Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 724: Địch Lùi Ta Tiến!
Cập nhật lúc: 02/03/2026 02:04
"Thư ký Phương."
Từ phía xa xa, Thư ký Phương bỗng nghe thấy có người gọi mình, tiếp đó là một tràng tiếng bước chân vội vã.
Anh ta ngẩng đầu lên thì thấy Xưởng trưởng Thẩm của Xưởng Chế biến thịt tỉnh đang tất tả đi về phía này, theo sau còn có một người thư ký.
Anh ta vội vàng tiến lên đón: "Xưởng trưởng Thẩm, có chuyện gì mà ngài vội vàng thế ạ?"
Xưởng trưởng Thẩm dáng người cao gầy, cái cổ đặc biệt dài. Ông cứ rướn dài cổ ngó nghiêng về phía văn phòng của Bí thư Đỗ.
Một vị cán bộ lớn như vậy mà lại có hành động như thế, trông hình tượng thật có phần khó coi.
Thư ký Phương: "......"
"Xưởng trưởng."
Thư ký của Xưởng trưởng Thẩm bối rối kéo nhẹ áo sếp mình.
"À." Xưởng trưởng Thẩm giật mình nhận ra.
Bắt gặp ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc của Thư ký Phương, ông vội vàng chỉnh đốn lại tư thế.
Ông khẽ ho một tiếng, ghé sát vào tai Thư ký Phương.
Ông nói: "Tôi cũng không giấu gì cậu, Thư ký Phương. Chẳng là tôi nghe được phong thanh, bảo là đồng chí Hứa Giảo Giảo ở thành phố Diêm vừa được điều lên Tổng Cung tiêu xã tỉnh chúng ta phải không? Có chuyện đó thật không?"
Thư ký Phương sững người: "Vâng, đúng vậy ạ."
Trong lòng anh ta dấy lên sự tò mò, chẳng lẽ đồng chí Hứa Giảo Giảo lại quen biết với Xưởng trưởng Thẩm sao?
"Tốt quá rồi!"
Mắt Xưởng trưởng Thẩm sáng rực lên, ông kích động nói: "Thư ký Phương, cậu mau vào nói với Lão Đỗ một tiếng, nhờ ông ấy giúp tôi dẫn tiến đồng chí Hứa Giảo Giảo với!"
Thư ký Phương: "Hả?"
Trong văn phòng, Hứa Giảo Giảo cứng đầu cứng cổ không chịu khuất phục, Bí thư Đỗ đang cố gắng kìm nén cơn giận thì nghe thấy có người gõ cửa.
"Chuyện gì đấy!"
Nghe tiếng Bí thư Đỗ gắt gỏng vọng ra, Thư ký Phương đành phải căng da đầu đẩy cửa bước vào.
"Bí thư Đỗ, Xưởng trưởng Thẩm của Xưởng Chế biến thịt tỉnh tìm ngài có việc ạ, ông ấy đang đợi bên ngoài."
"Lão Thẩm á?"
Gương mặt đang sầm xì như bầu trời trước cơn giông của Bí thư Đỗ thoáng dịu lại.
Lão Thẩm tìm ông lúc này, e là có chuyện gấp.
Ông cau mày: "Cậu bảo Xưởng trưởng Thẩm đợi một lát, tôi ra phòng khách gặp ông ấy ngay đây."
"Ái chà, hóa ra đồng chí Hứa Giảo Giảo cô đang ở ngay chỗ Bí thư Đỗ đây à!"
Xưởng trưởng Thẩm liếc thấy Hứa Giảo Giảo đang ngồi bên trong, làm sao còn kìm nén nổi nữa.
Ông dùng sức đẩy Thư ký Phương sang một bên, chen tọt vào văn phòng, hồ hởi tiến đến bắt tay Hứa Giảo Giảo một cách nồng nhiệt.
"Đồng chí Hứa Giảo Giảo, hân hạnh hân hạnh, tôi đã nghe danh cô từ lâu rồi. Ái chà, cuối cùng cũng được diện kiến người thật, không ngờ lại là một tiểu đồng chí trẻ trung thế này!
Đúng là tre già măng mọc, đất nước chúng ta chính là cần những đồng chí trẻ tuổi ưu tú như cô, để chung tay xây dựng chủ nghĩa xã hội ngày càng tốt đẹp hơn!"
"À, cảm ơn Xưởng trưởng Thẩm đã quá khen ạ."
Hứa Giảo Giảo bị sự vồ vập của vị Xưởng trưởng Xưởng Chế biến thịt tỉnh này làm cho ngơ ngác không hiểu mô tê gì.
Người ngơ ngác không chỉ có mình cô, mà còn có cả Bí thư Đỗ nữa.
Ông đen mặt lên tiếng nhắc nhở: "Lão Thẩm!"
Đang làm cái trò gì vậy?
Ông đang "dạy dỗ" cấp dưới, Lão Thẩm lại nhảy vào xem kịch vui, nhìn cái điệu bộ săn đón xun xoe của ông ta với Hứa Giảo Giảo kìa, e là ông ta quên béng mất mình đang giữ chức vụ gì rồi.
