Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 85: Giành Mua Thịt Heo

Cập nhật lúc: 26/02/2026 01:03

Vừa về đến nhà, Hứa Giảo Giảo liền thông báo tin tức sáng mai cửa hàng bách hóa sẽ có một đợt thịt heo về, cả nhà nghe xong đều vô cùng phấn chấn và để tâm.

Vạn Hồng Hà nghiêm túc sắp xếp: "Thằng cả mai tan làm sớm, không cần về nhà nữa, đi thẳng đến cửa hàng bách hóa xếp hàng. Con hai, lát nữa con sang nhà chú út nói với bên ấy một tiếng, số lượng thịt heo có hạn, bảo thím út đừng để lỡ mất."

Hứa An Xuân và Hứa An Hạ nghe mẹ già phân phó, vẻ mặt như chuẩn bị ra trận gật đầu lia lịa.

Vạn Hồng Hà bảo mấy đứa nhỏ ra một bên chơi, bà lấy tiền từ trong phòng ra, cau mày đếm đi đếm lại, đắn đo xem nên đưa cho con trai cả bao nhiêu tiền và phiếu thịt mới ổn.

"Tiền thì không thiếu, nhưng phiếu thịt thì vẫn thiếu."

Thấy bà chần chừ, Hứa Giảo Giảo vừa gặm bánh bột ngô vừa nói: "Mẹ, trời đang nóng thế này, thịt heo mua nhiều quá không để được đâu, mua chừng hai cân nhà mình ăn là đủ rồi."

Trời nóng như đổ lửa lại không có tủ lạnh, thịt mua nhiều mà hỏng thì tiếc lắm.

Vạn Hồng Hà đầu cũng không ngẩng lên, bực mình nói: "Mày tưởng mẹ mày ngốc chắc? Nhà mình đương nhiên ăn không hết bao nhiêu, nhưng còn nhà chị ba mày, nhà dì út mày nữa, họ chắc chắn cũng muốn mua, chỗ tiền này mẹ phải ứng trước ra đã."

Hứa Giảo Giảo: "......"

Được rồi, hóa ra mẹ cô là đang nhớ thương Hứa An Thu và dì út.

Hứa An Hạ ngập ngừng hỏi Hứa Giảo Giảo: "Tin này có cần nói cho những người khác trong khu tập thể không?"

Hứa Giảo Giảo đáp: "Mấy người thím Tuyết Mai thì em nói cả rồi, tổng cộng có 500 cân, ai giành được thì là của người đó."

Hứa An Xuân líu lưỡi, hắn rối rắm nói: "Nhiều người tranh với anh như vậy..."

Hắn lo lắng nhà mình sẽ không mua được.

"Yên tâm đi, dù thế nào thì trong cửa hàng bách hóa cũng sẽ giữ lại một phần thịt heo cho nhân viên nội bộ. Mai anh cả mà không giành được thì cứ đưa tiền và phiếu cho em, tối em cam đoan sẽ mang thịt về cho cả nhà!"

Hứa Giảo Giảo chẳng lo lắng chút nào.

Sợ gì chứ, người khác không mua được thịt, chứ cô là người có bàn tay vàng "hệ thống mua giùm" trên người, chẳng lẽ còn không kiếm được thịt heo?

Hứa An Xuân nghe vậy thì yên tâm hẳn.

Hắn cười hớn hở: "May mà Giảo Giảo nhà ta làm ở cửa hàng bách hóa, nhà mình sau này mua đồ cũng cứng lưng hơn hẳn."

Thống nhất xong xuôi, Hứa An Hạ ăn xong cơm tối liền buông bát đũa, vội vàng đi sang nhà chú út nhắn tin.

Một lát sau cô trở về, sắc mặt lại cực kỳ khó coi.

Hứa An Xuân đang ôm bé bảy, kỳ quái hỏi: "Sao thế em gái, không gặp được thím út à?"

Thím út nhà họ tuy bình thường hay coi thường nhà anh, nhưng mua thịt heo là chuyện lớn, chắc không đến mức từ chối không gặp cháu gái chứ.

Hứa An Hạ lắc đầu, trông có vẻ giận không nhẹ, giọng nói cứng nhắc thuật lại: "Gặp rồi, thím út bảo nếu Giảo Giảo nhà ta đã bưng được cái bát sắt ở cửa hàng bách hóa, sao không biết hiếu kính ông bà nội. Thím ấy nói, thím ấy nói..."

