Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 790: Thiết Lập Toàn Diện Bộ Nghiệp Vụ Ngoại Tiêu
Cập nhật lúc: 02/03/2026 09:07
Sáng sớm hôm sau, Hứa Giảo Giảo bị Tôn Yến đ.á.n.h thức. Cô mặc quần áo chỉnh tề, nhanh ch.óng đ.á.n.h răng rửa mặt. Hai người nhìn nhau, đồng loạt nhe răng cười, tinh thần phấn chấn chạy ùa về phía nhà ăn.
Một ngày mới tốt lành bắt đầu từ bữa sáng tại khách sạn Thủ đô!
Hôm nay trời nắng đẹp, tiếng xe điện "keng keng" văng vẳng bên ngoài nghe thật vui tai. Tiếc là Hứa Giảo Giảo và mọi người đang ở trong khách sạn nên chỉ có thể nghe thấy âm thanh, chứ không tận mắt nhìn thấy khung cảnh náo nhiệt bên ngoài.
"Hứa bộ trưởng, ngày mai chúng ta ra ngoài dạo một vòng nhé?"
Tôn Yến áp mặt vào lớp cửa sổ kính của khách sạn đề nghị, ánh mắt rực cháy sự khao khát như muốn tràn cả ra ngoài.
Hứa Giảo Giảo cũng đang có ý đó, đầy mong đợi đáp: "Được chứ."
Vừa đến Thủ đô cô đã bị kéo tuột vào khách sạn, còn chưa nhìn rõ bầu trời Thủ đô trông như thế nào. Cơ hội hiếm có như vậy, cô tuyệt đối không thể bỏ lỡ.
Chuyện đi dạo phố cứ gác lại đã, sáng sớm hai người đang đói meo, hiện tại quan trọng nhất là phải ăn sáng.
Rất nhanh, Hứa Giảo Giảo và Tôn Yến lại chạm mặt nhóm hai người ăn uống còn lại dưới lầu.
Cô tươi cười vẫy tay: "Chào buổi sáng Chủ nhiệm Kha, Phó chủ nhiệm Triệu."
"Chào buổi sáng Hứa bộ trưởng!"
Xem ra đêm qua ai nấy đều ngủ rất ngon giấc.
Từng người mặt mày hồng hào, đôi mắt sáng ngời, nhìn chằm chằm vào cái muôi vớt mì trên tay người đầu bếp với ánh mắt sắc lẹm.
Người đầu bếp bị bốn người vây c.h.ặ.t tại nhà ăn: "......"
Phó chủ nhiệm Triệu nhìn với ánh mắt thèm thuồng: "Sư phụ ơi, đừng chan nước cho tôi nhé. Tôi là người thích ăn mì đặc, chú cứ vớt phần mì phía dưới cho tôi là được."
Sư phụ nhà ăn: ......
Mì sợi trắng muốt nấu nhừ ra thế kia, mà cô bảo không cần nước, chỉ lấy mì đặc, cô cũng biết chọn gớm nhỉ.
"Bên cạnh có tỏi Lạp Bát, dưa muối thái sợi đấy, muốn ăn thì tự thêm vào."
Cuối cùng vị sư phụ kia cũng vớt cho cô một bát mì đặc.
Phó chủ nhiệm Triệu mặt không đỏ thở không gấp nhận lấy bát: "Cảm ơn sư phụ nhé. Ăn xong bát này, tôi có được lấy thêm không?"
Đuôi mắt người vớt mì giật giật: "Được."
Phó chủ nhiệm Triệu lập tức mừng rỡ.
Cô quay lại gọi mấy chị em phía sau: "Còn được lấy thêm đấy, chúng ta ăn nhanh lên. Ăn xong mì tôi còn muốn thử cái nước đậu xanh gì đó nữa. Nghe nói người Thủ đô chính gốc thích món này lắm..."
Cô lải nhải một hồi, làm Chủ nhiệm Kha sốt ruột.
"Lão Triệu, cô tránh ra một chút đi, tôi còn chưa lấy mì này!"
Nước đậu xanh tính sau đi. Mì sợi trắng ngần thế này đâu phải lúc nào cũng được ăn, không tốn tiền cũng chẳng tốn tem phiếu, ai bỏ lỡ thì đúng là đồ ngốc!
