Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 822: Tiểu Hứa Đóng Quảng Cáo
Cập nhật lúc: 02/03/2026 16:03
Nhìn bộ dạng khua tay múa chân như nhà quê mới lên tỉnh của Lương Nguyệt Anh, chưa nói đến Hứa Giảo Giảo, mọi người trong Bộ phận Ngoại tiêu đều tò mò xen lẫn thích thú, bắt đầu bàn tán rôm rả.
"Thế chẳng phải giống hệt như đang quay phim điện ảnh sao?"
"Ha ha ha, Bộ trưởng Hứa của chúng ta sắp đóng phim điện ảnh à?"
"Nói thật nhé, với nhan sắc của Bộ trưởng chúng ta mà không vào xưởng phim thì đúng là phí của trời. Không ngờ lần này lại có cơ hội, hô hô hô!"
Hứa Giảo Giảo: "..."
Nếu người phải chụp hôm nay không phải là cô, chắc cô cũng đút tay vào túi quần đứng hóng hớt như họ rồi.
Tiếc là làm gì có chữ "nếu".
Người của xưởng phim đã đến, Hứa Giảo Giảo cũng phải nhanh ch.óng nhập cuộc. Cũng may là "trước lạ sau quen", chỉ là chụp ảnh thôi mà, khụ khụ, cô vẫn có kinh nghiệm chán.
Đến địa điểm quay, Hứa Giảo Giảo mới biết người phụ trách chụp ảnh tuyên truyền cho cô lần này chính là người quen cũ – Đạo diễn Quan của xưởng phim trên tỉnh.
Nói mới nhớ, lần trước nếu không có anh chàng Mikhail xen ngang, thì người chụp ảnh cho cô đáng lẽ đã là Đạo diễn Quan rồi.
"Ha ha ha, đồng chí Hứa Giảo Giảo, lại gặp nhau rồi. Lần trước ở thành phố, cô vẫn chỉ là Trưởng khoa Hứa, lần này nghe nói đã thăng chức, chớp mắt đã biến thành Bộ trưởng Hứa. Chúc mừng, chúc mừng nhé!"
Lần trước, Đạo diễn Quan tham gia với tư cách là trợ lý cho Mikhail.
Vốn dĩ ông chỉ định mang tâm thế đi học hỏi, căn bản không coi trọng công việc chụp ảnh cho Cung Tiêu Xã. Nào ngờ, một trong những bức ảnh chụp lần đó lại ẵm luôn giải thưởng nhiếp ảnh quốc tế!
Nhiếp ảnh gia chính đương nhiên là ông Mikhail, còn ông chỉ là trợ lý. Nhưng ông Mikhail là người tốt bụng, thế mà lại ghi luôn cả tên ông vào danh sách người đoạt giải.
Nhờ thế, Đạo diễn Quan cũng được thơm lây, oai phong một thời gian dài trong xưởng phim tỉnh.
Lần này, Cung Tiêu Xã toàn quốc tìm người chụp ảnh tuyên truyền. Đây là nhiệm vụ chính trị do đích thân cấp trên chỉ định, đúng là một miếng mồi béo bở.
Với thâm niên của ông, thực chất khó mà tranh được. Nhưng ai bảo ông được "hưởng sái" từ bức ảnh đoạt giải lần trước cơ chứ. Nhiệm vụ vẻ vang này cuối cùng lại rơi vào tay ông, khiến không biết bao nhiêu đồng nghiệp phải đỏ mắt ghen tị.
Vốn dĩ Đạo diễn Quan đã có ấn tượng tốt với Hứa Giảo Giảo, nay lại nhờ cô mà gián tiếp ẵm giải quốc tế, ông tự nhiên đối xử với cô vô cùng nhiệt tình.
"Được gặp lại ông, tôi cũng vui lắm," Hứa Giảo Giảo bắt tay ông, "Bộ phim 'Chiến Sĩ Dũng Mãnh' lần trước của ông, tôi xem kỹ lắm đấy nhé."
Đạo diễn Quan bất ngờ vì cô lại quan tâm đến bộ phim của mình: "Cô thấy thế nào?"
