Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 485: Tiểu Hứa Nhồi Lạp Xưởng, Bao Chuyên Nghiệp
Cập nhật lúc: 27/02/2026 17:11
Cả buổi tối, cả nhà cuống cuồng làm bánh hồng, sợ làm hỏng một chút nào, ai nấy đều cẩn thận từng li từng tí.
Hứa Giảo Giảo, cái loại vụng về tay chân, thuộc diện bị hắt hủi.
Nhưng mà kiến thức của cô thì dư dả. Mọi người nghe cô chỉ huy cách làm bánh hồng xong xuôi, đến khi ai cũng hiểu rõ các bước, thì cô đ.â.m ra lại thành người thừa.
Ngồi cũng chẳng chịu ngồi yên, chỗ này bẻ cuống hồng, chỗ kia bốc một nắm vỏ hồng vừa gọt xuống...
Vạn Hồng Hà thấy cô chỉ toàn phá đám, liền đuổi thẳng cô về phòng ngủ cho rảnh nợ.
Kẻ lười biếng nào đó chu miệng có vẻ không phục, nhưng vừa về đến phòng ngã lưng xuống giường, là lập tức rung đùi, vừa lướt Nhóm mua hộ vừa nhai đồ ăn vặt, vui vẻ hơn ai hết.
Trong nhóm cũng đang rất náo nhiệt.
Chẳng phải sắp Tết rồi sao, mấy tay mua hộ bọn họ cũng đang chạy chương trình khuyến mãi hàng Tết.
Hàng hóa của hết người này đến người khác được ném link liên tục, mức độ giảm giá cứ như đại hạ giá xả kho vậy.
Một anh chàng mua hộ hãng quần áo mặc nhà nước ngoài đang sale thanh lý trái mùa.
Đồ ngủ mùa hè, bộ ngủ tay dài 100% cotton, đồ nữ chỉ 69 tệ một bộ, đồ nam 79 tệ. Váy ngủ còn rẻ hơn, 88 tệ hai chiếc. Anh ta còn làm cả túi mù (lucky bag), 99 tệ một túi, bóc ra được gì thì tùy nhân phẩm.
Lại có người bán đồ dùng khách sạn dùng một lần khi đi du lịch: ga giường bốn món, tất dùng một lần, đồ lót, bọc bồn cầu, thứ gì cần là có nấy.
...
Lướt xuống dưới, cô phát hiện Lão Vương đại ca thế mà cũng làm chương trình khuyến mãi, toàn bộ gạo, mì, lương thực, dầu ăn trong cửa hàng giảm giá trực tiếp 20%...
Lần này thật không trách cô được, những cám dỗ trước đó cô đều chống cự thành công, nhưng cái này thì thực sự không nhịn nổi.
Hứa Giảo Giảo căn bản không giữ nổi tay mình nữa.
Nào là gạo tẻ, bột mì trắng, dầu đậu nành... Cô chọc chọc chọc, thêm vào giỏ hàng! Thêm vào! Thêm vào! Cho hết vào giỏ hàng!
Đến lúc thanh toán, tổng cộng 108.000 tệ.
Hứa Giảo Giảo lả đi: ... Mẹ kiếp, sống ở cái thời đại chưa có thương mại điện t.ử, thế mà cô lại kịp bắt trend lễ hội c.h.ặ.t t.a.y.
Lão Vương đại ca vui sướng, trực tiếp tung pháo hoa trong nhóm mua hộ, tiện tay phát luôn một bao lì xì.
[Gạo, mì, lương thực, dầu ăn - Hôm nay Lão Vương đã trả nợ chưa: Ha ha ha, cảm ơn đại ca top 1 – cô em Tiểu Hứa đêm nay đã bạo chi! Kẻ hèn này xin phát một bao lì xì nhỏ, lộc bất tận hưởng, lộc bất tận hưởng!]
Hứa Giảo Giảo nhanh tay lẹ mắt cướp bao lì xì, 0.23 tệ.
Đen vãi!
Trong nhóm ai cũng chúc mừng Lão Vương đại ca đêm nay trúng quả đậm, tiện thể tag Hứa Giảo Giảo bày tỏ sự khâm phục.