Vài phút sau, không chỉ có Phó chủ nhiệm Triệu, nhóm Hứa Giảo Giảo cũng đã ngồi xuống, mỗi người bưng một bát mì sợi to đùng, cúi gằm mặt xì xụp ăn.
Dạo này thời tiết đã bắt đầu oi bức. Mấy người dốc sức ăn, một bát mì nóng hổi trôi xuống bụng, trán đã lấm tấm mồ hôi.
Bốn người họ đến sớm. Mới ăn xong bát mì ngẩng đầu lên thì cả nhà ăn đã chật kín người, vô cùng náo nhiệt.
Phó chủ nhiệm Triệu bưng cái bát không định đi lấy thêm mì, nhưng rồi lại trở về với khuôn mặt đưa đám.
Chủ nhiệm Kha ngửa cổ húp cạn chút nước canh còn sót lại trong bát. Cô quệt mồm, làm bộ định đứng dậy: "Tôi cũng đi lấy thêm bát nữa!"
Phó chủ nhiệm Triệu vội vàng gọi cô lại: "Thêm cái gì nữa mà thêm, hết rồi! Tổng cộng chỉ có một nồi mì sợi, ông sư phụ kia bảo hết là hết, sức đâu mà chiều các người."
Chủ nhiệm Kha: "......" Xem ra Tổng Xã cũng chẳng hào phóng đến thế.
Hứa Giảo Giảo và Tôn Yến cũng hoàn toàn thất vọng.
Cứ tưởng được ăn mì sợi thỏa thích, ai dè mỗi người chỉ được một bát. Cũng may vẫn còn bánh rán đường, viên vừng, bánh vòng, nước đậu xanh... ọe!
Người dân tỉnh Đông cho biết họ không quen uống cái thứ này.
Bốn người sau khi thử mỗi người một ngụm nước đậu xanh thì trực tiếp đơ mặt, ngồi nhai hết một đĩa tỏi Lạp Bát.
Tỏi Lạp Bát ngon thì có ngon, nhưng mùi vị quá nồng. Đợi bốn người ăn xong, mở miệng ra nói chuyện là sực nức mùi khó ngửi.
Cái bộ dạng này đi họp thì đúng là không thể mở miệng được. Bốn người đành lủi thủi về phòng đ.á.n.h răng một lần nữa rồi mới ra ngoài.
Sau một hồi loay hoay chuẩn bị xong xuôi thì cũng đến giờ chính thức vào hội trường.
Khách sạn Thủ đô nằm ngay cạnh Tổng Xã. Nhóm Hứa Giảo Giảo đi vài bước là tới đại lễ đường. Ngay lối vào của đại lễ đường bề thế có treo một tấm băng rôn đỏ ch.ót.
Trên đó có một hàng chữ vàng to tướng, ngay ngắn và đồng đều —— 'Nhiệt liệt chào mừng Đại hội biểu dương toàn quốc Tổng Cung tiêu xã lần thứ XX tổ chức thành công rực rỡ'.
Rất nồng nhiệt và vô cùng bắt mắt.
Bốn người Hứa Giảo Giảo bước lên bậc thềm tiến vào hội trường, bất giác đứng thẳng lưng.
Vừa bước vào, bầu không khí thay đổi hẳn.
Trong hội trường vang lên giai điệu âm nhạc trang trọng, nhiệt liệt. Hai bên bức chân dung Chủ tịch khổng lồ đặt chính giữa bục chủ tịch là hoa tươi và cây tùng bách. Bàn ghế trong đại lễ đường được xếp ngay ngắn, mỗi chỗ ngồi đều có sẵn b.út chì và sổ tay.
Phần tuyên dương của đại hội lần này được sắp xếp vào buổi chiều, buổi sáng là phần khai mạc.
Mọi người ngồi vào chỗ theo sơ đồ chỗ ngồi đã được phân công từ trước một cách trật tự. Ngồi cạnh Hứa Giảo Giảo chính là Chủ nhiệm Tạ.
