Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 220: Tiểu Hứa Sắp Phát Tài Rồi

Cập nhật lúc: 26/02/2026 03:08

Tông Lẫm xách túi lớn túi nhỏ cũng mặc kệ những nhân viên bán hàng đó bàn tán gì về mình, anh một lòng một dạ muốn lấy lòng người yêu thôi.

Trở về ký túc xá, đặt đồ xuống, anh nhanh nhẹn leo lên giường mình bắt đầu tìm đồ, lục lọi nửa ngày cuối cùng cũng tìm thấy, cầm trong tay, anh cười cười, đột nhiên mặt đỏ bừng.

Hì hì, Giảo Giảo nhận được món quà do chính tay anh làm này, chắc chắn sẽ rất bất ngờ.

Bên kia, buổi học chiều của Hứa Giảo Giảo còn gian nan hơn buổi sáng một chút, chủ yếu vẫn là thời gian dài, các học viên khó tránh khỏi mệt mỏi, cũng may vẫn luôn có phần thưởng treo trước mặt, cuối cùng cũng không xuất hiện tình trạng ngủ gật trong giờ học.

Rốt cuộc cũng giảng xong, Hứa Giảo Giảo uống ngụm nước, cảm giác bản thân cũng sắp kiệt sức.

Mẹ ơi, mệt quá, 50 đồng tiền phí giảng bài này thật sự không dễ kiếm.

Các nữ học viên biết cô chỉ dạy một buổi công khai hôm nay, sau này chắc là không gặp được nữa, đều rất lưu luyến, từng người trước khi rời đi đều đến chào tạm biệt cô.

Trưởng phòng Viên thực cảm kích Hứa Giảo Giảo: "Tiểu Hứa a, thật không biết nên cảm ơn cô thế nào cho phải, hôm nay cô vất vả rồi, đây, đây là phí giảng bài của cô, còn có mấy thứ này, đều là đồ lưu niệm nhỏ của Công ty Hàng không, không đáng bao nhiêu tiền đâu, cô cầm hết đi."

Có tâm hay không là có thể nhìn ra được, Tiểu Hứa giảng bài cả ngày, giọng nói đều khàn cả đi, cô bé này nửa câu oán giận và mất kiên nhẫn cũng không có. Trưởng phòng Viên thấy nhiều người trẻ tuổi thích làm màu rồi, khó tránh khỏi cảm thấy cô hiếm có, lại chột dạ vì lời hứa 50 đồng tiền phí giảng bài lúc trước hơi ít.

Nhưng phí giảng bài đã báo lên tài vụ công ty rồi, hiện tại sửa lại, bên tài vụ cũng khó xử, nhưng Trưởng phòng Viên không muốn để Tiểu Hứa chịu thiệt, nghĩ nghĩ, sai thư ký xách cái thùng giấy rỗng trực tiếp đến kho hậu cần chất đầy một thùng đồ quà tặng nhỏ cho Hứa Giảo Giảo.

Cũng không đáng bao nhiêu tiền, nhưng ở bên ngoài cũng coi như hiếm có, cơ bản đều là đồ lưu niệm nhỏ Công ty Hàng không dùng để tặng khách nước ngoài, ví dụ như một số vở, b.út, móc chìa khóa, khăn tay thêu, khăn lụa, ca tráng men in logo Công ty Hàng không...

Linh tinh vụn vặt, chất đầy một thùng giấy to, Hứa Giảo Giảo thấy thư ký của Trưởng phòng Viên lúc bê đến mặt đều đỏ bừng, vừa nhìn cái thùng này đã thấy nặng.

Hứa Giảo Giảo kinh ngạc cực kỳ, cô thậm chí còn nhìn thấy mấy tấm bưu thiếp của Công ty Hàng không bên trong.

"Cái này, nhiều quá, cháu không thể nhận đâu ạ."

Không thể không nói, Trưởng phòng Viên người này cũng quá thật thà, đầy ắp một thùng giấy to đùng, nhìn toàn là đồ lặt vặt, nhưng bất kể là khăn tay thêu hay b.út máy vở viết, mấy thứ này ở bên ngoài đều phải tốn tiền tốn phiếu mới mua được, cũng không rẻ đâu.

Hứa Giảo Giảo không muốn nhận, Trưởng phòng Viên cố ý xụ mặt: "Tiểu Hứa cô khách sáo với tôi quá đấy! Cô giúp Công ty Hàng không chúng tôi việc lớn, cho cô ít đồ lưu niệm thì sao chứ? Mấy thứ này chúng tôi ở đây có rất nhiều, cho cô thì cô cứ cầm lấy, cô không lấy chính là chê tôi hôm nay trả phí giảng bài cho cô ít, có ý kiến với tôi phải không!"

Mấy đồ lặt vặt này theo Trưởng phòng Viên thấy thật chẳng tính là gì, rốt cuộc trong kho có rất nhiều, thời buổi này đi máy bay đa phần là lãnh đạo quốc gia và khách nước ngoài, Công ty Hàng không chuẩn bị những món quà nhỏ này phát mãi không hết, cố tình phát không hết mỗi tháng vẫn phải mua sắm định lượng theo quy định.

Tặng một ít cho Tiểu Hứa thật không tính là gì.

Hứa Giảo Giảo dở khóc dở cười: "Ngài thế này không phải là làm khó cháu sao, cháu làm gì có ý kiến với ngài chứ."

"Vậy thì nhận lấy!"

Dưới sự thịnh tình, lại khách sáo thì có vẻ giả tạo, Hứa Giảo Giảo đành phải nhận lấy, cô ngượng ngùng nói: "Cháu đến đây một chuyến, thật đúng là lời to, người biết thì bảo cháu giúp đỡ Công ty Hàng không, người không biết còn tưởng cháu đến nhập hàng đấy, Trưởng phòng Viên quay về ngài phải làm chứng cho sự trong sạch của cháu đấy nhé."