[Bà chủ Hứa chơi sộp quá!]
[Bà chủ Hứa lại ghé thăm mối làm ăn của tôi chút đi?]
[Chúc bà chủ Hứa năm nào cũng phát tài lớn nha, xem thử đồ lót lụa tơ tằm làm thủ công của tôi này...]
Bà chủ Hứa bị tag mà thấy nhói đau trong n.g.ự.c.
Đám người này, toàn nhắm vào túi tiền của cô thôi!
Cô tiếp tục lướt Nhóm mua hộ. Ngoài gạo, mì và dầu ăn ra, những thứ khác đều là yêu tinh dụ dỗ. Chủ trương của cô là nhập định như Lạt Ma, bách độc bất xâm.
Không nhìn, không nghe, không ăn, không mặc, không cần!
Hứa Giảo Giảo tiếp tục lặn, lại lướt thấy "Anh đây có cả một hậu cung bò dê", vị đại ca hào sảng này đang livestream chốt đơn thịt bò thịt dê.
Cạnh tranh với Thịt Heo Vinh, anh ta thì làm khuyến mãi thịt heo, hơn nữa cận Tết rồi, gã này tràn trề năng lượng phát triển thêm cả nghề phụ là nhồi lạp xưởng.
Khụ khụ, chỗ này Hứa Giảo Giảo phải khen ngợi một tiếng.
Phải công nhận người này rất biết cách cư xử, gửi cho cô mấy khúc lạp xưởng, có loại vị nguyên bản, cũng có loại vị cay tê kiểu Tứ Xuyên, bảo cô đ.á.n.h giá một chút, cho xin ý kiến.
Hứa Giảo Giảo còn chưa ăn thử, nhưng cô quyết định dù có ngon hay không, cô cũng sẽ khen lấy khen để.
Người ta tặng lạp xưởng miễn phí cho mình ăn, còn đòi hỏi gì nữa.
Đang nghĩ như vậy, Thịt Heo Vinh nhắn tin riêng cho cô.
Hứa Giảo Giảo thầm nghĩ người này cũng nóng vội quá, chắc chắn là hỏi cô khẩu vị lạp xưởng thế nào. Cô vừa định nhắn lại một câu "Hương vị chờ nếm thử", liền thấy tin nhắn của Thịt Heo Vinh gửi đến.
[Không chỉ bán thịt lợn - Thịt Heo Vinh: Em gái Tiểu Hứa, lạp xưởng của anh ăn được không? Anh đặc biệt mời đầu bếp Michelin 3 sao phối gia vị đấy, vừa ngon lại mang đẳng cấp quốc tế! Khu Nông Gia Nhạc của em Tết đến chắc cũng cần làm ít đồ khô chứ, hay là, lấy một ít hàng của anh đi?]
Hứa Giảo Giảo: ...
Cô coi đại ca như ruột thịt, đại ca lại đọ não với cô.
Vòng vo tam quốc hóa ra đại ca mượn cớ bán hàng đấy à?
Sự cảm động vô cớ của cô một giây trước đúng là thừa thãi.
Hứa Giảo Giảo làm gì có khu Nông Gia Nhạc nào. Thịt Heo Vinh bảo cô lấy hàng thì chắc chắn không phải một hai cân rồi, cái gã này, bị chính lời nói dối của cô khích cho làm liều đây mà.
Không được, ván này không thể thua.
Hứa Giảo Giảo suy nghĩ một chút, nhắn lại cho đầu bên kia.
[AAA Mua hộ Đặc sản địa phương Tiểu Hứa: Khụ khụ, anh Vinh, anh muốn nghe lời nói thật hay lời nói dối?]
[Không chỉ bán thịt lợn - Thịt Heo Vinh: Em gái, em nói với anh câu này là khách sáo rồi đấy. Người nhà cả, em có gì cứ nói thẳng đi, sao thế, lạp xưởng ăn không ngon à? Không thể nào.]
Hứa Giảo Giảo thầm nghĩ, cái đồ nổi tiếng toàn Tóp Tóp mà đòi mang đẳng cấp quốc tế, anh nghe xem lời này có lọt tai nổi không?
Đây chẳng phải là tự dâng lỗi sai đến tận cửa cho cô bắt bẻ sao.