Bí thư Đỗ thật sự đã hiểu lầm Xưởng trưởng Thẩm rồi.
Ông ta làm sao mà quên được thân phận của mình chứ. Nếu không phải vì cái thân phận này, ông ta đã chẳng phải muối mặt tươi cười lấy lòng một người trẻ tuổi như vậy.
Ông ta không quên mục đích mình đến đây hôm nay: "Bí thư Đỗ, đồng chí Hứa Giảo Giảo, Lão Thẩm tôi là người tính tình thẳng thắn, không biết vòng vo tam quốc, có chuyện gì tôi cứ nói thẳng luôn nhé."
Bí thư Đỗ nheo mắt lại.
Hứa Giảo Giảo cứ có cảm giác cái giọng điệu này của Xưởng trưởng Thẩm quen quen.
Sau đó, cô liền nghe Xưởng trưởng Thẩm thở dài thườn thượt một tiếng rồi nói: "Từ khi thành phố Diêm đẩy mạnh sự nghiệp chăn nuôi heo hơi, các vị lãnh đạo cấp trên của tỉnh chúng ta cứ như đ.á.n.h hơi thấy mùi gì ấy, cũng kêu gọi các xưởng chế biến thịt ở dưới chúng tôi phải nỗ lực tiến lên, học hỏi tinh thần của thành phố Diêm!"
Nói cách khác là tỉnh thấy thành phố Diêm nuôi heo nên tỉnh cũng muốn nuôi heo theo.
Hứa Giảo Giảo: "......" Vậy thì sao?
"Tuổi cao chí khí chẳng phai mòn, hùng tâm tráng chí vượt núi non!"
Xưởng trưởng Thẩm lại xổ ra một câu thơ, khuôn mặt nghiêm nghị nói: "Mặc dù Xưởng Chế biến thịt tỉnh không nằm trong danh sách các nhà máy được kêu gọi lần này, nhưng quốc gia hưng vong thất phu hữu trách, Xưởng Chế biến thịt tỉnh chúng tôi sao có thể đứng ngoài cuộc được chứ?"
Hứa Giảo Giảo: Lại còn tuôn thơ nữa cơ.
Văn phong của Xưởng trưởng Thẩm thâm thúy thật đấy!
"Cho nên tôi đã chủ động xin gia nhập vào danh sách kế hoạch lần này, tích cực tìm kiếm lối thoát cho sự nghiệp chăn nuôi heo hơi của tỉnh nhà.
Nhưng mà tự biết mình chưa đủ sức, muốn làm mà lực bất tòng tâm.
Tôi uổng có một bầu nhiệt huyết báo quốc, nhưng lại không thể thay đổi được sự thật là tôi chẳng tìm ra nổi mối lái nào để nhập khẩu heo con cho tỉnh nhà!"
Nói đến đây, Xưởng trưởng Thẩm nhìn Hứa Giảo Giảo với ánh mắt vô cùng kích động và cảm thán.
"Cho đến khi tôi nghe nói đến những thành tích đáng nể của Trưởng phòng Hứa..."
Hứa Giảo Giảo: ...... Hình như, có vẻ như, cô đại khái hiểu được ý của ông ta rồi.
Vị Xưởng trưởng Thẩm nói năng văn vẻ này, chạy đến Tổng Cung tiêu xã tỉnh là để nhờ cô mua hộ heo con.
Bí thư Đỗ cũng đã nghe thủng câu chuyện.
Ông cau mày: "Lão Thẩm, ông ——" Sao lại nóng vội thế!
Ông còn chưa kịp đề cập đến chủ đề này với Hứa Giảo Giảo, Lão Thẩm đã hớt hải chạy tới.
Bây giờ con bé này đang chống đối ông, e là sẽ chẳng đời nào dễ dàng đồng ý giúp Lão Thẩm.
Quả nhiên, dưới ánh mắt tràn trề kỳ vọng của Xưởng trưởng Thẩm, Hứa Giảo Giảo ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Cuối cùng, cô c.ắ.n răng quyết định.
"Cháu hiểu ý ngài rồi, ngài muốn cháu giúp thu mua heo con, nhưng mà ——"
Cô liếc nhìn Bí thư Đỗ một cái, áy náy nói với Xưởng trưởng Thẩm: "Cháu không phải là người của phòng Thu mua Tổng Cung tiêu xã tỉnh, về lý mà nói, cháu không có thẩm quyền nhận lời giúp ngài việc này."
Xưởng trưởng Thẩm nghe vậy thì sửng sốt: "Không thể nào, tôi đã nghe ngóng rồi, chức vụ mới của cô là Tổ trưởng Tổ 1 phòng Thu mua mà."
"Đồng chí Hứa Giảo Giảo, không lẽ cô không muốn giúp đỡ nên cố tình viện cớ từ chối đấy chứ?"
Hứa Giảo Giảo vội vàng xua tay phủ nhận: "Ái chà, ngài nói vậy là oan uổng cho cháu quá. Cháu thật sự không phải người của phòng Thu mua đâu, không tin ngài cứ hỏi Bí thư Đỗ đang ngồi sờ sờ ở đây này!"
