Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 178: Xấu Người Xấu Cả Nết
Cập nhật lúc: 26/02/2026 02:11
Hành động của cô ta quá thô lỗ, khiến các nhân viên dự thi không vui.
"Này, đồng chí làm cái gì thế? Sao lại giật áo người ta như vậy?"
"Tay chân chẳng biết nhẹ nặng gì cả, đừng có làm rách áo của tôi!"
Suy đoán trong lòng đã được khẳng định, nữ nhân viên tức giận hét lên: "Giỏi lắm các người! Thảo nào cứ giấu giấu giếm giếm, hóa ra là có tật giật mình! Tôi phải đi hỏi Giám đốc, dựa vào đâu mà quần áo này chỉ có các người có, chúng tôi lại không có!"
Giọng cô ta lanh lảnh ch.ói tai, làm người bên cạnh giật nảy mình.
Những nhân viên khác vốn đang nói cười vui vẻ bên cạnh, thấy sắc mặt cô ta đột nhiên trở nên khó coi, đều lấy làm lạ.
"Quần áo gì mà các cô có chúng tôi không có? A Phương, cô nói thế là ý gì?"
Nhân viên tên A Phương nổi giận đùng đùng chỉ vào nhóm Trương Xuân Lan.
"Các người tự đi mà xem, đơn vị quá đáng thật! May riêng cho mấy người bọn họ đi thi, nào áo nào quần, đủ bộ luôn! Còn chúng ta thì sao, cái rắm cũng không có!"
Lời này của A Phương vừa thốt ra, cả đám như ong vỡ tổ.
Tục ngữ nói không sợ thiếu, chỉ sợ không công bằng, nỗi lo lắng của Hứa Giảo Giảo quả nhiên ứng nghiệm.
Mấy bà cô cửa hàng bách hóa này chẳng ai là dễ nói chuyện cả.
Lập tức nhao nhao lên.
"Dựa vào đâu chứ? Dựa vào đâu các cô có quần áo, chúng tôi lại không có! Sao, cứ nhảy nhót là có à? Thế thì chúng tôi cũng đi nhảy nhót! Chúng tôi không muốn đi chắc? Là do không được chọn, chuyện này sao trách chúng tôi được?"
"Đúng đấy, cùng một đơn vị, sao lại phân biệt đối xử, may cho các cô, không may cho chúng tôi? Sao, cùng là nhân viên bán hàng còn phải chia năm bảy loại à?"
"Đây là sự bất công, các cô là người hưởng phúc, chúng tôi là người chịu khổ, những người không có bối cảnh, không có năng lực như chúng tôi phải chịu lép vế trước các cô à? Dựa vào đâu chứ!"
Cả cái mũ chủ nghĩa tư bản cũng bị chụp lên đầu.
Mắt thấy cảm xúc của đám người này ngày càng kích động, Trương Xuân Lan và mấy nhân viên dự thi không phải không giải thích, nhưng những người không có quần áo kia căn bản không nghe, càng giải thích họ càng cảm thấy các cô đang khoe khoang.
Trương Xuân Lan: "Đây là đồng phục dự thi của bọn tôi, để mặc đi thi đấu."
"Khoe khoang cái gì chứ! Bà đi thi thì liên quan quái gì đến tôi, cái tôi cần là quần áo!"
Lỗ Mai: "Sao các người vô lý thế nhỉ? Đã bảo quần áo này chỉ có đội dự thi bọn tôi mới có! Không phải đơn vị phát thống nhất!"
Một bộ quần áo đấy, tưởng như cục xà phòng cái khăn mặt chắc, ai cũng phát một bộ thì tốn bao nhiêu vải!
"Dựa vào đâu chỉ có các người có? Cửa hàng là nhà bà mở chắc? Lỗ Mai, thâm niên tôi còn hơn bà hai năm đấy, bà bắt nạt người già chúng tôi như thế à!"
