Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 1368: Vợ Ơi, Sờ Anh Đi

Cập nhật lúc: 04/03/2026 19:18

Ngay cả cấp trên khi nhận được tin tức cũng vô cùng kinh ngạc.

Đó là một vụ t.a.i n.ạ.n máy bay tan tành, máy bay bị nổ tung không còn mảnh vụn nào, thế mà đồng chí Tông Lẫm vẫn sống sót, hơn nữa lại còn được đồng chí Hứa Giảo Giảo tìm thấy.

Trong một lúc, không biết nên khâm phục ai trong đôi tình nhân trẻ này hơn, hay là nên ghen tị với ai hơn.

Tông Lẫm được cấp cứu tại Bệnh viện Nhân dân tỉnh Vân Nam. Khắp người anh trúng nhiều vết đạn, nguy hiểm nhất là một mảnh đạn chỉ cách tim 0.01 mm, chỉ cần chệch đi một chút thôi là mất mạng.

Tên này đúng là mạng lớn phúc lớn. Chịu đựng hai ngày ở nơi rừng thiêng nước độc, lại thêm một ngày một đêm cấp cứu trong phòng phẫu thuật, thế mà vẫn c.ắ.n răng vượt qua được cửa t.ử.

Ba ngày sau, bà Trịnh Mai Anh và bà Vạn Hồng Hà dắt tay nhau, cuối cùng cũng chạy tới tỉnh Vân Nam, nhìn thấy cậu con trai / con rể vừa mới thoát khỏi thời kỳ nguy hiểm.

“Tiểu Lẫm!”

“Tiểu Tông à!”

Hai bà mẹ tiều tụy mỗi người nắm c.h.ặ.t một bên tay của người đang nằm trên giường bệnh, nước mắt tuôn rơi không ngừng.

Một người đang khỏe mạnh sừng sững, giờ sắc mặt trắng bệch nằm đó, chẳng có chút phản ứng nào. Cú sốc này quá lớn khiến tim hai người mẹ đau thắt lại.

Vạn Hồng Hà lau nước mắt, an ủi bà thông gia: “Tiểu Tông lần này đại nạn không c.h.ế.t tất có hậu phúc, chúng ta không thể khóc làm trôi hết phúc khí được. Bà này, đợi con trai tỉnh lại mà thấy bà thế này nó sẽ buồn lắm, mau lau nước mắt đi.”

Trịnh Mai Anh lắc đầu, bà nắm c.h.ặ.t lấy tay con trai, vùi đầu vào đó, khóc đến mức toàn thân run rẩy.

Bà sợ lắm chứ!

Lúc vừa nghe tin Tiểu Lẫm hy sinh, bà hận không thể c.h.ế.t theo nó. Nếu ông trời đã muốn kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh, chi bằng mang bà đi cùng luôn cho rồi.

Bà sụt sùi, đứng dậy, ôm chầm lấy Hứa Giảo Giảo: “Giảo Giảo, mẹ Trịnh cảm ơn con, cảm ơn con rất nhiều. Chúng ta đều đã từ bỏ Tiểu Lẫm, chỉ có con là không. Nếu không có con, nó... Mẹ Trịnh thật không biết nói gì cho phải, đứa trẻ ngoan, đứa trẻ ngoan của mẹ!”

Trịnh Mai Anh không dám tưởng tượng nếu không có Giảo Giảo, con trai bà dù có giữ được mạng sau vụ rơi máy bay, thì cũng sẽ vì tuyết lớn phong tỏa đường núi, bị nhốt ở cái thôn nhỏ đó mà không được cứu chữa kịp thời.

Chỉ cần nghĩ đến việc con trai bà liều mạng giãy giụa muốn sống, mà những người như bọn họ lại cho rằng anh đã hy sinh, bỏ lỡ cơ hội cứu viện thực sự, bà đã thấy sợ hãi đến gai người. Trong lòng vừa thấy may mắn, bà càng ôm c.h.ặ.t lấy Giảo Giảo trong lòng hơn.

