Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 1166: Ai Thắng Ai Thua?
Cập nhật lúc: 04/03/2026 16:11
Trận đấu cờ giữa Hứa Giảo Giảo và phía tỉnh, không chỉ các đồng chí Cung Tiêu Xã thành phố Diêm quan tâm, mà bên Tổng xã cấp tỉnh cũng chẳng hề kém cạnh.
Dù sao thì đó cũng là Trưởng phòng Hứa cơ mà, bỏ đi nửa năm, lúc quay lại lại làm Trưởng phòng Hứa!
"Trưởng phòng thì tính là cái gì, người ta một tay lên kế hoạch tổ chức Hội chợ quy mô nhỏ thành phố Diêm, nghe đâu Bộ Ngoại thương và công ty xuất nhập khẩu đều đang ra sức đào góc tường kia kìa."
"Thế sao cô ta không đi?"
"Còn vì sao nữa, luyến tiếc Cung Tiêu Xã thành phố Diêm chứ sao, đáng tiếc..."
Người nói chuyện chép miệng thở dài.
Đáng tiếc cái gì, đáng tiếc Trưởng phòng Hứa dù có luyến tiếc thành phố Diêm đến mấy thì vẫn phải nghe theo sự sắp xếp của cấp trên, quay lại Tổng xã cấp tỉnh của bọn họ.
Một người chua chát nói: "Bao giờ tôi mới được như Trưởng phòng Hứa nhỉ, không muốn làm trưởng phòng mà lãnh đạo còn phải nài nỉ."
Những người khác khinh khỉnh lườm một cái: Nằm mơ thì nhanh hơn đấy.
"Trưởng phòng Hứa nhà người ta lập công lớn mà, trưởng phòng thì đã sao, Bí thư người ta cũng có thể ngồi lên được!"
"Đánh rắm ch.ó!"
Chỉ nghe thấy một tiếng gầm lớn, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt chữ điền thô kệch, mắt hổ mày ngài hùng hổ bước tới chỗ người vừa nói.
Ông ta đứng trước mặt người nọ, tức giận chất vấn: "Nói nhăng nói cuội cái gì đấy? Vừa rồi có phải mày bảo Hứa Giảo Giảo làm Bí thư cũng được không?"
Đối phương bị ông ta dọa sợ không dám nói lời nào.
Hu hu hu, hắn chỉ là một cán sự bình thường của Tổng xã cấp tỉnh, sao dám chọc vào em rể của Bí thư Đỗ cơ chứ.
Khâu Hồng Quốc nhìn bộ dạng hèn nhát của người này, tức muốn nổ phổi. Ông ta cảnh cáo: "Cơm có thể ăn bậy, nhưng lời thì không được nói bậy! Hứa Giảo Giảo lập công thì đã sao, cô ta có giỏi đến mấy thì cũng là người của hệ thống Cung Tiêu, đã là người của hệ thống thì phải nghe theo tổ chức sắp xếp.
Đừng tưởng làm ra được chút thành tích thì có thể không nghe tổ chức chỉ huy, loại người này đáng bị xử phạt.
Bí thư Đỗ không tính toán hiềm khích trước đây mà vẫn cho cô ta làm trưởng phòng, cô ta phải biết ơn đội đức mới phải. Một người phụ nữ gặp chút may mắn, làm ra được tí thành tích là tưởng mình bay lên tận trời xanh... còn dám dòm ngó chức Bí thư, cô ta dám à!"
Những người xung quanh bị cái giọng ồm ồm như cái loa phóng thanh của ông ta làm cho điếc cả tai.
Vài người oán trách nhìn nam đồng chí vừa nói câu ‘Trưởng phòng Hứa làm Bí thư cũng được’: Cậu nói chuyện nhỏ giọng tí không được à, chọc ai không chọc, lại đi chọc đúng cái tên thù dai này!
Lát nữa ông ta mà mách lẻo với Bí thư Đỗ, thì cậu về sau xác định không có chỗ đứng trong đơn vị luôn!
Hu hu hu.
Đợi Khâu Hồng Quốc đùng đùng nổi giận bỏ đi, người nọ khóc thật.
Hắn chỉ tiện miệng buôn chuyện một câu sau lưng thôi mà, sao xui xẻo thế nào lại bị nghe thấy. Em rể của Bí thư Đỗ ghê gớm lắm à, sao lại bá đạo thế chứ!
