác nào một bức tranh trừu tượng bị tạt màu, muôn màu muôn vẻ.
Mọi người: Đang trong trạng thái hóa đá.
...... Bán hàng kiểu này sao?
Chỉ là một cái giỏ đan cỏ rách, 199 đô la, không, 1 xu á?
Những người ngồi phía sau vẫn đang kiên cường tự nhặt nhạnh lại những mảnh vỡ của bản thân sau khi bị sự vật mới mẻ này tác động mạnh mẽ, trong khi trên sân khấu, không khí vẫn tiếp tục sục sôi.
Phó chủ nhiệm Cù: "Một chiếc ghế, đôn, mây, đan, thủ, công, đa, năng to như thế này! Chỉ cần 1 xu!"
Hứa Giảo Giảo khí thế bừng bừng: "Đúng vậy, chỉ 1 xu thôi! Đổi giá thành 1 xu cho tôi! Giới hạn trong 30 giây, ưu đãi này chỉ dành riêng cho mọi người trong phòng livestream của tôi!"
Cô vừa dứt lời, một giọng nói lưu loát vang lên.
"Link số 1 đã khóa! Tồn kho 1000 đơn!"
Hứa Giảo Giảo đập bàn: "Hết hàng sẽ quay về giá gốc, 'ghế đôn mây đan thủ công đa năng', lần này nhà nước tự bỏ tiền túi ra trợ giá, chỉ có một đợt duy nhất, bỏ lỡ sẽ không có cơ hội thứ hai! 3, 2, 1! Lên link!"
