Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 1222: Trưởng Phòng Tề Mời Chào
Cập nhật lúc: 04/03/2026 16:20
Đừng nói Hứa Giảo Giảo ngớ người, đến cả những người khác cũng há hốc mồm.
"... Anh Tề, anh nói thật đấy à?" Điêu Mi lau sạch vụn bánh dính trên khóe miệng, ngạc nhiên hỏi.
Đừng tưởng làm việc ở văn phòng đại diện Cảng Thành là phải xa xứ, những người được cử đến đây đều là những đồng chí được tổ chức vô cùng tín nhiệm và coi trọng. Chịu khổ vài năm ở đây, khi trở về có bản lý lịch đẹp như mơ, việc thăng chức còn dễ hơn cả uống nước, tốt quá đi chứ.
Huống hồ Cảng Thành phồn hoa hơn cả Thượng Hải, người dân ở đây ăn bánh tart trứng uống cà phê, trong khi người dân trong nước chỉ biết nhai bánh bao chay, gặm bánh ngô khô khốc.
Đến Cảng Thành cũng đâu tính là chịu khổ cực gì.
Tóm lại đối với Điêu Mi, công việc ở Cảng Thành là một món hời lớn, nếu đổi lại là cô, chắc chắn cô sẽ gật đầu cái rụp đồng ý ngay tắp lự.
Tề Mạnh Nguyên nghiêm mặt nói: "Tất nhiên là nghiêm túc! Tề mỗ tuy chỉ là một trưởng phòng nhỏ nhoi, nhưng cũng là người biết quý trọng nhân tài, hơn nữa lại có trách nhiệm tuyển chọn nhân tài cho văn phòng!
Tổ trưởng Hứa, cô yên tâm, lời mời của tôi không hề có chút khách sáo nào, là thực tâm mời cô trở thành đồng nghiệp của tôi, không biết cô nghĩ sao?"
Anh ta đưa cành ô liu ra, rồi nhìn Hứa Giảo Giảo bằng ánh mắt sáng rực, vô cùng chân thành.
Hứa Giảo Giảo: "... Ngại quá, tạm thời tôi không có ý định rời khỏi hệ thống Cung Tiêu."
Cô ăn nốt miếng xíu mại trên tay, nở một nụ cười gượng gạo nhưng không làm mất đi sự lịch sự.
Đến Cảng Thành du lịch?
Tốt tốt tốt.
Đến Cảng Thành làm việc?
NoNoNo!
Cô rảnh rỗi sinh nông nổi lắm hay sao mà đang yên đang lành trong nước không ở, lại chạy đến Cảng Thành những năm 60 chui rúc vào những khu ổ chuột chật hẹp, xem trò c.h.é.m g.i.ế.c lẫn nhau, chịu cảnh thực dân cai trị?
"Vậy thôi đành, khi nào tổ trưởng Hứa có ý định này, cô cứ liên hệ với tôi bất cứ lúc nào nhé."
Tề Mạnh Nguyên không khỏi thất vọng nói.
Bầu không khí hiện trường bỗng trở nên ngượng ngùng một cách khó hiểu, Hồ Cần lập tức lên tiếng giải vây.
"Anh Tề thật biết nói đùa, tổ trưởng Hứa là bí thư Tổng xã Cung Tiêu tỉnh Đông chúng tôi, nếu cô ấy đến Cảng Thành, cái mớ công việc đồ sộ của Cung Tiêu Xã chẳng phải sẽ loạn cào cào lên sao."
Thế nên mới nói, tuổi còn trẻ mà đã leo lên được vị trí bí thư, lợi hại biết chừng nào, đúng là nhân tài mà Tề Mạnh Nguyên anh ta đang cần đây mà.
Nghĩ đến bản hồ sơ cá nhân của tổ thu mua mà trong nước gửi sang dạo trước, thiên phú về mảng xuất nhập khẩu của vị tổ trưởng Hứa này quả thực khiến người ta phải kinh ngạc, như thể sinh ra đã để ăn bát cơm này vậy.
Nhưng anh ta thèm muốn nhân tài này thì có ích gì, bản thân cô ấy không có hứng thú, anh ta cũng đâu thể cưỡng ép được.