"Anh rể! Anh rể!"
Khâu Hồng Quốc vừa bước vào văn phòng Bí thư Đỗ đã la oai oái.
Gào đến mức khiến người ta nhức hết cả đầu.
Bí thư Đỗ xua tay bảo thư ký ra ngoài.
Ông sa sầm mặt mũi nói với Khâu Hồng Quốc: "Đã dặn bao nhiêu lần rồi, ở đơn vị phải gọi theo chức vụ. Nói đi, tìm tôi có chuyện gì. Nếu vẫn định đòi tôi điều cậu lên tỉnh thì khỏi cần nói, tôi nói thẳng là không có chuyện đó đâu."
Khâu Hồng Quốc trong lòng hụt hẫng.
Ông ta mang đầy oán khí hỏi: "Tại sao? Hứa Giảo Giảo không chịu về tỉnh, anh cưỡng ép cô ta về, còn cho cô ta chức trưởng phòng.
Tôi chỉ cần điều lên tỉnh, dù là một nhân viên quèn tôi cũng không có ý kiến.
Cớ gì mà nhất định không cho tôi điều lên? Anh rể thiên vị quá rồi đấy!"
Bí thư Đỗ: "... Gọi tôi là Bí thư Đỗ."
Đối mặt với ông em rể bụng đầy oán khí, ông tức đến bật cười: "Cậu lấy mình đi so sánh với Hứa Giảo Giảo?"
Sắc mặt Khâu Hồng Quốc biến đổi.
Chỉ nghe Bí thư Đỗ b.ắ.n liên thanh như pháo nổ, đ.á.n.h nát sạch lòng tự trọng của ông ta.
"Hứa Giảo Giảo có thể làm xuất khẩu tạo ngoại hối, kéo thành tích xuất khẩu của Cung Tiêu Xã tỉnh Đông từ bét bảng lên đứng đầu cả nước. Cô ta còn một tay lên kế hoạch tổ chức Hội chợ thành phố Diêm, cả nước phải chú ý. Cậu có điểm nào so được với cô ta?
Hôm nay cậu cứ nói thẳng với tôi, trong ba ngày kiếm cho tôi một đơn hàng xuất khẩu, giá trị tôi không làm khó cậu, 5 vạn đô la Mỹ thôi. Cậu mà làm được, cái ghế Trưởng phòng Nghiệp vụ Ngoại tiêu tôi cho cậu ngồi luôn!
Cậu dám hứa không?"
Khâu Hồng Quốc: ... Nếu ông ta mà dám thì đã sớm vặc lại ông anh rể này rồi, việc gì phải khúm núm quỵ lụy cầu xin ông ta!
Bí thư Đỗ cười khẩy: "Không dám thì cút."
"..." Khâu Hồng Quốc nghẹn họng hồi lâu, "Anh rể, biết tôi vừa nãy qua đây nghe thấy gì không? Có người bảo Hứa Giảo Giảo thừa sức làm Bí thư đấy. Anh nói đúng, con ranh đó lợi hại thật, lợi hại đến mức sắp hất cẳng anh luôn rồi!"
Nói xong câu này, ông ta chuồn thẳng.
Bỏ lại Bí thư Đỗ tức giận đến mức muốn c.h.ế.t đi sống lại!
Ông gọi thư ký vào: "Bảo Phòng Nhân sự bên kia giục thêm một tiếng, chậm nhất cuối tuần sau phải bắt Hứa Giảo Giảo lên tỉnh báo cáo, không được chần chừ nữa."
Thư ký Phương lau mồ hôi bước ra ngoài.
...
Hệ thống Cung Tiêu cấp tỉnh đã hạ lệnh điều động, Hứa Giảo Giảo dù không muốn về tỉnh thì cũng phải về.
Vài kẻ vẫn luôn đứng ngoài quan sát màn kéo co giữa cá nhân và tổ chức này lại bắt đầu cảm thán.
"Người trẻ tuổi không biết nặng nhẹ, đắc tội với lãnh đạo thì cuối cùng vẫn phải ngoan ngoãn trở về thôi. Đợi về rồi, nha đầu đó sẽ biết thế nào là hối hận."
Cái đạo lý lấy trứng chọi đá mà còn không hiểu sao?