Hứa Giảo Giảo bị siết c.h.ặ.t đến mức khó thở, nhưng cảm nhận được sự run rẩy của mẹ Trịnh, cô cũng không đẩy ra, chỉ nhẹ giọng nói: “Mẹ Trịnh, mọi chuyện đã qua rồi. Tông Lẫm vẫn còn sống sờ sờ đây mà, chúng ta cùng nhau đợi anh ấy tỉnh lại nhé.”

Nước mắt Trịnh Mai Anh lại lăn dài: “Được được được, chúng ta đợi nó tỉnh lại. Đợi cái thằng nhóc thối này tỉnh dậy, mẹ sẽ cho nó biết là ai đã cứu cái mạng nhỏ của nó!”

Một tuần sau, Tông Lẫm bị quấn băng trắng toát từ đầu đến chân như một xác ướp nằm trên giường bệnh. Toàn thân anh không thể động đậy, chỉ có thể như một đứa trẻ sơ sinh há miệng chờ mẹ đút cơm cho ăn.

“Há miệng ra.” Trịnh Mai Anh bưng bát đút cơm cho con trai, động tác vô cùng dịu dàng.

Tông Lẫm há miệng ăn một miếng cơm, anh nhăn mặt lại, biểu cảm kháng cự, trông có vẻ rất không quen.

“Mẹ, mẹ đừng như vậy, con sợ hãi lắm.”

Đây vẫn là bà mẹ hở chút là dọa đ.á.n.h anh sao? Viện trưởng Trịnh từ nhỏ đến lớn chỉ quen động tay động chân chứ không thèm động khẩu, từ bao giờ lại biến thành người mẹ hiền từ thế này?

“...” Trịnh Mai Anh giật giật khóe miệng, hận không thể tát cho cái thằng nhóc không biết tốt xấu này một cái.

Nhưng nhìn bộ dạng đáng thương t.h.ả.m hại, bị trói gô lại của con trai, bà đành chép miệng bỏ qua, không thèm chấp nhặt với anh nữa.

Ăn cơm xong, Tông Lẫm cứ như bị rận c.ắ.n, rõ ràng bị quấn thành xác ướp rồi mà thỉnh thoảng lại cứ cựa quậy, rướn mắt nhìn ra phía cửa phòng bệnh.

Trịnh Mai Anh hừ lạnh một tiếng, trong lòng thừa biết cái bộ dạng thiếu tiền đồ này của con trai là vì đâu.

Tông Lẫm vươn dài cổ: “... Mẹ, sao vợ con còn chưa về?”

Trịnh Mai Anh thầm mắng trong lòng: Thằng ranh không biết xấu hổ, đã là vợ mày đâu mà cứ gọi bừa.

“Giảo Giảo cùng bà thông gia đi mua vé tàu rồi, trên đường về còn định ghé cửa hàng bách hóa mua vài bộ quần áo để tắm rửa nữa. Mày tưởng ai cũng rảnh rỗi như mày, nằm trên giường há miệng chờ ăn chờ uống chắc?”

Tông Lẫm tủi thân, anh lại cựa quậy một chút cho mẹ xem: “Con cũng đâu có muốn nằm lỳ trên giường chờ ăn chờ uống chứ. Gặp phải ‘chuyện tốt’ này, mẹ bảo con phải làm sao bây giờ?”

Nhìn khuôn mặt đen nhẻm của con trai dạo này gầy xọp đi một vòng, tình mẫu t.ử trong lòng Trịnh Mai Anh lại trỗi dậy.

Bà dịu giọng: “Được rồi được rồi, vợ mày sắp về rồi.”

Tông Lẫm: Hừ hừ.

Trịnh Mai Anh không nhìn nổi cái bộ dạng hận không thể bám c.h.ặ.t lấy chân vợ của anh, liền nói thêm: “Mẹ bảo này, mày cũng đừng cứ dính lấy Giảo Giảo mãi thế. Lúc mày chưa tỉnh lại, con bé thức trắng đêm trông mày, mệt mỏi lắm rồi. Khó khăn lắm mày mới tỉnh lại, mày còn bám dính lấy con bé nữa! Mày cứ để con bé ra ngoài hít thở không khí với bà thông gia đi.”

Tông Lẫm mất tự nhiên cựa quậy thêm cái nữa: “... Con biết rồi.”

Anh mím môi cúi đầu.