Hứa An Hạ như nghẹn lời không nói nổi nữa.

Vạn Hồng Hà nhíu mày: "Thím út mày nói cái gì?"

Hứa An Hạ đỏ mặt tía tai, thở phì phò nhìn mẹ, nói một hơi: "Thím út bảo ông bà nội muốn ăn thịt, nhưng trong nhà không có phiếu thịt, bảo nhà mình bỏ ra, ông bà nội sau này sẽ nhớ cái tốt của nhà mình!"

Còn nói ông bà nội chăm sóc cặp song sinh vất vả, nhà bác cả mặc kệ hai ông bà già thì chớ, còn để hai ông bà phải nhọc lòng, có thịt cũng không biết chủ động mang sang biếu.

Ba anh em họ tuy đã đi rồi, nhưng mẹ bọn họ làm con dâu mà không có chút tự giác nào, nói mẹ bọn họ thanh danh vốn đã không tốt, lại mang thêm cái tiếng bất kính với người già thì thật sự sẽ bị người ta chọc vào cột sống mà c.h.ử.i!

Những lời khó nghe phía sau cô không nói, cô sợ nói ra cả nhà càng thêm giận.

Mặc dù Hứa An Hạ đã lược bỏ bớt, nhưng người nhà họ Hứa nghe lời thím út nói xong thì nắm tay ai nấy đều cứng lại.

Vạn Hồng Hà sầm mặt xuống. Em dâu Trương Ái Đệ xưa nay thích chiếm món lợi nhỏ bà đều biết, lần trước không đành lòng để ông bà nội chăm sóc cặp song sinh vất vả nên bà đã đưa tiền biếu, bà cũng đồng ý chuyện đó.

Không ngờ Trương Ái Đệ thế mà không biết đủ, lại càng được đằng chân lân đằng đầu.

Phải biết lúc trước khi Hứa Hữu Điền còn sống, hai nhà đã nói rõ ràng, ông bà nội đi theo con trai út, nhà cửa và tiền trợ cấp của ông bà vốn dĩ cũng cho con trai út hết. Con trai cả coi như ra ở riêng, chẳng được chia chác cái gì.

Chuyện này đổi lại là nhà khác thì tuyệt đối không đời nào đồng ý kiểu chia gia tài đó, nhưng Vạn Hồng Hà đồng ý. Chồng bà là Hứa Hữu Điền tuy uất ức giận dỗi, nhưng ý cha mẹ đã quyết, chỉ có thể bóp mũi mà chịu.

Có điều đã nói đi nói lại rồi, nếu không lấy của hai ông bà một xu một cắc nào, thì sau này chuyện phụng dưỡng hai ông bà cũng không cần nhà bác cả phải gánh vác.

Bây giờ Trương Ái Đệ nói ra những lời này, da mặt đúng là dày hơn cả tường thành. Nói trắng ra, chính là ỷ vào nhà họ cô nhi quả phụ, cặp song sinh còn phải nhờ ông bà nội trông nom mới dám kiêu ngạo như thế.

"Con đi tìm chú út! Con hỏi xem chú ấy rốt cuộc là có ý gì, chú út có biết chuyện này không!"

Hứa An Xuân giận đỏ mặt, cơn tức xông lên đầu, nhét bé bảy vào lòng Hứa An Hạ rồi định lao ra ngoài.

"Đứng lại!"

Vạn Hồng Hà quát lớn.

Hứa An Xuân phẫn nộ dậm chân: "Mẹ!"

Hắn biết, mẹ hắn chắc chắn lại muốn thỏa hiệp với thím út, nhưng làm vậy chỉ khiến lòng tham của thím út ngày càng lớn thêm thôi!

Sao mẹ hắn lại không hiểu chứ!

Vạn Hồng Hà không nhìn con trai, bà lau khô đôi tay ướt, lẳng lặng bế bé tám đang ngủ vào phòng.

Bé bảy trong lòng Hứa An Hạ thấy anh trai vào nhà cũng vươn tay, đòi đi theo.

"Mẹ! Muốn mẹ!"

"Bé bảy ngoan, chị đưa em đi tìm mẹ!" Hứa An Hạ mở đôi mắt đỏ hoe, nhẹ giọng dỗ dành em trai vào nhà.

