Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 490: Làm Thay Chức Trách
Cập nhật lúc: 27/02/2026 17:12
Hứa Giảo Giảo cười gượng, theo bản năng hướng về phía Phó chủ nhiệm Cù bên cạnh cầu cứu.
Khụ, người đảm nhận vai trò phiên dịch viên lần này, Phó chủ nhiệm Cù bước lên phía trước.
Ông nở nụ cười cứng nhắc, phiên dịch: "Tiểu Hứa, ngài Mikhail đang khen cô đấy. Ông ấy bảo cô hoạt bát cởi mở, muốn kết bạn với cô."
Chẳng lẽ lại bảo Mikhail khen Tiểu Hứa cười đẹp, bảo là thích cô.
Như thế thì đường đột quá.
Đối với một cô gái lớn lên ở Trung Quốc, chưa từng tiếp xúc với tư tưởng phương Tây như Tiểu Hứa, Phó chủ nhiệm Cù chỉ có thể "gia công" lại lời của Mikhail một chút.
Ngoài Hứa Giảo Giảo ra, những người khác có mặt ở đây, ngoại trừ Đạo diễn Quan, cũng chỉ biết võ vẽ đôi chút tiếng Nga.
Cho nên đối với lời phiên dịch của Phó chủ nhiệm Cù, cũng không ai nhận ra điều gì bất thường.
Ngay cả Đạo diễn Quan cũng đã quen với kiểu ăn nói không kiêng dè của người nước ngoài, ông sờ sờ mũi, cảm thấy Phó chủ nhiệm Cù dịch thế này cũng khá ổn.
Không thể dọa sợ cô gái nhỏ được.
Cô gái nhỏ Hứa Giảo Giảo nghe xong thì sững người, nhưng ngay sau đó liền vui vẻ.
Cô vươn tay ra, nhiệt tình bắt tay Mikhail: "Ha ha ha, chào ngài Mikhail. Có bạn từ phương xa tới thật là vui biết bao. Quốc gia của hai ta là anh em tốt, chúng ta cũng là anh em tốt. Cứ coi đây như nhà mình, đừng khách sáo nhé!"
Nói xong, Hứa Giảo Giảo ra hiệu cho Phó chủ nhiệm Cù, phiên dịch đi chứ.
Phó chủ nhiệm Cù trợn tròn mắt: "......"
Ông đã sớm biết Tiểu Hứa không phải là cô gái bẽn lẽn, nhưng ai ngờ cô nhóc này lại dạn dĩ đến vậy, thế mà dám bắt tay với người nước ngoài thật!
Đúng là làm ông phải nhìn bằng con mắt khác.
Không phải Phó chủ nhiệm Cù coi thường các đồng chí nữ.
Mà là ở thời đại này, phần lớn tư tưởng của các đồng chí nữ trong nước vẫn còn chịu ảnh hưởng nặng nề của tàn dư phong kiến, những người thực sự được giải phóng tư tưởng chỉ là số ít, cho nên đa phần đều khá bảo thủ.
Sự tự nhiên, hào phóng của Tiểu Hứa khiến Phó chủ nhiệm Cù có chút xúc động, cảm thấy như được ngẩng cao đầu trước mặt bạn bè quốc tế.
Ông vô cùng hãnh diện, trôi chảy dịch lại lời của Tiểu Hứa cho ngài Mikhail nghe.
Mikhail cũng vô cùng kinh ngạc trước sự thẳng thắn và phóng khoáng của Hứa Giảo Giảo.
Phải biết rằng từ lúc đến Trung Quốc tới nay, ông đã gặp rất nhiều quý cô xinh đẹp, nhưng chưa kịp đưa ra lời mời, bọn họ đã bị ông dọa cho chạy mất dép.
Mặc dù người Liên Xô không hiểu mình đã làm gì dọa sợ những quý cô xinh đẹp kia.