Trưởng phòng Tề thầm thở dài trong lòng, cười nói: "Ha ha là do tôi nóng vội, mong tổ trưởng Hứa đừng để bụng nha!"
Giọng Quảng Đông lại tuôn ra.
Hứa Giảo Giảo cười híp mắt: "Tình hình ở Cảng Thành phức tạp, anh Tề làm việc hết mình vì tổ chức, luôn suy nghĩ cho tổ chức, sao tôi có thể trách anh được chứ.
Hơn nữa, được anh vừa gặp đã nhìn trúng, chứng tỏ tôi xuất sắc mà, tôi còn đang mừng thầm trong bụng đây này, anh cũng đừng khách sáo quá."
"Ha ha ha."
Trưởng phòng Tề thoạt đầu sững lại một chút, ngay sau đó liền bật cười, tổ trưởng Hứa này đúng là một người thú vị.
Nói đôi mắt anh ta tinh tường, vừa liếc qua đã nhìn trúng nhân tài, nhưng nhân tài này đã có chốn dung thân, anh ta không thể kéo về được.
Trương Quốc Hoành chua loét, ông xin được đến Cảng Thành thì Tề Mạnh Nguyên không thèm, lại đi để mắt đến người khác, hừ.
Trần Trung Quý nãy giờ vẫn đang vùi đầu cắm cổ ăn, bỗng ngẩng phắt đầu lên: "Anh Tề, tôi xin chuyển công tác đến Cảng Thành theo anh được không?"
Anh ta nói với vẻ mặt đầy mong đợi.
Nào ngờ Tề Mạnh Nguyên từ chối thẳng thừng: "Cậu thì không được, cậu mà chuyển đến đây, kinh phí của văn phòng chúng tôi chắc cũng chẳng đủ để nuôi nổi cái miệng của cậu đâu."
Cái tên này, mới có chốc lát, một bàn đầy ắp điểm tâm sáng, cậu ta cứ hùng hục húp sạch hơn phân nửa rồi.
Ăn uống kiểu này, trừ phi là cỡ đại gia như nhà họ Thiệu, chứ anh ta thì nuôi không nổi.
Trần Trung Quý cúi đầu nhìn những chiếc l.ồ.ng hấp trống trơn trước mặt, im bặt.
Mọi người: "Ha ha ha ha ha."
Cả nhóm ăn uống no nê rồi lên xe, trưởng phòng Tề lại một lần nữa khởi động chiếc xe Ford già cỗi, rẽ trái rẽ phải, chạy xóc nảy suốt gần mười phút đồng hồ, cuối cùng cũng đến được văn phòng đại diện của họ ở Cảng Thành - một công ty du lịch trông nửa mới nửa cũ.
Đây là một công ty du lịch bình thường như bao công ty khác, ngoài cửa dán tấm áp phích "Đại lý làm thẻ hồi hương", bước vào trong, trên quầy đặt một chiếc điện thoại quay số màu đen, một chiếc máy tính cầm tay, trên tường treo những cuốn cẩm nang du lịch cỡ lớn, thoạt nhìn chẳng có gì khác biệt so với bất kỳ một công ty du lịch nào khác.
"Sếp, quản gia của ông Thiệu đến rồi, đang ở trong phòng khách, đã đợi một tiếng đồng hồ rồi."
Họ vừa bước vào cửa, một thanh niên vội vã chạy lại báo cáo với trưởng phòng Tề, trên n.g.ự.c anh ta đeo tấm biển tên: Nhân viên văn phòng Lý Tinh.
Tề Mạnh Nguyên gật đầu, sắc mặt anh ta trở nên trịnh trọng, "Tôi biết rồi, tiểu Lý, cậu sắp xếp phòng cho mọi người nghỉ ngơi trước đi, tôi vào gặp khách."
"Sếp cứ yên tâm."
Trưởng phòng Tề đi khuất, tiểu Lý, tức Lý Tinh, nhiệt tình xách hành lý cho mọi người.
"Nào, tôi dẫn mọi người đi xem phòng."
Mọi người theo chân anh ta, nhưng càng đi lại càng thấy hoang mang. Chẳng phải là đi xem phòng sao, sao lại đi sâu vào tận bên trong thế này?
