Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 1010: Xông Lên!
Cập nhật lúc: 04/03/2026 15:41
Chiều hôm đó, ngoại trừ một số đồng chí thực sự không thể ở lại làm thêm, thì toàn thể Tổng xã Cung tiêu tỉnh có thể nói là già trẻ lớn bé đều ra quân.
Từ Ban lãnh đạo, cán bộ cấp trung, đến các nhân viên tuyến dưới, nhân viên hợp đồng, không sót một ai, tất cả đều đổ ra đường.
Đích thân Bí thư Đỗ đã phát "Anh hùng thiếp" cho các đơn vị anh em ở các tỉnh lân cận.
Lần này thì bất kể là vùng thiên tai hay không, dù muốn giúp đỡ các đơn vị khó khăn thì cũng không thể kịp trong lúc nước sôi lửa bỏng này.
Đêm nay là cầu cứu!
Bí thư Đỗ vừa tra được số điện thoại của Bí thư Cung Tiêu Xã tỉnh bên cạnh liền hốt hoảng gọi ngay.
"Alô! Lão Tướng à, tôi là Đỗ Xương Quốc đây, người anh em tốt của tôi! Lần này ông phải ra tay cứu tôi một vố..."
Sau một hồi nghe ông "kể khổ" và "cầu cứu", Bí thư Cung Tiêu Xã tỉnh bên cạnh: "???"
Như có ai lấy b.úa đập vỡ đầu ông ra làm đôi vậy, não bị chập mạch, không thể load nổi, đơ luôn.
Đơn hàng mới 1,5 triệu cái bánh ngô?
Lại còn một cân bánh ngô đổi được 4 cân lương thực?
Phải giao hàng trong vòng hai ngày?
Đêm nay bắt đầu phải làm việc thâu đêm suốt sáng để nặn bánh ngô?
Từng việc từng việc một, sao nghe nó cứ ảo ảo thế nào ấy nhỉ?
Mấy đơn vị anh em ở các tỉnh khác cùng nhận được cuộc gọi "cầu cứu" từ tỉnh Đông, trong lòng cũng bốc lên từng đợt chua loét.
Việc tốt gì cũng rơi vào tay tỉnh Đông các ông hết đúng không?!
Cũng may là các ông còn biết nghĩ đến tôi, không nuốt trọn một mình.
Được!
Anh em cùng một hệ thống thì phải đùm bọc lẫn nhau chứ, đừng nói gì đến chuyện giúp hay không giúp, khách sáo quá, việc này tôi nhận!
Sau khi nhờ vả xong các đơn vị anh em ở tỉnh ngoài, lại vội vàng hạ lệnh xuống các Cung Tiêu Xã cấp thành phố trong tỉnh.
Các đơn vị cấp dưới bất ngờ nhận được thông báo: "......" Chân run, tay run, tim cũng đập thình thịch.
Trời đất ơi sếp ơi!
Sếp mà gọi muộn chừng hai phút thôi là tôi tan sở rồi đấy!
Có ai lại đ.á.n.h úp người ta như thế không cơ chứ?
Tổng xã Cung tiêu tỉnh thì chẳng cần phải khách sáo với "người nhà" làm gì.
"Vậy thành phố các cậu có nhận chỉ tiêu không, đơn hàng bánh ngô này có muốn làm không?"
Muốn! Muốn! Chắc chắn là muốn chứ!
Chuyện này chẳng khác nào có người tự nhiên chở đến một xe lương thực rồi hỏi, lương thực cho không, có lấy không? Đồ ngốc mới không lấy!
Sau khi nhận được thông báo, lòng Chủ nhiệm Tạ như lửa đốt, lại gọi điện thoại cho Hứa Giảo Giảo.
Vừa mở miệng đã tràn trề khí thế.
"Nếu bàn về tính kỷ luật cao, hô một tiếng vạn người thưa, thì thành phố Diêm chúng ta là số một rồi. Thế này đi, Cung Tiêu Xã thành phố Diêm sẽ gánh vác 30 vạn cái bánh ngô, làm gương cho các đơn vị anh em, không để tỉnh Đông chúng ta mất mặt. Tiểu Hứa, cô thấy thế nào?"