Thực ra chính anh cũng biết sau khi tỉnh lại mình mắc cái tật khá nặng.

Không hiểu tại sao, lần c.h.ế.t đi sống lại này khiến trong lòng anh vô cùng hoảng hốt. Đặc biệt là khi đối mặt với Giảo Giảo, cái cảm giác hoảng loạn vì suýt mất đi cô kích thích anh đến nổi cả da gà.

Cho nên từ lúc tỉnh dậy, anh liền ‘không thể rời xa’ Giảo Giảo nhà anh, một khắc cũng không thể tách rời.

Giảo Giảo cứ rời khỏi anh quá năm phút là toàn thân anh lại ngứa ngáy, căng thẳng, bồn chồn, lo âu...

Trịnh Mai Anh mắng anh bị bệnh, anh đành nhận.

Nhưng thứ cảm xúc này anh không khống chế được, chỉ có thể cố mà nhịn.

Trịnh Mai Anh thấy con trai nhịn đến mức trán toát đầy mồ hôi, hai con mắt chỉ hận không dính c.h.ặ.t lên cửa phòng bệnh, bà vừa xót xa vừa rầu rĩ.

Bản thân bà cũng là bác sĩ, từng chứng kiến đủ loại bệnh nhân mắc chứng rối loạn căng thẳng sau sang chấn (PTSD), trường hợp của con trai bà cũng không tính là quá lố. Nếu nó chỉ bám dính người khác thì cũng chẳng có gì đáng nói.

Nhưng Giảo Giảo đường đường là Bí thư tay to mặt lớn của Hợp tác xã Cung tiêu tỉnh Đông, bao nhiêu người và việc bên đó đang chờ cô giải quyết. Con bé làm gì có thời gian ở đây dông dài với con trai bà cơ chứ!

Hứa Giảo Giảo đưa Vạn Hồng Hà trở về, vé tàu của hai người đã mua xong.

Vạn Hồng Hà thấy cậu con rể tương lai cứ trân trân nhìn con gái mình, y hệt như chú cún nhỏ thấy khúc xương thân yêu, bà suýt bật cười.

Bà huých huých con gái: “Lão tư, nhân lúc này con mau qua nói chuyện với Tiểu Tông đi.” Nhìn thằng bé đáng thương quá.

Cái cậu con rể tương lai này bây giờ cứ như đứa trẻ chưa cai sữa, bám con gái bà dính như sam, bà nhìn mà cũng thấy ngại.

Nhưng bà thông gia nói rồi, con rể bị mắc hội chứng rối loạn căng thẳng sau sang chấn gì đó, tâm lý có vấn đề, chỉ có con gái bà mới mang lại cảm giác an toàn cho thằng bé.

Hứa Giảo Giảo giật giật khóe miệng, bước tới ngồi xuống: “Ăn cơm xong rồi à?”

Tông Lẫm ấm ức tố cáo với Hứa Giảo Giảo: “Em còn quan tâm anh có ăn cơm hay không sao? Chẳng phải bảo đi một lát rồi về à, ba tiếng đồng hồ rồi đấy.”

Hứa Giảo Giảo: “...”

Cô nhịn không được khẽ rùng mình.

Trời đất, cái tên vỏ cứng ruột mềm này là ai đây?

Không phải là Tiểu Lẫm nhà tôi đâu, anh có thể nam tính hơn một chút được không? Anh không phải là em bé nhỏ, anh đã là một em bé lớn hơn hai trăm tháng tuổi rồi đấy!

Nhưng cô biết bây giờ người này đang cố tình ăn vạ, lại không thể đ.ấ.m bệnh nhân một cái, đành dỗ dành: “Được được được, lần sau em sẽ chú ý thời gian.”

Rất tốt, liệu pháp giảm mẫn cảm hôm nay lại một lần nữa thất bại.

Tông Lẫm lúc này mới có vẻ hài lòng.

Anh rõ ràng tay chân đều bị trói c.h.ặ.t không thể cử động, vậy mà vẫn nháy mắt với Hứa Giảo Giảo, ý bảo cô ngồi lại gần thêm chút nữa: “... Em sờ mặt anh một cái đi.”

Vợ mà không sờ, anh khóc cho xem!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.