Chủ yếu là mạnh ai nấy nói, chẳng ai nghe ai.
Thậm chí có người còn quay sang chỉ trích Hứa Giảo Giảo, giọng điệu đau đớn tột cùng.
"Tiểu Hứa à, cô tin tưởng cháu như thế, cháu đáp lại sự tin tưởng của các cô thế này đây à? Quả nhiên làm lãnh đạo là thay đổi ngay, cái tốt không học toàn học cái xấu! Ở đây gây chia rẽ giai cấp à."
"......" Cái nồi này úp xuống, Hứa Giảo Giảo cũng cạn lời.
Tuy đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng cô vẫn không ngờ mấy bà cô này có thể làm ầm ĩ đến mức này.
Không thể để họ tiếp tục hiểu lầm, cô thấy còn có người đi gọi thêm người đến, đây là chê chưa đủ đông, muốn huy động toàn bộ nhân viên đơn vị đến đây mà.
Hứa Giảo Giảo đau đầu vô cùng.
"Mọi người nghe cháu nói đã."
Cô cao giọng hô một tiếng.
Đợi đám đông yên tĩnh lại đôi chút, cô bất đắc dĩ nói: "Mọi người bình tĩnh đã, ai cũng đòi quần áo, có thể nghe cháu nói hết câu được không?"
Một nhân viên hừ lạnh: "Tôi nể mặt Thư ký Hứa đấy, cô nói đi."
Những người khác cũng nghểnh cổ, mặt đầy vẻ phẫn nộ, bộ dạng như kiểu "tôi muốn nghe xem cô bịa ra lý do gì để lấp l.i.ế.m cho qua chuyện"!
Hứa Giảo Giảo: "......" Cảm ơn các cô đã nể mặt cháu nhé.
Phó chủ nhiệm Lưu sáng sớm bận rộn đi phát quần áo cho nhân viên dự thi của các Cung Tiêu Xã khác, cuối cùng mới đến Bách hóa số 1, phát xong thì đói bụng, ông tiện thể ăn sáng luôn ở nhà ăn Bách hóa số 1.
Vừa ăn xong, đang xỉa răng thì thấy có người chạy vào nhà ăn hô hoán, bên dưới xảy ra chuyện rồi.
"Đơn vị phát quần áo cho nhân viên dự thi, không phát cho nhân viên khác, bên dưới đ.á.n.h nhau rồi!"
Đánh nhau rồi?
"Phụt khụ khụ khụ!"
Phó chủ nhiệm Lưu suýt bị nước miếng của chính mình làm sặc.
Vì bộ quần áo mà đ.á.n.h nhau à? Chuyện này ầm ĩ đến mức nào rồi đây.
Ông không yên tâm, bật dậy khỏi ghế, chạy thẳng xuống lầu.
Phó giám đốc Du lần đầu tiên được ăn sáng cùng lãnh đạo, đang hí hửng định vòng vo đề cập đến chuyện chuyển chính thức làm giám đốc cửa hàng.
Chưa kịp mở miệng đã bị tiếng hô hoán làm cho ngẩn người.
Đến khi hoàn hồn thì Phó chủ nhiệm Lưu đã chạy biến.
Lãnh đạo chạy rồi, ông ta cũng vứt bát lau miệng, vội vàng đuổi theo.
Ôi chao ôi, đang yên đang lành, lại gây chuyện gì nữa đây!
Hai người từ nhà ăn tập thể thở hồng hộc chạy tới, vừa kịp lúc nghe Hứa Giảo Giảo đang ôn tồn giải thích với mọi người.
"Số quần áo lần này cũng không phải như mọi người nghĩ là do Cung Tiêu Xã mua sắm cho nhân viên dự thi, ngược lại, Cung Tiêu Xã nghĩ đến tâm trạng của các nhân viên không dự thi và một số cân nhắc khác, nên ngoài phụ cấp công tác ra, cũng không dành thêm ưu đãi nào khác cho nhân viên dự thi, mọi người đều biết đấy, ngay cả phụ cấp công tác cũng là do các đơn vị tự chi trả."