Đây là đồng chí nữ Trung Quốc đầu tiên bắt tay với ông!
Mikhail sững sờ mất nửa ngày.
Ngay khi Hứa Giảo Giảo tưởng vị ông anh cả Liên Xô này sẽ cứ ngẩn người ra như thế mãi, Mikhail bỗng xúc động "xí xô xí xáo" một tràng tiếng Nga với Đạo diễn Quan.
Hứa Giảo Giảo: "......" Cảm giác làm người điếc thật chẳng dễ chịu chút nào.
Hứa Giảo Giảo luôn không chịu thua kém ai, bỗng nảy sinh ý nghĩ phải học tiếng Nga đàng hoàng.
Vẫn còn khoảng một năm nữa mới đến lúc Trung Quốc và Liên Xô rạn nứt quan hệ, hiện tại vẫn đang trong tuần trăng mật. Chưa biết chừng sau này cô sẽ phải giao thiệp với người Liên Xô, cứ dựa vào phiên dịch mãi đâu có được.
Nghĩ vậy, Hứa Giảo Giảo đã đặt ra cho mình một mục tiêu nhỏ trong năm mới.
Về nhà sẽ lôi sách giáo khoa tiếng Nga ra, lần này không phải để đối phó với bài thi viết nữa, mà phải thực sự học được ngôn ngữ này!
Bên này, Đạo diễn Quan sau khi nghe Mikhail nói xong, ngạc nhiên nhìn về phía Chủ nhiệm Tạ.
Chủ nhiệm Tạ nháy mắt với Phó chủ nhiệm Cù.
Lão Cù, tình hình sao rồi, nói đi.
Phó chủ nhiệm Cù cũng thấy đầu óc lùng bùng.
Nếu ông nhớ không nhầm thì ban nãy lúc Đạo diễn Quan giới thiệu về ngài Mikhail, có nói ngài ấy tiện đường cùng ông đến thành phố Diêm để tìm hiểu phong tục tập quán cơ mà.
Nhưng ông vừa nghe thấy cái gì vậy??
"Ngài Mikhail chủ động đề nghị muốn tham gia vào công tác chụp họa báo của Hợp tác xã Cung tiêu lần này." Đạo diễn Quan nói với tâm trạng vô cùng phức tạp.
Chủ nhiệm Tạ hiếm khi không load kịp.
Ông nhìn Đạo diễn Quan, ngập ngừng hỏi: "Ý của đồng chí Quan là, ngài Mikhail muốn chụp họa báo cho Tiểu Hứa?"
Đạo diễn Quan gật đầu, có chút ủ rũ nói: "Ngài Mikhail là một nhiếp ảnh gia nổi tiếng của Liên Xô, không chỉ vang danh trong nước mà trên trường quốc tế cũng rất có tiếng tăm. Giải thưởng nhiếp ảnh ông ấy giành được nhiều không đếm xuể. Lần này ông ấy đi theo phái đoàn sang tham quan nước ta, vì không muốn bị gò bó nên mới chọn hành động độc lập."
Ông cũng là nhận được thông báo của tỉnh, tới thành phố Diêm đón ngài Mikhail, tiện thể hoàn thành luôn nhiệm vụ chụp họa báo đã hẹn trước với Hợp tác xã Cung tiêu.
Có thể nói, nếu không phải vì Mikhail, Đạo diễn Quan đang bận quay phim mới chắc chắn sẽ không tự mình đến đây, nói không chừng sẽ cử một đồng chí khác của xưởng phim tới.
Nhớ lại lúc trên xe ban nãy, Đạo diễn Quan cứ đinh ninh mình và Mikhail hận gặp nhau quá muộn. Sau đó ông thuận nước đẩy thuyền, cẩn thận đề nghị Mikhail chỉ giáo thêm cho ông chút kỹ xảo quay phim.
Cứ tưởng chuyện nước chảy thành sông, không ngờ lại bị Mikhail từ chối thẳng thừng!