Chứng kiến cảnh tượng này, Hứa Giảo Giảo thấy anh cả đứng chôn chân tại chỗ giận dỗi, bèn đi tới vỗ vỗ vai hắn, vẻ mặt trịnh trọng.

Cô nói: "Anh, đừng giận, em có cách."

Nhà chú út vì chuyện giúp ông bà nội trông nom cặp song sinh mà như nắm được thóp nhà họ. Vạn Hồng Hà mỗi lần thỏa hiệp không những không làm họ thỏa mãn, ngược lại sẽ nuôi lớn lòng tham của họ.

Cứ tiếp tục dung túng thế này chỉ tổ kéo sập cái nhà này thôi. Hứa Giảo Giảo đời này muốn người một nhà sống sung túc, tuyệt đối không muốn thấy chuyện như vậy xảy ra.

Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô em gái lộ vẻ trầm trọng khiến Hứa An Xuân bất đắc dĩ: "Em thì có cách gì?"

Hắn nhìn cô với vẻ mặt "em đừng có lừa anh".

Nhưng lần này Hứa Giảo Giảo thật sự không lừa anh trai, cô thực sự có cách.

Cô nhướng mày: "Sao em lại không thể có cách, anh quên em đang làm việc ở đâu rồi à?"

Hứa An Xuân: "Cửa hàng bách hóa chứ đâu."

Cái này sao quên được, em gái hắn thi đỗ vào cửa hàng bách hóa, mấy ngày nay nhà họ Hứa nổi tiếng lắm, hắn bây giờ là nhân vật "hot" ở kho hàng, bao nhiêu người đỏ mắt ghen tị với hắn đấy.

Hứa Giảo Giảo nhấn mạnh: "Là Cửa hàng Bách hóa số 1 thành phố Diêm thuộc Tổng công ty Cung ứng Thị xã! Mà dưới trướng Tổng công ty chỉ riêng cửa hàng bách hóa đã có ba cái, còn có 9 cái Hợp tác xã Mua bán, chỉ tính riêng nhân viên bán hàng bình thường đã có 50-60 người. Mà trong số những nhân viên đó, nhà ai chẳng có vài đứa con nít cần người trông nom?"

Hứa An Xuân vẫn ù ù cạc cạc: "Nói nhiều như vậy, chuyện này thì có liên quan gì đến nhà ta?"

Hứa Giảo Giảo cảm thấy đầu óc anh trai mình thật sự không đủ dùng.

"Sao lại không liên quan! Rất nhiều nữ nhân viên bán hàng trong nhà không có người già đỡ đần, vừa muốn đi làm lại vừa phải về nhà chăm con. Ban ngày mệt, tối cũng mệt, cứ kéo dài mãi thế này thì sức người sao chịu nổi?

Tổ chức lẽ ra nên đưa ra giải pháp cho vấn đề này, mà giải pháp tốt nhất cũng có sẵn rồi: Thành lập một cái nhà giữ trẻ ngay dưới trướng Tổng công ty là xong. Chờ nhà giữ trẻ xây xong, em sẽ đưa cặp song sinh vào đó. Như vậy, cặp song sinh không cần ông bà nội trông nom nữa, xem chú út thím út sau này còn lấy gì để bắt chẹt nhà ta!"

Hứa Giảo Giảo thao thao bất tuyệt xong, còn rất tán đồng gật đầu.

"......"

Hứa An Xuân một lời khó nói hết nhìn cô.

Hắn cảm thấy cô em gái nhà mình có phải thi đỗ vào cửa hàng bách hóa liền tưởng mình thiên hạ đệ nhất lợi hại, bắt đầu tự mãn rồi không.

"...... Em chỉ là một nhân viên bán hàng bé nhỏ, em còn có thể bảo lãnh đạo nghe lời em chắc?"

Đương nhiên là không thể.

Hứa Giảo Giảo bị nghẹn một chút, cứng miệng nói: "Việc do người làm, anh đừng có coi thường người khác!"

Hứa An Xuân còn tưởng cô có cách gì hay ho, hóa ra toàn là c.h.é.m gió.

Hắn cũng không thể trách em gái có "chí lớn", thậm chí còn cảm thấy em gái thật sự đã trưởng thành, biết lo lắng việc nhà, hắn còn có chút vui mừng.