Chuyện phụ cấp công tác trước đó đã đồn rồi, nhưng vì nhân viên dự thi đúng là phải bỏ nhiều công sức và thời gian, những người khác tuy ghen tị nhưng cũng miễn cưỡng chấp nhận.
Nhưng được một không thể đòi hai.
Vừa đưa tiền vừa phát quần áo, phúc lợi tốt quá, họ không nhịn được nữa.
Chắc chắn phải làm ầm ĩ lên chứ, không làm ầm ĩ thì phúc lợi đâu ra?
Phan Thục Phân vừa đến đơn vị đã nghe tin phát quần áo, bà ta xưa nay chiếm tiện nghi chưa bao giờ thấy đủ, càng không thể bỏ qua phúc lợi mà đơn vị "đáng lẽ" phải phát cho bà ta.
Lúc này bà ta là người nhảy nhót hăng nhất.
"Không phải Cung Tiêu Xã thành phố mua, vậy chẳng lẽ số quần áo này là do tự các cô ấy mua? Vừa rồi ai có tai đều nghe thấy cả, rõ ràng bảo là cấp trên phát cho mà!"
Hứa Giảo Giảo chẳng có chút ấn tượng tốt đẹp nào với bà ta: "Cấp trên là đúng rồi, nhưng cấp trên nào bà nghe rõ chưa?"
Phan Thục Phân nghẹn lời, chột dạ nói: "Còn có thể là cấp trên nào, Cung Tiêu Xã thành phố chứ ai!"
"Vậy thì bà nói sai rồi."
Hứa Giảo Giảo nhìn quanh đám nhân viên đang đầy vẻ bất bình, nói: "Đồng phục dự thi lần này của Cung Tiêu Xã thành phố Diêm chúng ta là do Xưởng may số 2 tài trợ, biết thế nào là tài trợ không, chính là người ta cung cấp miễn phí quần áo cho nhân viên dự thi của chúng ta, cho nên số quần áo này Tổng công ty thành phố thực chất không tốn một xu nào."
"Nếu họ có tiền không có chỗ tiêu, thế thì bảo Xưởng may số 2 cũng tài trợ cho chúng tôi một bộ đi!"
Hứa Giảo Giảo suýt bị sự mặt dày của Phan Thục Phân chọc cười.
"Chị Phan à, chị xấu người mà nghĩ đẹp thế! Tại sao người ta lại tài trợ cho nhân viên dự thi chúng tôi, đương nhiên là vì thấy nhân viên chúng tôi chịu khó, huấn luyện tốt, có khả năng đoạt giải lên báo, giống như đặt cược ấy, cược trúng chúng tôi, đến lúc đó mặc quần áo của họ lên báo tỉnh, coi như quảng cáo cho xưởng may của họ!
Tài trợ cho chị, người ta được lợi lộc gì?"
"Ha ha ha ha!"
Phan Thục Phân cũng biết mình làm trò cười, đỏ mặt không dám nói tiếp.
Hứa Giảo Giảo thở dài: "Cho nên nói một cách nghiêm túc, số quần áo này là miễn phí, nhưng cũng là đắt nhất! Nó không cần các chị bỏ tiền mua, nhưng Xưởng may số 2 người ta có ngốc đâu?
Nói câu khó nghe, nếu cuối cùng chúng tôi không đoạt giải, không được lên báo tỉnh, người ta sẽ nhìn Cung Tiêu Xã chúng ta thế nào? Nước bọt cũng đủ dìm c.h.ế.t người!
Mọi người chỉ nhìn thấy nhân viên dự thi mặc quần áo mới thì vui vẻ, mà không thấy áp lực sau lưng họ lớn thế nào!"
Một tràng lời nói, cả nhân viên dự thi và những người khác đều trầm mặc.