[AAA Mua hộ Đặc sản địa phương Tiểu Hứa: Anh Vinh, người nhà không lừa người nhà. Em hỏi anh, vị đầu bếp Michelin anh mời, anh trả lương cho ông ấy một ngày bao nhiêu?]
Câu này thì có gì khó trả lời, đầu bên kia trả lời rất nhanh: [200 tệ?]
Hứa Giảo Giảo: ... Phá án rồi.
Đầu bếp khách sạn Michelin 3 sao nhà ai lại đi nhồi lạp xưởng cho anh với mức lương 200 tệ một ngày hả?
[AAA Mua hộ Đặc sản địa phương Tiểu Hứa: Anh Vinh, anh bị lừa rồi, ông ta chắc chắn không phải là đầu bếp khách sạn Michelin!] Hứa Giảo Giảo kết luận chắc nịch.
Đầu bên kia im lặng rất lâu.
Đợi mãi không thấy hồi âm, Hứa Giảo Giảo còn tưởng đối phương không định để ý đến mình nữa, nghĩ thời gian cũng không còn sớm, cô cũng nên ngủ thôi.
Ngay lúc cô định thoát Nhóm mua hộ an phận đi ngủ, Thịt Heo Vinh nhắn lại.
[Không chỉ bán thịt lợn - Thịt Heo Vinh: Em gái Tiểu Hứa, anh hỏi rồi, ông ấy là đầu bếp Michelin.]
Hứa Giảo Giảo nhướng mày.
Ồ? Trên đời này lại vẫn có đầu bếp khách sạn Michelin 3 sao không màng danh lợi tiền bạc, một lòng chỉ đam mê nhồi ruột lợn sao?
Chưa đợi Hứa Giảo Giảo nghĩ xem nên trả lời thế nào để hành vi ngớ ngẩn vừa rồi của mình đỡ lố bịch, thì đã thấy đối phương gửi thêm một tin nhắn nữa.
[Không chỉ bán thịt lợn - Thịt Heo Vinh: Là cái Michelin sản xuất lốp xe ấy!!!]
Ba dấu chấm than đủ để thấy sự phẫn nộ của người gửi tin nhắn.
Hứa Giảo Giảo lập tức thẳng lưng.
Cô nói gì nào!
Đôi mắt cô chính là có thể nhìn thấu bản chất qua hiện tượng mà!
Hứa Giảo Giảo dùng dăm ba câu nói ngon ngọt an ủi một hồi Thịt Heo Vinh đang bị tổn thương lòng tin vì bị lừa, sau đó nhân cơ hội thuận nước đẩy thuyền đưa ra đề nghị nhỏ của mình.
Tất nhiên, nói khó nghe một chút thì đây gọi là đục nước béo cò.
[AAA Mua hộ Đặc sản địa phương Tiểu Hứa: Anh Vinh, anh thấy dồi tiết lần trước em nhồi cho anh hương vị thế nào?]
Thịt Heo Vinh không tiếc lời khen ngợi: [Tuyệt vời! Dồi tiết em làm tuyệt đối là hương vị chính tông nhất anh từng ăn từ trước tới nay! Anh ngày nhớ đêm mong muốn ăn đây này.]
Hứa Giảo Giảo thầm nghĩ, điều đó là tất nhiên. Chị đây kiếp trước cũng là chiến thần ẩm thực, đi khắp Nam Bắc ăn thử mỹ vị toàn quốc, vì một miếng gà hầm nấm mà bị con ngỗng lớn đuổi từ đầu làng đến cuối làng cơ mà.
Dồi tiết cô phục dựng lại có thể không ngon được sao?
[AAA Mua hộ Đặc sản địa phương Tiểu Hứa: Nếu đã vậy, anh Vinh cứ khoán lại việc nhồi lạp xưởng cho em là xong. Tay nghề của em anh rõ rồi đấy. Dồi tiết em làm anh ăn mà ngày nhớ đêm mong, thì lạp xưởng em nhồi, tuyệt đối khiến anh ăn một miếng còn muốn miếng thứ hai, ăn không ngừng miệng đã đành, trong mơ cũng phải chảy nước miếng!]
