Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 503: Xưởng Giày Da Gặp Bài Toán Khó
Cập nhật lúc: 27/02/2026 17:15
Trong nội bộ Khoa Mua sắm 2, ngoại trừ Phó khoa Lư, có lẽ chỉ có Đinh Văn Khiết là người thấu hiểu sâu sắc nhất về đợt bận rộn cuối năm này.
Bởi vì...
Đinh Văn Khiết đau khổ ôm mặt.
“Năm ngoái tôi đã bị điều động đi rồi.”
Các nhân viên mới hít vào một hơi khí lạnh.
Họ ùa tới vây quanh, miệng không ngớt gọi “Chị Đinh, chị Đinh”.
Khang Hồng Yến xông lên trước tiên, nôn nóng muốn biết: “Chị Đinh, chị kể cho bọn em nghe đợt bận rộn cuối năm này rốt cuộc là như thế nào đi?”
“Đợt bận cuối năm à.”
Đinh Văn Khiết mới mở đầu hồi ức thôi mà đã rùng mình một cái.
“Đúng là dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn ch.ó. Ban ngày đứng quầy bán hàng, tối đến còn phải phân loại đóng gói, người mệt đến mức lú lẫn luôn.”
Cuối cùng cô kết luận một câu, “Dù sao thì bị điều động là xui xẻo rồi, nhưng phòng chúng ta ngoài Trưởng khoa Hứa và Phó khoa Lư ra, ai trong chúng ta cũng có khả năng bị chọn hết.”
Đây cũng là chuyện không có cách nào khác, phận lính lác như các cô thì cấp trên chỉ đâu đ.á.n.h đó thôi.
Nghe xong lời phổ cập kiến thức của cô, đám lính mới của Khoa Mua sắm 2 lập tức than trời trách đất.
Đang yên đang lành vừa thi đỗ vào một cơ quan tốt như Hợp tác xã Cung tiêu, vừa bưng được bát cơm sắt ai nấy đều hâm mộ, thì lại vướng ngay đợt bận cuối năm.
Đúng là số khổ mà.
“Cái này mà gọi là bận cuối năm à, đây rõ ràng là bắt chúng ta đi độ kiếp thì có!”
Trong số 5 người mới được nhận vào Khoa Mua sắm 2 lần này, ngoài Khang Hồng Yến ra, người còn lại xuất thân là con em công nhân viên chức Hợp tác xã Cung tiêu, Thẩm Chí Cường, ngửa mặt lên trời than ngắn thở dài một câu.
Những người khác thấy cậu ta làm trò hề, nhịn không được bật cười.
Nhưng danh sách điều động vẫn chưa công bố, mọi người có lo lắng cũng vô ích.
Cười thì cứ cười, đùa thì cứ đùa, Hứa Giảo Giảo không cấm cản, chỉ cần lúc làm việc đừng lười biếng là được.
Buổi tối về đến nhà, Hứa Giảo Giảo vui vẻ nhận ra anh cả Hứa An Xuân đã về.
Chỉ là rất đáng tiếc, chuyến đi công tác cùng Xưởng trưởng Đổng lên thủ đô lần này của Hứa An Xuân, ngoại trừ việc được mở mang tầm mắt ra thì coi như xôi hỏng bỏng không.
“Chuyên gia trên thủ đô cũng bó tay. Thật ra ở Liên Xô có loại dây chuyền sản xuất tiên tiến đó, nhưng vì bị phong tỏa kỹ thuật, nên dù Bộ Ngoại giao nước ta đã ra mặt, phía Liên Xô đến giờ vẫn không chịu nhả miệng bán dây chuyền sản xuất mới cho chúng ta.”
Hứa An Xuân thở dài nói.
Chỉ là một dây chuyền sản xuất của xưởng giày da mà lại liên quan đến việc phong tỏa kỹ thuật, nghe có vẻ khó tin, nhưng qua đó có thể thấy rõ nền công nghiệp nước nhà hiện nay còn quá non yếu.
Nếu không, chỉ vì một dây chuyền sản xuất của xưởng giày da mà bị người Liên Xô dắt mũi hay sao.
Đây vẫn đang là trong thời kỳ tuần trăng mật đấy nhé.
Hứa Giảo Giảo cảm thấy nghẹn ứ trong lòng.