Hứa Giảo Giảo khẽ cau mày suy nghĩ một lát, rồi đột nhiên mỉm cười: "Vô cùng sảng khoái, xem rất đã mắt!"
"Ha ha ha ha ha."
Đạo diễn Quan được cô khen nức nở, không ngừng phát ra những tràng cười sảng khoái.
Sau vài câu ôn lại chuyện cũ, hai bên bắt tay vào công việc chính. Cả hai đều muốn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ lần này nên trao đổi với nhau rất tâm huyết.
Chỉ đến khi trao đổi sơ lược về nội dung quay với Đạo diễn Quan, Hứa Giảo Giảo mới bừng tỉnh.
Bảo sao cô thấy lạ, chỉ là chụp vài tấm ảnh, Đạo diễn Quan lại kéo theo một ê-kíp rầm rộ, lỉnh kỉnh đủ thứ máy móc chuyên nghiệp thế kia. Nhìn chẳng giống đi chụp ảnh, mà giống như đi quay phim điện ảnh hơn.
Hóa ra là quay "phim điện ảnh" thật à?
Không, phải nói chính xác là một đoạn phim ngắn mang hơi hướng điện ảnh, hay nói một cách dễ hiểu thì chính là... đóng phim quảng cáo.
"... Thực ra ở nước ngoài, mặc dù vẫn còn bị hạn chế bởi số lượng đài truyền hình và độ phủ sóng, nhưng những đoạn phim tuyên truyền kiểu này, tức là quảng cáo truyền hình, đã được phổ biến ở một mức độ nhất định rồi.
Đoạn phim ngắn chúng ta quay lần này, cô có thể gọi nó là phim tuyên truyền. Về nguyên tắc, nó chưa hẳn là quảng cáo truyền hình vì sẽ không phát trên đài truyền hình, mà chỉ được sử dụng đơn phương như một công cụ tuyên truyền hình ảnh Cung Tiêu Xã ra quốc tế."
Hứa Giảo Giảo: "..."
Một người đã từng bị vô số quảng cáo truyền hình oanh tạc điên cuồng ở kiếp trước như cô, hiện tại lại phải ngồi nghe Đạo diễn Quan "phổ cập kiến thức" thế nào là phim quảng cáo, nghĩ thôi đã thấy cạn lời.
Đạo diễn Quan hớn hở nói: "Nếu quay thuận lợi, đoạn phim này của chúng ta sẽ là đoạn phim quảng cáo đầu tiên trong lịch sử Hoa Quốc! Biết đâu vài chục năm nữa, tôi và Bộ trưởng Hứa lại được người ta ca ngợi, nhắc đến như những bậc tiền bối danh tiếng thuở trước đấy!"
Hứa Giảo Giảo: "..."
"Khụ khụ, bất kể là chụp ảnh hay quay quảng cáo, tôi đều tuân theo sự sắp xếp của tổ chức. Thế nhưng," Hứa Giảo Giảo mím môi, ngượng ngùng thú thật, "tôi thực sự không có kỹ năng diễn xuất đâu. Tôi tiêm cho ông một mũi tiêm phòng trước đấy nhé. Lát nữa nếu tôi có hậu đậu quá, ông nhất định phải kiên nhẫn với tôi đấy."
Kiếp trước cô từng nghe kể, diễn viên ở phim trường mà diễn kém, không đạt yêu cầu, đạo diễn sẽ bạo phát, c.h.ử.i bới ầm ĩ.
Cô chỉ làm không công thôi, không chịu nổi ấm ức đâu.
Phải nói rõ ngay từ đầu.
Đạo diễn Quan cứ tưởng cô định nói chuyện gì to tát, nghe xong liền cười ha hả.
"Bộ trưởng Hứa, cô cứ yên tâm. Nếu cô là diễn viên của xưởng phim chúng tôi, tôi chắc chắn sẽ bắt bẻ cô từng ly từng tí. Nhưng cô đâu phải diễn viên. Cấp trên cũng không yêu cầu tôi làm phim điện ảnh. Cô là người lần đầu đóng phim, tôi cũng là người lần đầu quay quảng cáo. Chúng ta đều là lính mới cả, cứ từ từ cọ xát, cùng nhau tiến bộ. Hợp tác vui vẻ nhé!"