Nói câu khó nghe, mặc kệ cô có phải công thần hay không, một khi Hứa Giảo Giảo đã về Tổng xã cấp tỉnh, thì phải mặc cho người ta nắn tròn bóp méo.
Ánh mắt đồng tình của mọi người không tiếc rẻ mà đổ dồn về phía cô, hệt như cô là một đứa trẻ đáng thương bị cha mẹ bỏ rơi vậy.
Hứa Giảo Giảo: "..."
Chuyện này thậm chí còn truyền đến tai Vạn Hồng Hà ở xưởng giày da.
Nói đến chuyện nhà họ Hứa dạo này thì đúng là lúc gió êm sóng lặng.
Đầu tiên là chuyện Hứa Hữu Điền được minh oan, đây cũng coi như là chuyện tốt, hai công việc đã về tay, Hứa Hữu Điền còn trở thành ‘anh hùng cứu hỏa’, sau này đi trong xưởng cũng chẳng ai lườm nguýt người nhà họ Hứa nữa.
Sau đó là chuyện của Hứa Giảo Giảo...
"Chị dâu, chị bảo sao Giảo Giảo dám đối đầu với lãnh đạo thế? Tôi thấy làm trưởng phòng tốt quá còn gì, nhà họ Hứa nhà ta bao nhiêu năm nay chưa có ai làm trưởng phòng đâu, nở mày nở mặt biết bao!
Chị dâu khuyên bảo Giảo Giảo đi, đừng để người ngoài xem nhà ta như trò cười.
Cháu gái tôi làm trưởng phòng, cớ gì để cho bọn họ chê cười!"
Trương Ái Đệ chạy đến văn phòng hội phụ nữ của xưởng giày da, sống c.h.ế.t lôi Vạn Hồng Hà ra ngoài, tận tình khuyên nhủ.
Bà ta cứ cảm thấy bà chị dâu nhà mình đúng là dẫm phải cứt ch.ó mới nuôi được con ranh Hứa Giảo Giảo tiền đồ rạng rỡ như thế, vậy mà lại chẳng biết dạy dỗ, để con gái đi đối đầu với lãnh đạo thì còn ra thể thống gì?
Vạn Hồng Hà đang bận tối tăm mặt mũi. Bà tưởng Trương Ái Đệ tìm bà ra đây có chuyện gì, hóa ra là vì việc này.
Bà bực dọc nói: "Chuyện con Tư nhà tôi đến lượt thím xen vào à? Rảnh rỗi quá nhỉ."
Đến bà là mẹ đẻ còn không dám nhúng tay, chỉ sợ làm lỡ dở tiền đồ của con cái, Trương Ái Đệ nghĩ mình là ai cơ chứ?
Lườm một cái, Vạn Hồng Hà quay gót bỏ đi.
Trương Ái Đệ đứng c.h.ế.t trân tại chỗ: ...
Gì vậy trời, bà ta còn tưởng Vạn Hồng Hà chịu bán một công việc cho nhà bà ta là có ý làm hòa giữa hai nhà, sao, không làm hòa à?
Hóa ra nãy giờ bà ta tự mình đa tình sao?
Vạn Hồng Hà trầm mặt quay lại văn phòng.
Thái độ này của bà khiến mấy đồng nghiệp đang định hóng hớt cũng phải dẹp ngay ý định. Chủ nhiệm Vạn hung dữ quá, không dám chọc vào.
Vạn Hồng Hà nói là đang làm việc, thực ra cũng đang thẫn thờ.
Sao có thể không lo lắng được chứ, nhưng con Tư đã nói, cứ để người nhà tin tưởng nó, thì bà đương nhiên phải tin con gái mình.
Nhưng mà con gái ơi, con nói xem giờ con định tính thế nào đây?
Cùng lúc đó, tại Cung Tiêu Xã thành phố Diêm, Hứa Giảo Giảo "Hắt xì!", đột nhiên hắt xì một cái rõ to.
Cô kéo c.h.ặ.t chiếc chăn mỏng trên người. Dạo này gió bắc thổi vù vù, thời tiết chuyển lạnh đột ngột, ừm, cô phải giữ gìn sức khỏe mới được.
Hứa Giảo Giảo vừa bưng cốc trà trên bàn lên nhấp một ngụm nước ấm, thì điện thoại trên bàn vang lên.
"A lô, xin chào..."