Từ chối không chút nể nang!
Nhưng bây giờ, Mikhail lại chủ động đề nghị muốn tham gia vào công việc chụp họa báo.
Chỉ là một công việc chụp họa báo cho Hợp tác xã Cung tiêu, chẳng lẽ còn có tính thử thách hơn cả việc quay phim của ông sao?
Đạo diễn Quan không thể hiểu nổi.
Đạo diễn Quan rất hụt hẫng.
Đạo diễn Quan ghen tị.
Đặc biệt là khi thấy người Liên Xô kia còn đang làm vẻ mặt đầy mong đợi.
Ông ta lại xí xô xí xáo tự ứng cử (Mao Toại tự tiến), vỗ n.g.ự.c nói: "Mọi người cứ yên tâm, kỹ thuật chụp ảnh của tôi là hạng nhất. Tôi muốn chụp quý cô xinh đẹp này giống như quý cô Monroe vậy, để bức ảnh của cô ấy trở thành kinh điển, mãi mãi tỏa sáng rực rỡ!"
Chủ nhiệm Tạ nghe bập bõm lại càng thêm hoang mang.
Ông hỏi: "Monroe là ai?"
Thái dương Hứa Giảo Giảo giật giật.
Monroe, Marilyn Monroe á?
Khóe miệng cô giật giật. Mẹ kiếp, cô là một nữ cán bộ Hợp tác xã Cung tiêu của Trung Quốc, thế quái nào lại bị đ.á.n.h đồng với siêu sao Hollywood. Đầu óc tên Mikhail này có vấn đề rồi phải không?
Không đợi Hứa Giảo Giảo phải ra hiệu cho Chủ nhiệm Tạ, sau khi nghe Phó chủ nhiệm Cù giải thích Monroe là ai, sắc mặt Chủ nhiệm Tạ liền sầm xuống.
Ông lắc đầu từ chối: "Không được, Tiểu Hứa là đại diện cho hình ảnh của Hợp tác xã Cung tiêu chúng ta, phải mang tính chính thống, nghiêm túc. Không thể giống cái cô Monroe kia được."
Cái gì mà gợi cảm, nữ thần màn ảnh, Chủ nhiệm Tạ nghe mà nhức cả đầu. Tuyệt đối không thể làm vậy, làm vậy là đẩy Tiểu Hứa vào con đường phạm sai lầm!
Bị từ chối, Mikhail bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
Một nhiếp ảnh gia nổi danh quốc tế như ông thế mà lại bị người Trung Quốc từ chối.
Hơn nữa lý do từ chối lại còn lố bịch như vậy: vì không thể chụp đồng chí nữ Trung Quốc quá gợi cảm.
Mikhail: "@#@#%$#"
Ông ta tuôn một tràng tiếng lóng đầy phẫn nộ.
Lần này đến cả phiên dịch viên Phó chủ nhiệm Cù cũng toát mồ hôi hột, không dịch nổi.
Phó chủ nhiệm Lưu lo lắng kéo Chủ nhiệm Tạ sang một bên: "Lão Tạ, thế này không ổn đâu. Lão Tây này đang rất nhiệt tình, nếu chúng ta không nể mặt ông ta, làm ảnh hưởng đến tình hữu nghị hai nước, quay về Bộ Ngoại giao có khi lấy chúng ta ra tế thần thật đấy."
Phó chủ nhiệm Lưu nói rõ sự lợi hại, sắc mặt Chủ nhiệm Tạ hơi cứng lại.
"......"
Đến khi Hứa Giảo Giảo hiểu rõ toàn bộ sự việc, ý nghĩ đầu tiên bật ra trong đầu cô là: Bị bệnh chắc.
Hợp tác xã Cung tiêu của bọn họ chụp họa báo, gã người nước ngoài này cứ nằng nặc đòi chen ngang một chân vào, ăn no rửng mỡ à?
