Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 1296: Ai Đang Đỏ Mắt Ghen Tị

Cập nhật lúc: 04/03/2026 16:32

Giải quyết xong vụ của Mic, Hứa Giảo Giảo coi như đã có câu trả lời thỏa đáng cho tỉnh Bắc.

Thực ra phía tỉnh Bắc cũng thấy khá ngại ngùng. Nói ngại ngùng cũng không hẳn, nhưng rõ ràng trước đó họ đã sảng khoái đồng ý với đồng chí Hứa Giảo Giảo về việc nhận hàng trước, thanh toán sau, giờ lại gọi điện thoại giục giã biến tướng thế này, cách làm ít nhiều có phần lật lọng.

Nhưng biết làm sao được, tình hình cấp bách không chờ đợi ai. Xuất khẩu đồ sơn mài của tỉnh Bắc hiện tại đúng là đang làm ăn phát đạt, nhưng với tư cách là một trong những tỉnh có diện tích chịu thiên tai lớn nhất, có quá nhiều nơi cần đến lương thực cứu trợ.

Tỉnh Bắc cũng không muốn làm khó Hứa Giảo Giảo, nếu không phải vì vắt óc suy nghĩ không ra cách nào khác thì họ đã chẳng làm vậy.

May thay, đồng chí Hứa Giảo Giảo của tỉnh Đông thực sự rất đáng tin cậy. Vừa nói cần đổi lương thực là lập tức sắp xếp đâu vào đấy ngay. Có những việc Bộ Ngoại thương phải tốn bao công sức mới làm xong, vào tay cô, cô chỉ cần đi đường vòng một chút là giải quyết ngon lành.

“Thủ trưởng Kim, 45 tấn lương thực, gồm 30 tấn lương thực thô, 15 tấn lương thực tinh, còn có khoảng hai ngàn cân khoai lang đỏ coi như hàng tặng kèm. Thuyền vừa cập bến, công nhân bến cảng đã bắt đầu bốc dỡ hàng rồi.”

Ngay trong ngày thuyền hàng cập bến, lãnh đạo tỉnh Bắc đã kích động gọi điện báo tin vui cho Thủ trưởng Kim bên quân đội.

Thủ trưởng Kim ở đầu dây bên kia cũng sửng sốt: “Nhanh thế cơ à?”

“Vâng, nhanh như chớp luôn! Đừng thấy đồng chí Hứa Giảo Giảo tuổi đời còn trẻ, tiểu đồng chí ấy làm việc vô cùng dứt khoát và nhanh nhẹn, các mối quan hệ cũng vô cùng rộng rãi. Không giấu gì Thủ trưởng Kim, tôi thật sự bị năng lực thông thiên của Bí thư Hứa làm cho kinh ngạc đấy.”

Trong thời buổi này, tuy nhà nước ngày nào cũng hô vang khẩu hiệu kêu gọi doanh nghiệp xuất khẩu thu ngoại tệ, nhưng thực tế, đối với cá nhân mà nói, việc dính dáng quá nhiều đến các mối quan hệ hải ngoại tuyệt đối không phải là chuyện tốt đẹp gì.

Nhưng vị Bí thư Hứa này thì khác. Mãi sau này ông mới biết, người ta là nhân tài xuất khẩu tạo ngoại hối đã được nhà nước chính thức công nhận. Những mối quan hệ ngoại thương trong tay cô, ngay cả lãnh đạo cấp cao cũng ngầm đồng ý và ủng hộ.

Liên quan đến tầm nhìn quốc gia, ông không dám suy đoán lung tung. Nhưng qua chuyện này, ông cũng vỡ lẽ ra một điều: Tóm lại, hợp tác với đồng chí Hứa Giảo Giảo cứ việc yên tâm mạnh dạn tiến tới.

Thủ trưởng Kim ở đầu dây bên kia làm sao không hiểu ý tứ sâu xa trong lời nói của ông, liền cười đáp: “Đúng vậy, Tiểu Hứa là một đồng chí tốt. Khoan nói đến tài năng xuất khẩu của cô ấy, chỉ riêng việc cô ấy tình nguyện hiến tặng mấy phương t.h.u.ố.c quý cho quân đội chúng tôi, phẩm cách chân thành của cô ấy đã là điều hiếm có rồi.”