Lý Tinh đi trước dẫn đường, anh ta áy náy nói: "Kinh phí của tổ chức có hạn, sau khi mua lại nhà khách này thì không còn tiền dư dả để thuê nhà nữa, thế nên ——"
Đẩy cửa một căn phòng ra, đó là một gian bếp rộng chưa tới 5 mét vuông, phần lớn không gian bên trong bị bếp lò, nồi niêu xoong chảo chiếm giữ, góc xó xỉnh còn lại thì kê một chiếc giường tầng.
Hành lý vừa đặt lên, chiếc giường tầng đã kêu "cọt kẹt, cọt kẹt", có lẽ đây là một chiếc giường đã quá tuổi nghỉ hưu nhưng vẫn phải còng lưng gánh vác nhiệm vụ.
Lý Tinh nhìn Trương Quốc Hoành và Trần Trung Quý: "Căn phòng này là của tôi và sếp ngủ, trong thời gian làm nhiệm vụ, hai đồng chí cứ ở tạm đây nhé. Biết mọi người đến, tôi đã dọn dẹp trước rồi, sạch sẽ lắm đấy."
Trương Quốc Hoành & Trần Trung Quý: "..." Đây là ăn uống, đi vệ sinh, trừ việc làm ra thì đều ở trong này hết à.
Cuộc sống thế này còn chẳng bằng ở quê nhà của họ nữa.
Trần Trung Quý gãi gãi đầu, anh ta há miệng hỏi: "Tôi chỉ tò mò hỏi một câu thôi, tôi và lão Trương ngủ ở đây, thì cậu với trưởng phòng Tề ngủ ở đâu?"
Lý Tinh đáp như lẽ đương nhiên: "Ngủ ở công ty chứ đâu."
Nhóm Hứa Giảo Giảo: Bọn họ chẳng phải đang ngủ ở nhà khách sao, căn bản có rời khỏi nhà khách đâu.
"Ý tôi là ngủ trong văn phòng, văn phòng của sếp cũng rộng rãi lắm, hai chúng tôi ngủ thoải mái."
Giọng điệu anh ta toát lên vẻ phóng khoáng, chẳng câu nệ tiểu tiết.
Trần Trung Quý vừa mới chê bai phòng ốc lúc nãy giờ đây cúi gằm mặt vì hổ thẹn.
Ít ra anh ta còn được ngủ trên giường, đồng chí của họ phải ngủ ngay trên sàn nhà. Sự kham khổ này, quả thực khiến người ta không khỏi khâm phục.
Đã chứng kiến qua phòng của hai đồng chí nam, ba nữ đồng chí trong lòng có chút chột dạ, hoàn toàn không còn chút kỳ vọng nào về căn phòng sắp tới của mình.
Lý Tinh thấy Điêu Mi mặt mày ủ rũ, còn an ủi cô, "Mọi người đừng lo, sếp chúng tôi đã dặn dò rồi, phòng tốt nhất trong nhà khách sẽ dành riêng cho ba nữ đồng chí."
Thế cơ à?
Đẩy cửa bước vào, ôi chao, một phòng ngủ ba người được cải tạo lại từ phòng chứa đồ lặt vặt.
Ngửa mặt nhìn lên chiếc giường sắt ba tầng ọp ẹp kia, trái tim nhỏ bé của Hứa Giảo Giảo cũng run rẩy theo.
Tổn thọ mất thôi, ngủ một giấc mà còn phải leo núi nữa.
Ba người đồng loạt quay sang nhìn Lý Tinh.
Lý Tinh chẳng mảy may bối rối: "Mọi người nói xem, căn phòng này có phải sạch sẽ gọn gàng hơn căn phòng vừa rồi không?"
Sạch sẽ thì chắc chắn là sạch hơn phòng bếp rồi. Trên bàn trên ghế bày la liệt các vật dụng văn phòng của nhà khách, nào là băng rôn, cờ quạt, giấy trắng, găng tay, đồ đạc tuy nhiều nhưng được sắp xếp ngay ngắn chỉnh tề. Căn phòng này quả thực rất sạch sẽ.
Không còn lời nào để phản bác.