Trưởng phòng Viên cười ha ha: "Được được được!"

Hứa Giảo Giảo cũng cười theo, phải nói là, những món đồ lặt vặt in logo Công ty Hàng không này, trong mắt Trưởng phòng Viên thì nhiều đến mức không phát hết, nhưng ở chỗ Hứa Giảo Giảo, cô quả thực là sắp phát tài a!

Nghĩ mà xem, những món đồ cũ thập niên 60 của Công ty Hàng không này, nếu cô đăng lên nhóm mua dùm, có người biết hàng và thích sưu tầm nhìn thấy, chẳng phải tranh nhau vỡ đầu sao?

Phát tài, phát tài rồi a!

Thấy bộ dạng hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm thùng giấy của cô, Trưởng phòng Viên liền biết con bé Tiểu Hứa này rất thích thú với mấy món đồ lặt vặt này.

Trong lòng ông không khỏi đắc ý, xem đi, vẫn là ông biết chọn đồ chứ.

Chờ Tông Lẫm lái chiếc xe con của căn cứ tới đón Hứa Giảo Giảo, liền thấy cô được Trưởng phòng Viên lưu luyến đưa ra khỏi phòng huấn luyện, bên cạnh thư ký của Trưởng phòng Viên còn bê một cái thùng giấy to, mặt đỏ bừng người không ngừng trĩu xuống, nhìn vất vả thực sự.

Anh lập tức xuống xe đón lấy, đoán chừng là đồ căn cứ tặng cho Giảo Giảo.

Trưởng phòng Viên đang cười ha hả nói chuyện với Hứa Giảo Giảo, vừa ngẩng mắt liền thấy anh, buồn bực hỏi: "Tiểu Tông? Sao cậu lại tới đây? Tôi bảo Tiểu Tống đưa người mà, cậu ta lười biếng à?"

Tông Lẫm bê thùng giấy nặng trịch, mặt không đổi sắc nói dối: "Vâng, cậu ấy mắc bệnh lười, nhờ tôi thay cậu ấy một chút."

Nửa điểm không nhắc tới là anh cướp việc của người ta.

Trưởng phòng Viên sầm mặt xuống, nói: "Cái cậu Tiểu Tống này, quay về tôi sẽ nói với huấn luyện viên của cậu ta, thế nào cũng phải trị cái tật lười biếng của cậu ta cho tiệt nọc!"

Tông Lẫm tán đồng gật đầu: "Tôi tán thành."

Hứa Giảo Giảo nghi ngờ nhìn anh, cứ cảm thấy có chỗ nào không đúng.

Nhưng cô hoàn toàn không hiểu biết gì về vị đồng chí Tống mới gặp một lần kia, có lẽ người ta thật sự không muốn đưa cô, nhưng nói trùng hợp cũng thật trùng hợp lại tìm Tông Lẫm thay thế, chỗ này tuyệt đối có thủ đoạn của tên lụy tình này.

Hứa Giảo Giảo hừ lạnh.

Tông Lẫm bị cô nhìn đến da mặt căng thẳng, anh nghiêm túc nói: "Đồng chí Hứa, chúng ta lên xe đi, trời sắp tối rồi, đường khó đi."

Một bộ dáng hai người nửa điểm không thân thiết.

Trưởng phòng Viên vừa nghe trời sắp tối, lập tức cũng không lải nhải nữa, ông nhanh ch.óng từ biệt Hứa Giảo Giảo, còn dặn Hứa Giảo Giảo lần sau tới tỉnh thành nhất định phải liên lạc với ông, nếu làm ở Cung Tiêu Xã không vui, ông lúc nào cũng hoan nghênh cô tới bên Công ty Hàng không này.

Hứa Giảo Giảo: "..." Tà tâm bất t.ử a ngài.

Chờ cô lên xe, Tông Lẫm cất đồ tốt, chào theo kiểu quân đội với Trưởng phòng Viên rồi cũng lên xe, xe khởi động, lăn bánh.

Trong xe hai người không ai nói chuyện, mãi cho đến khi xe chạy ra khỏi căn cứ, Tông Lẫm mới như trút được gánh nặng, oán giận: "Trưởng phòng Viên đúng là dài dòng văn tự."

Hứa Giảo Giảo không để ý tới anh, cô cau mày nhìn đống túi lớn túi nhỏ xuất hiện thêm trên ghế bên cạnh, có đồ ăn, đồ dùng, còn có một cái hộp gỗ đỏ tạo hình tinh xảo.

Trong lòng cô đột nhiên có một phỏng đoán.

"Mấy thứ này là gì?" Hứa Giảo Giảo nheo mắt, trực tiếp hỏi.

Tông Lẫm nhìn qua kính chiếu hậu, anh cười hì hì một cái: "Khụ, không có gì, đồ của tôi ấy mà, em đừng động vào."

Anh còn chưa ngốc đến mức ấy.

Lúc này còn chưa rời khỏi căn cứ, nếu anh nói cho Giảo Giảo đây là anh tặng cho cô, với tính cách hiện tại của cô, không chỉ mấy thứ này, ngay cả anh cũng phải quay xe về phủ, đổi người khác đưa.

Cho nên lần này anh học khôn, không nói ra trước.

"..." Hứa Giảo Giảo bị nghẹn họng, trong lòng một trận cạn lời.

Tên này coi cô là đồ ngốc chắc, biểu cảm nhỏ trên mặt hắn đã hoàn toàn bán đứng hắn rồi được không!

Khoe khoang cái rắm!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 214: Chương 220: Tiểu Hứa Sắp Phát Tài Rồi | MonkeyD