"Hợp tác vui vẻ!"
Làm việc với người sảng khoái thì bớt lo lại hiệu quả. Không cần vòng vo tam quốc, cứ nói thẳng vào vấn đề, mọi người cùng thoải mái bắt tay vào việc, tiến độ tự nhiên sẽ nhanh như chớp.
Sau khi chốt xong quy trình chụp ảnh tĩnh và quay video quảng cáo, Hứa Giảo Giảo được nhân viên trong ê-kíp của Đạo diễn Quan đưa đi làm tóc, trang điểm.
Người trang điểm cho Hứa Giảo Giảo là một thợ trang điểm lão làng của xưởng phim. Bà đã ngoài bốn mươi nhưng vóc dáng vẫn thon thả, nét mặt vô cùng mặn mà, duyên dáng. Hỏi ra Hứa Giảo Giảo mới biết, trước khi vào xưởng phim, bà xuất thân là đào hát, từng là "danh giác" (ngôi sao xướng kịch) nổi đình nổi đám ở các gánh hát trên tỉnh.
Cô giáo Chu vừa chải tóc cho Hứa Giảo Giảo vừa cười nói.
"Tân Hoa Quốc tốt thật đấy. Nhớ lại ngày xưa, cái lũ xướng ca vô loài chúng tôi toàn bị người ta khinh rẻ, coi như trò tiêu khiển thấp hèn. Đâu có được như bây giờ. Tôi được tổ chức sắp xếp công việc, dựa vào bản lĩnh của mình mà kiếm tiền. An tâm, thể diện, tự mình làm chủ cuộc đời mình, không bao giờ phải chịu sự chèn ép của bọn phú ông, tư bản nữa!"
Hứa Giảo Giảo nghe mà trong lòng trĩu nặng.
"Cô giáo Chu, tay nghề chải tóc này của cô, chắc đi khắp tỉnh thành cũng chẳng tìm ra người thứ hai đâu. Cháu muốn học lắm, sau này nếu cô đồng ý, cho cháu xin địa chỉ liên lạc nhé, lúc nào rảnh cháu đến thỉnh giáo cô?"
Cô giáo Chu vui đến mức không khép được miệng.
"Ây da, Bộ trưởng Hứa khéo miệng quá. Được thôi, cán bộ lớn như cô mà không chê cái xuất thân thấp hèn của tôi, thì có gì mà tôi không bằng lòng dạy chứ. Lát nữa tôi sẽ ghi lại địa chỉ cho cô, cứ rảnh là cô ghé tìm tôi."
"Vâng ạ!"
Hứa Giảo Giảo nhìn khuôn mặt mình phản chiếu trong chiếc gương trang điểm viền quanh bóng đèn tròn, mỉm cười để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp.
Cô biết sức lực của một cá nhân vô cùng nhỏ bé, chẳng thể nào ngăn cản được dòng chảy cuồn cuộn của lịch sử. Nhưng trong khả năng cho phép, cô nguyện làm một con bướm nhỏ vỗ cánh ở rừng Amazon, giúp được ai thì cố gắng giúp.
Lương Nguyệt Anh quá tò mò muốn xem Bộ trưởng Hứa của họ chụp ảnh, liền xúi giục Từ Lệ Lệ - người cũng đang tò mò không kém - đi xem cùng.
Từ Lệ Lệ nhát gan, đi được hai bước lại khựng lại: "Chúng ta đi thế này, Bộ trưởng Hứa mà biết chắc chắn sẽ mắng cho một trận."
Lương Nguyệt Anh đảo mắt lém lỉnh: "Chúng ta chỉ lén nhìn một cái rồi về ngay. Chẳng lẽ chị không muốn xem người của xưởng phim quay phim thế nào sao?"
Câu này đ.á.n.h trúng điểm yếu chí mạng của Từ Lệ Lệ. Cô nàng chẳng có sở thích gì khác, ngoài đam mê xem phim điện ảnh.
Mỗi tháng, cô sẵn sàng trích một nửa tiền lương để mua vé xem phim. Một bộ phim ra rạp, cô có thể đi xem đi xem lại mấy lần. Lời của Lương Nguyệt Anh quả thực gãi đúng chỗ ngứa của cô nàng.