Nhưng vui mừng thì vui mừng, làm anh cả, có những lời hắn vẫn phải nói.

Hứa An Xuân tận tình khuyên bảo Hứa Giảo Giảo: "Em gái, em bây giờ đã đi làm rồi, có một số việc cũng nên hiểu, lãnh đạo đều không thích người hay nói khoác, em sau này ở chỗ làm phải ổn trọng một chút!"

Hứa Giảo Giảo: "......"

Đúng là bây giờ cô không có bản lĩnh hô một tiếng là Tổng công ty xây ngay cái nhà giữ trẻ, nhưng không có nghĩa là sau này không được. Cô chỉ muốn tiết lộ trước kế hoạch cho anh trai yên tâm thôi mà.

Sao lại biến thành nói khoác rồi?

Người ta không thể có ước mơ sao? Sao anh cô lại giỏi vùi dập lòng tự tin của người khác thế nhỉ!

Cảm thấy bị coi thường sâu sắc, Hứa Giảo Giảo ngược lại bị anh trai khơi dậy ý chí chiến đấu vì sự nghiệp. Cái nhà giữ trẻ này, cô nhất định phải làm cho bằng được!

Chuyện nhà giữ trẻ tạm thời chưa vội, sáng sớm hôm sau, một chiếc xe đẩy chất đầy thịt heo lại ỳ ạch kéo tới cửa hàng bách hóa.

Người nhận được tin tức cũng không ít, thịt heo vừa đến, đám người xếp hàng liền kích động muốn điên lên.

Hứa Giảo Giảo vừa đến, còn chưa kịp dựng chiếc xe đạp mượn của nhà Ngô Tuệ Cầm vào lán xe, liền thấy Ngô Tuệ Cầm đang nhiệt tình vẫy tay với cô trong đám đông.

Bà ta xách cái giỏ tre, trước sau đều là người quen trong khu tập thể nhà máy giày da.

Chính là mấy người thím Tuyết Mai mà tối qua Hứa Giảo Giảo đã báo tin hôm nay có thịt heo về.

"Giảo Giảo! Giảo Giảo!"

Ngô Tuệ Cầm gọi đi gọi lại, làm như bà ta với Hứa Giảo Giảo thân thiết lắm vậy.

Đứng trước bà ta, Dương Tuyết Mai không cam lòng yếu thế, cũng hùa theo gọi lớn.

"Giảo Giảo! Giảo Giảo! Cháu đi làm à, người trông gầy đi đấy. Tối nay nhà thím kho thịt, cháu sang nhà thím ăn cơm nhé!"

Trước bao nhiêu con mắt, Hứa Giảo Giảo cũng nhiệt tình vẫy tay chào lại các bà các thím.

"Chào các thím ạ! Cảm ơn thím Tuyết Mai, tối nay nhà cháu cũng kho thịt rồi. Không còn sớm nữa, các thím cứ xếp hàng, cháu đi làm trước đây nha!"

Hứa Giảo Giảo chào hỏi hàng xóm xong liền vội vàng đi làm.

Ngô Tuệ Cầm đắc ý hừ một tiếng với Dương Tuyết Mai: "Thấy chưa, Giảo Giảo hôm nay đi xe đạp nhà tôi đấy!"

Dương Tuyết Mai lười phản ứng lại bà ta: "Làm như xe đạp nhà nào mà chưa từng bị Giảo Giảo mượn đi không bằng!"

Đắc ý cái gì chứ!

Những người khác trong khu tập thể nhà máy giày da cũng hùa theo: "Đúng đấy, đúng đấy!"

"Tuệ Cầm này, bà nói cứ như Giảo Giảo chỉ thân với mình bà vậy. Phải biết bọn tôi quan hệ với Giảo Giảo còn thân hơn bà nhiều!"

Bọn họ đã sớm nhờ Giảo Giảo mua đồ giúp rồi đấy!

Ngô Tuệ Cầm cái đồ gió chiều nào che chiều ấy này mới sáp lại đây được mấy ngày chứ. Hừ, cái nhóm nhỏ của bọn họ còn chưa nghĩ kỹ xem có nên đồng ý cho bà ta gia nhập hay không đâu!

Bị mọi người hùa vào xa lánh, Ngô Tuệ Cầm: "......"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.