“Thế bây giờ cấp trên tính sao?”
Vạn Hồng Hà với tư cách là Chủ nhiệm Hội Phụ nữ của xưởng giày da, tuy không am hiểu nhiều về chuyện trong phân xưởng.
Nhưng bà cũng biết nếu không vượt qua được cửa ải này, e là năm nay mọi người trong xưởng giày da sẽ chẳng thể có một cái Tết yên ổn.
Hứa An Xuân cứ như bị bỏ đói suốt chặng đường, vừa ăn ngấu nghiến vừa nói.
“Con cũng không rõ, chuyên gia trên thủ đô vẫn đang nghiên cứu. Ý của Xưởng trưởng Đổng là xem có thể tranh thủ mua lại một dây chuyền sản xuất đã bị đào thải của phía Liên Xô hay không, đem về chúng ta tự tháo dỡ ra rồi từ từ mài mò nghiên cứu.”
Nhưng một cỗ máy móc khổng lồ như vậy, linh kiện bên trong chằng chịt phức tạp, đâu phải chuyện một sớm một chiều là có thể nghiên cứu ra được.
Nếu thực sự đơn giản như vậy, thời gian qua phòng kỹ thuật đã chẳng phải thức đêm thức hôm, ăn ngủ vật vờ dưới sàn nhà, trong văn phòng.
Vạn Hồng Hà thấp thỏm, hỏi con trai lớn: “Thế có mua được không?”
Hứa An Xuân không giấu mẹ, nói thẳng sự thật.
“Chắc là hy vọng mong manh lắm mẹ ạ.”
Người ta cũng đâu có ngốc, sao lại không biết tỏng cái tâm tư nhỏ nhoi đó của mình chứ.
Vạn Hồng Hà: “......” Thế mày nói làm cái gì.
Niềm vui của người nhà họ Hứa khi Hứa An Xuân trở về dường như bị tin tức buồn rầu này xua tan đi mất.
Là người nhà của công nhân viên chức xưởng giày da mang gốc gác bần nông trong sạch, cùng chung vinh nhục, nhà họ Hứa luôn mong xưởng giày da ngày một phát triển.
Xưởng Giày da số 1 thành phố Diêm, bắt đầu từ những năm 50, đã nổi tiếng với việc sản xuất ra những đôi giày da êm ái, vừa vặn, từng tham gia hội chợ thương mại quốc gia, vươn xa ra thị trường nước ngoài để mang về ngoại tệ.
Từng một thời là niềm tự hào của nhân dân thành phố Diêm.
Tương tự như vậy, xưởng sản xuất lớn với hơn 5.000 người bao gồm cả công nhân và gia đình này, có thể không so được với danh tiếng lẫy lừng của Xưởng Thép số 1 thành phố Diêm, cũng không bằng sự phong độ của Xưởng Cơ khí.
Nhưng trong lòng công nhân và người nhà xưởng giày da, tầm quan trọng của xưởng sản xuất đã che chở cho họ nửa đời người này là điều không cần phải bàn cãi.
“Chuyên gia thủ đô nghiên cứu không ra, thế còn chuyên gia Liên Xô thì sao? Xưởng thép, Xưởng cơ khí thành phố mình chẳng phải đều có chuyên gia Liên Xô hay sao, Xưởng trưởng Đổng mời chuyên gia người ta đến giúp mình xem thử đi.”
Hứa Lão Ngũ chắp tay sau lưng, ra dáng như một ông cụ non, lo lắng sốt sắng tham gia vào cuộc trò chuyện.
Cậu nhóc vừa dứt lời, Hứa An Xuân khựng lại, ngẩng đầu lên với vẻ mặt rối rắm.
Anh nghĩ Xưởng trưởng Đổng đã tìm đến tận chuyên gia thủ đô thì chắc chắn sẽ không bỏ qua những chuyên gia gần ngay trước mắt, e là chuyên gia Liên Xô ở thành phố Diêm cũng đã được mời đến rồi.
Hứa Lão Lục gật đầu lia lịa: “Nghe nói ông nội của A Cơ Mỗ là chuyên gia nổi tiếng về kỹ thuật cơ khí của Liên Xô đấy, bảo Xưởng trưởng Đổng mời ông ấy đến đi, có khi máy móc hỏng hóc thoạt nhìn thì nghiêm trọng, thực ra lại không có vấn đề gì lớn đâu.”