"Tiểu Hứa, cô đã đi vệ sinh chưa, muốn đi thì tranh thủ đi luôn đi." Chủ nhiệm Tạ nói nhỏ nhắc nhở cô.
Hứa Giảo Giảo sượng cứng người, ho nhẹ một tiếng: "Cháu đi rồi ạ."
Chủ nhiệm Tạ gật đầu vẻ an tâm.
Tần bộ trưởng ngồi bên kia Hứa Giảo Giảo thấy tò mò bèn hỏi nhỏ: "Hai người đang nói gì thế?"
Hứa Giảo Giảo ngập ngừng một lát: "...... Bàn chút về vấn đề con người ăn ngũ cốc sinh sống thì đều phải giải quyết."
Hội nghị bắt đầu, toàn hội trường chìm vào im lặng.
Cuộc họp lần này dành cho toàn thể nhân viên tham dự đại hội biểu dương. Các vị lãnh đạo Tổng Xã lần lượt lên sân khấu tổng kết và triển khai công tác của năm vừa qua. Các bộ phận đại diện thì báo cáo công tác, đồng thời xác định mục tiêu và nhiệm vụ cho năm mới.
Khi phần mở đầu kết thúc, Bí thư Trần - người đứng đầu Tổng Xã - bắt đầu phát biểu. Mọi người đồng loạt ngồi thẳng người lên.
Đây là lần đầu tiên Hứa Giảo Giảo nhìn thấy người đứng đầu Tổng Xã. Chỗ ngồi của cô hơi xa bục chủ tịch, nhưng may mà thời này không có điện thoại để cắm cúi nghịch. Với thị lực 2.0 ở kiếp này, cô có thể nhìn rõ Bí thư Trần.
Bí thư Trần có dáng người gầy gò, là một vị lãnh đạo rất dễ gần. Ông mỉm cười nói vào micro: "Về việc điểm lại công tác của Cung tiêu xã chúng ta trong năm qua, mấy đồng chí phát biểu trước đã nói rồi, tôi sẽ không nhắc lại nữa.
Hôm nay tôi sẽ chỉ tập trung vào một vấn đề trọng tâm thôi."
Vừa nghe câu mở đầu này, vẻ mặt mọi người đều trở nên nghiêm túc. Họ biết trọng tâm công việc của năm nay đã được đưa ra rồi.
"Thưa các đồng chí, chúng ta không thể tiếp tục dùng tư duy cũ, lối mòn cũ để đối phó với những thách thức của thời đại mới. Quan niệm 'đèn nhà ai nấy rạng' trước kia phải thay đổi thôi!"
Thay đổi, chính là cải cách.
Tiếp đó, Bí thư Trần phân tích tình hình kinh tế hiện tại của đất nước. Bằng giọng điệu chân thành, ông bày tỏ rằng trong bối cảnh kinh tế hiện nay, Cung tiêu xã không chỉ đơn thuần gánh vác nhiệm vụ đảm bảo cung ứng vật tư, mà còn phải mạnh dạn đổi mới, bắt kịp thời đại.
Ông nhấn mạnh trách nhiệm của Cung tiêu xã là phải xây dựng các nghiệp vụ trong nước hiện có theo kịp nhịp độ thời đại, tham khảo kinh nghiệm tiên tiến của nước ngoài, kết hợp với thực tế của quốc gia chúng ta để mở ra một con đường mới.
Một con đường có thể mang về cho đất nước nhiều thu nhập ngoại hối hơn —— xuất khẩu tạo ngoại hối.
"Thưa các đồng chí, tiếng còi của Kế hoạch 5 năm lần thứ hai đã vang lên, Cung tiêu xã chúng ta không thể nào kéo chân sau được. Mọi đồng chí phải tích cực dấn thân vào thực tiễn vĩ đại của Kế hoạch 5 năm lần thứ hai.
Tiếp theo đây, tổ chức quyết định sẽ thành lập 'Bộ Nghiệp vụ Ngoại tiêu' tại các đơn vị cung tiêu cấp tỉnh. Các Cung tiêu xã cấp thị trên toàn quốc sẽ đồng loạt được trang bị thêm Phòng Thu mua số 2, hay còn gọi là 'Phòng Nghiệp vụ Ngoại tiêu'."
