Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 525: Mất Hứng, Không Làm Nữa

Cập nhật lúc: 28/02/2026 01:10

Những người công nhân tin tưởng Hứa Giảo Giảo nghe vậy liền cảm thấy không vui.

Nhưng người vừa lên tiếng lại là sư phụ Bàng của phân xưởng họ, người vốn có uy tín và danh vọng rất cao.

Không ít công nhân trong phân xưởng này đều là học trò do ông đào tạo ra.

Bình thường, ông chính là chuyên gia, lời nói của ông là có tính quyền uy.

Sư phụ Bàng đã lên tiếng, những người khác dù trong lòng có ý kiến khác cũng đành phải nuốt ngược vào trong bụng.

"Sư phụ Bàng, ông đừng có dội gáo nước lạnh như thế. Lão Tư nhà họ Hứa không giống bố cô ấy đâu. Người ta bây giờ đang là Trưởng khoa Khoa Mua sắm của Hợp tác xã Cung tiêu, lại còn là sinh viên đại học nữa, tôi phục lăn!"

Đám đông thầm nghĩ ai mà gan thế, dám phản bác lại sư phụ Bàng.

Khi mọi người quay đầu lại nhìn.

Chà, thì ra là "anh hùng cứu hỏa" của xưởng, Chủ nhiệm Quách Mãn Cường phụ trách sản xuất của Ủy ban Xưởng.

Họ có nghe đồn Chủ nhiệm Quách và nhà Chủ nhiệm Vạn không ưa gì nhau, sao hôm nay lại nói đỡ cho nhà họ Hứa, mặt trời mọc đằng Tây rồi chăng?

Dù đối mặt với Chủ nhiệm Quách, sư phụ Bàng vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng.

Ông đảo mắt: "Phục cái gì? Sinh viên đại học thì đã sao, bao nhiêu chuyên gia trên thủ đô còn không giải quyết được vấn đề, cô ta là sinh viên đại học thì làm được chắc? Cả một cái xưởng lớn thế này mà lại đi trông chờ vào một con nhóc, đám lãnh đạo xưởng các ông đúng là không biết ngượng."

Những công nhân khác chỉ dỏng tai lên nghe, không dám hó hé lời nào.

Trong lòng họ ngứa ngáy tò mò.

Sư phụ Bàng hôm nay làm sao thế nhỉ? Coi thường Lão Tư nhà họ Hứa thì thôi đi, sao lại như ăn phải t.h.u.ố.c s.ú.n.g, "đốp" luôn cả cán bộ Ủy ban Xưởng thế này?

Sắc mặt Quách Mãn Cường khó coi vô cùng.

Cái lão Bàng này, ỷ mình có chút tài mọn, bình thường ở xưởng lúc nào cũng vênh mặt lên trời, chẳng coi ai ra gì.

Hừ, thầy già thì đã sao, cũng chỉ là cái thằng thợ dập đế giày đi mưa cả đời thôi!

Ông ta là cán bộ, đi đôi co với hạng người này đúng là hạ thấp bản thân.

Vì thế, Quách Mãn Cường lờ sư phụ Bàng đi.

Ông ta chen lên phía trước, ân cần nói với Xưởng trưởng Đổng: "Xưởng trưởng, sao ông lại đích thân xuống phân xưởng thế này. Ông cứ sai bảo một tiếng, Ủy ban Xưởng thiếu gì người. Nếu ông có việc bận thì cứ về trước đi, có tôi ở đây canh chừng là được rồi."

Xưởng trưởng Đổng nghiêng đầu liếc nhìn ông ta, cau mày nói: "Không sao, tôi tạm thời chưa có việc gì bận."

Dạo gần đây ông vì cái dây chuyền sản xuất này mà bạc cả tóc, những việc khác đừng nói là không quan trọng, dù có quan trọng cũng phải xếp sang một bên.

Hứa An Xuân đứng ngay cạnh Xưởng trưởng Đổng.

Thấy Quách Mãn Cường tới, anh vờ như không thấy.

Anh cau mày đến mức có thể kẹp c.h.ế.t con ruồi, chỉ chăm chăm nhìn Hứa Giảo Giảo đang chúi đầu vào kiểm tra cỗ máy.