Thủ trưởng Kim vô cùng đề cao Hứa Giảo Giảo. Gần đây cô ấy quả thực đã giúp đỡ quân đội rất nhiều. Lần này cũng là ông nhờ vả Hứa Giảo Giảo. Việc hợp tác quân dân xuất khẩu đặc sản rừng đổi ngoại hối đạt được thành tích tốt, mặt mũi ông cũng được nở nang. Tiểu đồng chí Hứa Giảo Giảo có công, tất nhiên phải được khen thưởng xứng đáng.

Hơn nữa, ông không hề quên rằng đồng chí Hứa Giảo Giảo chính là vợ chưa cưới của Tông Lẫm thuộc bộ đội họ, là một thành viên trong đội ngũ quân tẩu tương lai.

Đồng chí quân nhân của bọn họ xuất sắc, trong đội ngũ quân tẩu cũng có những nhân tố xuất chúng, điều này làm sao Thủ trưởng Kim không đem ra khoe khoang cho được.

Đúng vậy, chính là khoe khoang, thậm chí càng nghĩ càng muốn khoe khoang.

Đến mức vài ngày sau, khi làm đại diện cho lực lượng không quân đi họp mặt cùng các đồng chí thuộc các binh chủng khác...

Bọn họ đang bàn tán về hành động đổi ngoại tệ bằng đặc sản rừng bị coi là "liều lĩnh" của tỉnh Bắc lần này. Không biết câu chuyện dẫn dắt thế nào lại chuyển sang chủ đề về Hứa Giảo Giảo. Một đồng chí thuộc lực lượng lục quân bất chợt lên tiếng hỏi: Vị đồng chí Hứa Giảo Giảo đó có phải là nữ đồng chí từng giúp Xưởng Thép Tỉnh Đông mua sắm máy cán thép nguội giá năm cỗ máy hay không...

Thủ trưởng Kim lúc này mới biết hóa ra đồng chí Hứa Giảo Giảo lại nổi tiếng đến vậy.

Đồng chí bộ đội lục quân còn nửa đùa nửa thật buông lời chua xót:

“Thảo nào chúng tôi muốn tìm đồng chí Hứa để mua sắm một lô thiết bị then chốt mà tìm mãi không ra người. Hóa ra là bị không quân các ông nẫng tay trên, kéo đi làm xuất khẩu đặc sản rừng rồi. Không quân dạo này rảnh rỗi quá nhỉ, còn có tâm trạng đi làm dự án hợp tác quân dân nữa cơ đấy.”

Cái chính là họ đỏ mắt tìm người không thấy, mà không quân lại được người ta giúp đỡ. Thử nói xem, chuyện này có đáng tức không cơ chứ.

Thủ trưởng Kim cười đắc ý trong lòng: “Ái chà, chuyện này cũng hết cách thôi. Chồng chưa cưới của đồng chí Tiểu Hứa thuộc lực lượng không quân chúng tôi mà. Đối với người nhà chồng, đồng chí Tiểu Hứa ưu ái hơn một chút chẳng phải là chuyện hiển nhiên sao.”

Cái vẻ mặt đắc ý và đáng đòn của ông thực sự khiến người ta chướng mắt.

Đối phương: “......” Tức hộc m.á.u!

Hứa Giảo Giảo ở tỉnh Đông nào biết Thủ trưởng Kim còn mang cô ra để so bì với người khác. Đương nhiên hiện tại cô cũng chẳng có tâm trí đâu mà bận tâm đến chuyện khác. Sau hơn nửa tháng, việc cô bị vội vã gọi về từ tỉnh Bắc cuối cùng cũng có tiến triển.

...... Thế nên mới nói, chẳng hiểu lúc trước cuống cuồng gọi điện thoại bắt cô về làm cái gì.

Ban đầu bảo là ông Thiệu ở Cảng Thành muốn về Đại lục nhận người thân, cứ tưởng là sẽ được gặp mặt ngay lập tức. Ai dè, từ lúc cô về tỉnh Đông, ngoảnh đi ngoảnh lại đã nửa tháng trôi qua, mãi mới có tin tức chính xác báo rằng: Vài ngày tới ông Thiệu ở Cảng Thành sẽ về Đại lục nhận người thân.

Đối với sự xuất hiện đường đột của một "người anh ruột", đồng chí Văn Phương Phương tuy có đôi chút ngỡ ngàng, nhưng bản thân bà xưa nay vẫn luôn là người điềm đạm. Hay nói cách khác, bà vốn dĩ chẳng mưu cầu danh lợi gì, nên cũng chẳng bận tâm người anh ruột này là tỷ phú số một Cảng Thành hay là ai, điều đó hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến bà lão.