Ông trời có mắt, cô đâu có nói dối nửa lời.
Bí thư Đỗ: "......"
Xưởng trưởng Thẩm quay phắt sang nhìn Bí thư Đỗ.
"Lão Đỗ, những lời đồng chí Hứa Giảo Giảo nói là thật sao?"
Lão Đỗ lẩm cẩm mất rồi!
Một nhân tài thu mua xuất chúng thế kia, ông không xếp người ta vào vị trí thu mua, thế chẳng phải là phí của trời, lãng phí nhân tài sao!
Bí thư Đỗ bị ánh mắt nghi ngờ của Xưởng trưởng Thẩm nhìn chằm chằm đến mức gân xanh trên trán giật giật.
"......" Ông hít sâu một hơi, "Đúng là Hứa Giảo Giảo không được phân công vào phòng Thu mua, chức vụ hiện tại của cô ấy là Trưởng phòng Nghiệp vụ Tiêu thụ Đối ngoại của Tổng Cung tiêu xã tỉnh."
"Phòng Nghiệp vụ Tiêu thụ Đối ngoại?"
Xưởng trưởng Thẩm suy nghĩ một chút, rồi lại vui vẻ vỗ tay đét một cái.
"Thế thì lại càng đúng chuyên môn rồi còn gì! Phòng Nghiệp vụ Tiêu thụ Đối ngoại quản lý mảng xuất khẩu, thường xuyên giao thiệp với thương gia nước ngoài. Đồng chí Hứa Giảo Giảo quen biết nhiều đối tác ngoại quốc, vừa hay có thể giúp Xưởng Chế biến thịt tỉnh chúng tôi bắc cầu kết nối!"
Nói xong, ông ta lại nhìn Hứa Giảo Giảo với ánh mắt sáng rực.
Hứa Giảo Giảo khó xử cau mày, đáp: "Xưởng trưởng Thẩm à, chuyện này ngài không hiểu rõ nội tình đâu. Lệnh điều động của cháu ghi rõ là bổ nhiệm chức vụ Tổ trưởng Tổ 1 phòng Thu mua, nhưng khi lên tỉnh, Bí thư Đỗ lại sắp xếp cho cháu làm cái chức Trưởng phòng Nghiệp vụ Tiêu thụ Đối ngoại gì đó.
Bây giờ cháu đang rối bời lắm, ngồi ghế nào cũng thấy danh không chính ngôn không thuận, bản thân cháu cũng chẳng biết mình trực thuộc phòng ban nào nữa.
Cháu thật sự không giúp được ngài việc này rồi, hay là ngài sang phòng Thu mua hỏi Trưởng phòng Tần xem sao?"
Xưởng trưởng Thẩm: "......"
Nếu Tổng Cung tiêu xã tỉnh mà có bản lĩnh đó, thì ông đã chẳng phải cuống cuồng chạy đến tìm Hứa Giảo Giảo rồi.
"Thực ra vừa rồi ngài nhắc đến, cháu cũng chợt nhớ ra. Ngài Hans quả thực có từng nói bên ông ấy có đợt heo con muốn xuất khẩu. Về số lượng thì ——"
Hứa Giảo Giảo ra vẻ đăm chiêu suy nghĩ.
Xưởng trưởng Thẩm sốt ruột đến mức tim đập thình thịch: "Khoảng chừng được bao nhiêu con?"
Hứa Giảo Giảo tự tin đáp: "Ít thì 5000, nhiều thì cũng phải lên đến hàng vạn con. Chục vạn hay tám vạn thì không có, chứ nếu là 2 vạn con thì cháu nắm chắc phần thắng trong tay."
Hệ thống nhóm mua hộ vẫn còn cất giữ heo con của cô chưa lấy ra kia kìa.
2 vạn con, quá dễ dàng luôn.
"Nhưng bây giờ nói mấy chuyện này cũng vô ích, chức vụ của cháu chưa rõ ràng, tạm thời e là không giúp được gì cho Xưởng Chế biến thịt tỉnh rồi."
Hứa Giảo Giảo nở nụ cười nhẹ nhàng với Bí thư Đỗ.
Nụ cười này khiến tim Bí thư Đỗ hẫng đi một nhịp.
"!!!"
Xưởng trưởng Thẩm ôm n.g.ự.c, hai mắt đỏ sọc trừng trừng nhìn Bí thư Đỗ.
"Lão Đỗ! Tôi phải lên tỉnh kiện ông. Ông xem đi, chính vì sự quản lý yếu kém của cơ quan ông mà dẫn đến sự lãng phí nhân tài to lớn như thế nào.
Những đồng chí ưu tú thì bị vùi dập không có đất dụng võ, trong khi những kẻ bất tài vô dụng thì lại nhởn nhơ ngồi mát ăn bát vàng. Ông hãy tự hỏi lương tâm mình xem, ông làm thế có xứng đáng với đất nước và nhân dân không?!"
Hứa Giảo Giảo: Pha hỗ trợ quá đỉnh!
Bí thư Đỗ: ...... Ông đúng là anh em tốt của tôi!