Lần đầu tiên Vạn Hồng Hà cảm thấy hai thằng con Lão Ngũ Lão Lục nhà mình ngoài cái thói không đáng tin cậy ra, thì cũng có chút đầu óc.
Bà khen ngợi: “Cách này của Lão Ngũ Lão Lục hay đấy, Lão Đại, ngày mai con tìm ông Đổng nói chuyện thử xem sao.”
Hứa An Xuân: “...... Vậy, vậy ngày mai con sẽ nói thử xem sao?”
Chỉ là, anh lộ vẻ mặt đau khổ, vẫn cảm thấy Xưởng trưởng Đổng chắc chắn đã tìm đến người ta rồi.
Nhưng người nhà lại nhiệt tình như vậy, anh không nỡ phụ lòng mong mỏi của gia đình.
Hứa Lão Ngũ vỗ n.g.ự.c, vẻ mặt hào sảng.
“Anh cứ mạnh dạn nói đi, em với Lão Lục là anh em tốt của A Cơ Mỗ, nếu ông nội nó không chịu đến, em và Lão Lục sẽ ra tay, xúi A Cơ Mỗ khóc lóc ăn vạ với ông nó, xem ông ấy có đến hay không!”
Hứa Lão Lục gật đầu: “Đúng! Anh ơi, hai đứa em sẽ giúp anh!”
Hứa An Xuân dở khóc dở cười, nhưng trong lòng lại cảm thấy ấm áp vô cùng.
Người một nhà, chính là đồng lòng hiệp lực như vậy đấy.
Ngay cả Hứa Lão Ngũ, Hứa Lão Lục còn nói muốn giúp đỡ, Hứa Giảo Giảo tự nhủ cô không thể thua kém hai đứa em trai thối này được.
Tóm lấy anh cả, cô hỏi một số vấn đề về sự cố máy móc.
“Anh, máy móc bị lỗi ở khâu nào, có biểu hiện gì, anh mô tả chi tiết lại cho em nghe thử xem.”
Đáng tiếc là Hứa An Xuân cũng chẳng rành, anh vò đầu bứt tai: “Anh chỉ nghe Xưởng trưởng Đổng lẩm bẩm hình như là máy lưu hóa, máy định hình gì đó, anh có xuống phân xưởng xem bao giờ đâu.”
Hứa Giảo Giảo: “......” Thấy anh đi công tác Nam Bắc ngược xuôi, còn tưởng anh biết nhiều lắm cơ đấy.
Lãng phí cảm xúc quá.
Vấn đề là, cô không nắm rõ tình hình thì làm sao đi nhờ người khác giúp được, quan trọng nhất là phải biết vấn đề nằm ở đâu mới bắt đúng bệnh bốc t.h.u.ố.c được chứ.
Suy nghĩ một lúc, Hứa Giảo Giảo lên tiếng: “Hay là thế này đi, vài ngày nữa em xin nghỉ nửa ngày, anh dẫn em xuống phân xưởng xem cỗ máy đó một chút.”
Đến lúc đó, cô có thể dùng chức năng chụp ảnh của hệ thống mua hộ để chụp lại vị trí hỏng hóc của máy móc.
Còn chuyện đợi vài ngày nữa, cô cũng nghĩ nếu trong xưởng thực sự mời được chuyên gia Liên Xô giải quyết xong vấn đề, thì đâu cần cô phải nhúng tay vào làm gì nữa.
Hứa An Xuân đâu biết tính toán này của cô.
Anh kinh ngạc hỏi: “Út này, em còn am hiểu cả máy móc nữa cơ à?”
Em gái anh có cần phải đa tài đa nghệ đến mức này không vậy?
Hứa Giảo Giảo: “...... Em chỉ xem qua thôi, xem thử thì phải hiểu chứ?”
Cô nhấn mạnh.
Cả một đám chuyên gia còn bó tay, cô thì biết cái quái gì chứ.
“......” Hứa An Xuân yên tâm vuốt vuốt n.g.ự.c.
May quá, nếu em gái út của anh mà còn rành cả chuyện máy móc, thì người làm anh lớn như anh đây, thực sự không bằng một ngón tay của em mình.
Thế thì mất mặt quá.