Ban nãy anh cũng nghe thấy những lời xì xầm của đám người phía sau, đặc biệt là những lời của sư phụ Bàng khiến anh ghim sâu vào trong lòng. Chỉ là anh không hề có ác cảm với sư phụ Bàng.

Anh đang thấy hối hận.

Hôm nay anh không nên gọi em gái út đến đây.

Nếu có thể giải quyết được vấn đề, mọi người đều vui vẻ. Nhưng nếu em gái út không giải quyết được, mọi người thất vọng, nói không chừng sẽ giận cá c.h.é.m thớt lên đầu em gái anh.

Đang mải suy nghĩ, anh chợt nghe thấy Quách Mãn Cường nói với Xưởng trưởng Đổng bằng giọng điệu đầy tự tin.

"Xưởng trưởng, ông đừng lo lắng. An Xuân đã cất công đưa em gái cậu ấy đến đây, tụ tập đông người thế này, làm rùm beng như vậy, người ta chắc chắn là có nắm chắc phần thắng rồi. Nếu không cũng chẳng đời nào tự đề cử mình đến đâu, ông nói có đúng không? Dù sao cũng là sinh viên đại học mà, làm sao có thể không có chút bản lĩnh nào được."

Hứa An Xuân nghe những lời này sao mà ch.ói tai thế không biết.

Nhưng anh không phải là người lanh lẹ, cảm thấy lời nói của Quách Mãn Cường có gì đó không ổn, nhưng lại không diễn đạt ra được.

Xưởng trưởng Đổng lúc này cũng đang dồn hết tâm trí vào chỗ Hứa Giảo Giảo, hoàn toàn không để tâm xem Quách Mãn Cường đang thao thao bất tuyệt cái gì.

Chỉ cảm thấy ông ta ồn ào quá.

Ngược lại là Hứa Giảo Giảo.

Đừng thấy cô làm bộ làm tịch kiểm tra cỗ máy, thực chất là đang bật hệ thống mua hộ lên "tách tách tách" chụp ảnh liên hồi.

Cô cố gắng chụp lại mọi ngóc ngách của cỗ máy.

Chụp được một tấm ảnh, cô liền gửi ngay vào nhóm.

Công việc này chỉ cần thao tác đơn giản là xong, nên cô hoàn toàn có thể phân tâm, nghe lọt tai những lời của Quách Mãn Cường.

Vừa nghe xong, cô lập tức cảm thấy không vui.

Hứa Giảo Giảo dứt khoát ngồi dậy, không gõ chiếc b.úa nhỏ trên tay nữa.

Xưởng trưởng Đổng thấy cô dừng tay, vội vàng hỏi: "Giảo Giảo, sao rồi cháu, có nhìn ra được gì không?"

Đối mặt với khuôn mặt đầy mong đợi của Xưởng trưởng Đổng, Hứa Giảo Giảo mặt không đổi sắc.

Cô nói: "Chẳng nhìn ra được gì, cũng chẳng dám nhìn ra gì ạ."

Xưởng trưởng Đổng: "???"

Ông khó hiểu: "Thế, thế là ý gì?"

Hứa Giảo Giảo liếc nhìn Quách Mãn Cường, nói bóng gió: "Những lời Chủ nhiệm Quách vừa nói cháu đều nghe thấy cả rồi. Ý là cháu chủ động tìm đến đây, lại còn là sinh viên đại học, nếu không làm xong thì sẽ mất mặt lắm đúng không.

Thế thì cháu đâu dám múa rìu qua mắt thợ nữa. Lỡ như không sửa được thật, chẳng phải lại bị Chủ nhiệm Quách cười chê sao.

Hóa ra lòng tốt đến giúp đỡ của cháu, nếu không giúp được thì lại biến thành có tội rồi.

Người ta vẫn nói 'ép mua ép bán không thành', xem ra hôm nay cháu đúng là ăn no rửng mỡ, không nên đi chuyến này mới phải."

Lời Hứa Giảo Giảo nói vô cùng rõ ràng.

Có người muốn đặt cô lên giá nướng, cũng phải xem cô có đồng ý hay không đã.

Chuyện này vốn dĩ chẳng liên quan gì đến cô, có lòng tốt đến giúp đỡ lại bị bắt chẹt, cái việc này ai thích thì đi mà làm.

Những người khác lúc này mới chợt hiểu ra.