“Đến lúc đó bảo ông ngoại cháu làm một mâm cơm thết đãi ở nhà là được. Cái danh tỷ phú số một Cảng Thành của ông ấy, người họ hàng ở Đại lục như bà đây đứng ra gánh vác là đủ rồi.”

Văn Phương Phương nói một cách rất tùy ý.

Cực kỳ tùy ý.

Nhưng trong cái thời buổi này, việc chuẩn bị một mâm cơm thịnh soạn để chiêu đãi một "người anh ruột" chưa từng gặp mặt, cái kiểu tiếp đón dốc hầu bao này, ai dám trách đồng chí Văn Phương Phương tiếp đãi không chu đáo cơ chứ.

Ông ngoại Vạn Lương Quốc siết c.h.ặ.t t.a.y, cằm bạnh lại, ông nói: “Ông thấy cũng được.”

Sống đến ngần này tuổi, nửa thân đã vùi xuống đất rồi, bỗng dưng lại tòi ra một ông anh vợ. Điều này khiến cho ông lão cũng có chút căng thẳng khó giãi bày.

Vạn Hồng Hà chau mày. Trái ngược với việc Văn Phương Phương không mấy bận tâm đến người anh ruột chưa từng gặp mặt, cô cũng chẳng màng gì đến ông cậu là tỷ phú từ Cảng Thành tới. Cô chỉ muốn xác nhận một điều: “Con tư này, chuyện cậu ông ngoại của con về Đại lục, thật sự đã được cấp trên cho phép rồi chứ? Có ảnh hưởng gì đến lý lịch thành phần của nhà ta không đấy?”

Nếu mà ảnh hưởng đến lý lịch thành phần của gia đình, thì cái ông cậu này tốt nhất là thu xếp hành lý về quê ngay lập tức cho rảnh nợ!

Hứa Giảo Giảo trấn an mẹ: “Mẹ cứ yên tâm điểm này. Việc chúng ta nhận thân với ông trẻ lần này, xét về mặt nghiêm ngặt mà nói là do nhà nước đứng ra thu xếp, chứ không phải cuộc gặp mặt cá nhân đâu. Nhà nước sắp xếp thế nào thì con cứ thế mà làm, chắc chắn sẽ không có gì sai sót đâu.”

Ai mà chẳng biết trong thời buổi này, việc có quan hệ với Hong Kong là một vấn đề vô cùng nhạy cảm. Nhưng chuyện gì cũng có ngoại lệ.

Khoan hãy nói đến hoàn cảnh đặc thù của Hứa Giảo Giảo. Chẳng phải cũng có khối doanh nghiệp nước ngoài dính líu đến Hoa kiều đấy sao?

Chỉ nói riêng về bản thân ông Thiệu, ông ấy vốn là một thương nhân yêu nước ở Cảng Thành đã được nhà nước công nhận. Lần trước Hứa Giảo Giảo đi công tác ở Cảng Thành, cô cũng đã nhiều lần nghe Trưởng phòng Tề của nhà khách Hoa Trung nhắc đến việc nhà họ Thiệu đã hỗ trợ che chở cho các nhiệm vụ quan trọng của trong nước.

Một nhân vật như vậy, lại còn được nhà nước toàn quyền chủ trì buổi nhận thân lần này, thì có thể gây ảnh hưởng xấu gì đến nhà họ Hứa cơ chứ?

Nếu có ảnh hưởng xấu, nhà nước đã chẳng để họ nhận nhau, mà sẽ trực tiếp mời cả nhà họ vào bóc lịch rồi.

Chớp mắt hai ngày đã trôi qua. Hôm nay Hứa Giảo Giảo vừa mới tan làm, đang bước ra đến cổng thì thấy một chiếc xe Jeep mới toanh đỗ ngay bên ngoài. Một người bước ra từ trong xe, xưng là người của Bộ Ngoại giao, mời Hứa Giảo Giảo đi theo anh ta đến một nơi.

Điêu Mi bước lên che chắn trước mặt Hứa Giảo Giảo, quyết không nhượng bộ nửa bước: “Xin lỗi, tôi chưa nhận được chỉ thị từ cấp trên, anh không thể đưa Bí thư Hứa đi.”

Đối phương phản ứng rất nhanh, lập tức lấy thẻ công tác ra chứng minh.

Đến nước này, Hứa Giảo Giảo đã đoán ra được điều gì đó, cô vỗ vai Điêu Mi: “Đi thôi.”

Chắc hẳn là ông cậu Cảng Thành của cô đã đến rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.