Thảo nào cô ấy lại đột ngột bỏ gánh giữa chừng, hóa ra là cô Tư nhà họ Hứa bị chọc giận bởi lời nói của Chủ nhiệm Quách.

"Có khi nào cô Tư nhà họ Hứa nhạy cảm quá không?"

"Tôi cũng nghe thấy mấy lời Chủ nhiệm Quách vừa nói, hình như cũng có ý đó thật."

Bị mọi người dùng những ánh mắt đầy ẩn ý đ.á.n.h giá, Quách Mãn Cường: "......"

Ông ta cũng ngớ người ra.

Sống ngần này tuổi, ông ta chưa từng thấy ai chỉ vì bị kích động một câu mà đã trở mặt ngay lập tức.

Lại còn trước mặt Xưởng trưởng Đổng nữa chứ.

Mặt ông ta đỏ gay, con ranh này sao có thể tùy hứng như thế được!

Hứa Giảo Giảo nói không làm là không làm, cởi găng tay ra chuẩn bị rời đi.

"Anh, anh đưa em ra ngoài đi."

"Được."

Hứa An Xuân vốn đã thấy hối hận, không nói hai lời dẫn em gái rời đi.

Cho dù Xưởng trưởng Đổng có gọi với theo, anh cũng không thèm ngoảnh đầu lại.

Em gái anh phải chịu uất ức, còn ở lại đây làm gì nữa.

Bây giờ thì anh đã hiểu rõ, ngay từ đầu lẽ ra anh không nên ôm đồm việc này cho em gái mình, chuyện của Xưởng Giày da thì liên quan cái quái gì đến em gái anh chứ.

Trơ mắt nhìn người nói đi là đi, Xưởng trưởng Đổng lại không thể trách Hứa Giảo Giảo tùy hứng.

Ông tức đến nổ phổi, chỉ thẳng vào mặt Quách Mãn Cường mà mắng c.h.ử.i thậm tệ.

"Quách Mãn Cường! Việc này liên quan gì đến ông hả? Không biết ăn nói thì ngậm cái miệng lại. Là chúng ta đi nhờ người ta giúp đỡ, chứ không phải người ta cầu xin để được ôm việc vào người. Đầu óc ông bị lừa đá rồi sao! Bây giờ người đi rồi, ông biết sửa cái máy này, hay là tôi biết sửa?"

Quách Mãn Cường bị mắng đến toát mồ hôi hột, cúi gằm mặt không dám hó hé một lời.

Sư phụ Bàng tình cờ đi ngang qua.

Ông ta buông lời mỉa mai lạnh nhạt: "Có một số người ấy à, chính là không muốn thấy xưởng mình làm ăn khấm khá, có chút hy vọng nào là dập tắt ngay, lần này thì xem họ xoay xở ra sao."

Sư phụ Bàng nói xong, câu nói của ông ta khiến Xưởng trưởng Đổng càng thêm ác cảm với Quách Mãn Cường.

Hứa An Xuân đưa Hứa Giảo Giảo ra đến cổng phân xưởng, anh ủ rũ cúi đầu: "Em út, anh không nên gọi em đến đây."

Hứa Giảo Giảo tỉnh bơ đáp: "Là em tự muốn đến mà, liên quan gì đến anh đâu. Thôi em phải ra ngoài có việc đây, anh vào làm việc tiếp đi."

Việc cô đột ngột nổi đóa bỏ gánh giữa chừng ban nãy, một phần là vì những lời lẽ của Quách Mãn Cường thực sự rất đáng ghét.

Hứa Giảo Giảo cô đâu phải là người chịu để ai bắt nạt, không vui thì nghỉ khỏe thôi.

Mặt khác, thực chất là vì cô đã chụp xong những bức ảnh cần thiết rồi.

Cô vốn đâu có thực sự am hiểu về những cỗ máy đó, ở lại thêm cũng chẳng nhìn ra được hỏng hóc gì.

Chi bằng mượn cớ đó mà rút lui cho lẹ.

Đợi những thành viên thông thái trong nhóm mua hộ của cô tìm ra nguyên nhân hỏng hóc của cỗ máy rồi tính tiếp.

Dù sao thì chuyện của Xưởng Giày da, cô cũng chẳng vội vàng gì.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.