Lúc này, Hứa Giảo Giảo vừa mới họp khẩn xong, vừa bước vào văn phòng. Họng cô khô khốc như bốc hỏa, bận từ nãy đến giờ còn chưa kịp ngồi xuống uống ngụm nước nào.
Nghe thấy giọng điệu "hùng hồn, khí phách ngút trời" ở đầu dây bên kia, cô sợ hãi vội vàng ngăn lại.
"Ôi sếp cũ của cháu ơi, một tấm lòng son sắt vì cách mạng, dám làm gương cho mọi người của bác, cháu thật sự khâm phục.
Nhưng lý tưởng thì đẹp đẽ, hiện thực thì phải cân nhắc kỹ lưỡng đã. Chỉ có hai ngày thôi, cho dù có huy động toàn bộ lực lượng nhàn rỗi, toàn bộ xã viên ở các công xã của thành phố Diêm, thì cũng không thể nặn xong 30 vạn cái bánh ngô đâu ạ!"
Một miếng không thể ăn thành người béo, thủ lợn ngon đấy, nhưng không phải cứ há miệng to là nuốt trôi được đâu.
Muốn hái sao trên trời, thì phải cúi xuống xem cái thang nhà mình có đủ dài không đã!
Câu nói này như gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu, lập tức dập tắt ngọn lửa nhiệt huyết đang bừng bừng của Chủ nhiệm Tạ, khiến ông tỉnh táo lại.
Lần đầu tiên bị Tiểu Hứa "giáo huấn" thẳng thừng như vậy, đồng chí Lão Tạ có chút chột dạ.
"Đúng đúng đúng, suýt chút nữa thì nóng m.á.u, mắc phải cái bệnh chủ nghĩa anh hùng cá nhân rồi!"
Hứa Giảo Giảo chuyển hướng câu chuyện, nhắm mắt nhắm mũi nịnh nọt vị sếp cũ.
"Bác không sai, giá như có thêm độ hai, ba ngày nữa, cái đơn hàng 1,5 triệu cái bánh ngô này cháu chẳng cần phải nhọc lòng, giao hết cho thành phố Diêm các bác là xong ngay.
Chẳng qua là điều kiện thực tế không cho phép, anh hùng của cháu không có đất dụng võ thôi mà!
Thế này đi, cháu sẽ đích thân giao thêm trọng trách cho phía thành phố Diêm. Bác vất vả một chút, nhận đơn 10 vạn cái bánh ngô, sếp cũ thấy sao ạ?"
Từ 30 vạn chiếc bánh ngô giảm xuống còn 10 vạn, tốc độ rút gọn này cũng nhanh ch.óng mặt thật.
Nhưng Chủ nhiệm Tạ lại thấy vui vẻ.
Nghe xem, nghe xem, ngay cả cô nhóc Tiểu Hứa này cũng thừa nhận, điều kiện thực tế không cho phép, giá như đủ thời gian, 1,5 triệu cái bánh ngô thành phố Diêm cũng nuốt trôi.
Đây là đang khẳng định năng lực của ông đây mà!
Hơn nữa, 10 vạn chiếc bánh ngô này, Tiểu Hứa nói là "giao thêm trọng trách", chứng tỏ các thành phố khác chắc chắn không được giao nhiều như vậy.
Lúc này, Chủ nhiệm Tạ làm gì có chuyện không đồng ý, ông gật đầu lia lịa: "Được! Chốt 10 vạn cái!"
Đầu dây bên kia Hứa Giảo Giảo lại kêu lên "Ái chà".
"Suýt thì quên mất, dạo này Cung Tiêu Xã thành phố Diêm đang bận rộn thu mua lợn, thêm 10 vạn cái bánh ngô này nữa, lượng công việc của các đồng chí sẽ lớn lắm đây, có xoay xở kịp không? Cháu suýt nữa thì phạm sai lầm, giao chỉ tiêu cao quá ——"
"Kịp, kịp mà! Chỉ là 10 vạn cái bánh ngô thôi, có gì mà không lo liệu được! Tôi nhận chỉ tiêu này, không thay đổi nhé!"
Không để cô nói hết câu, Chủ nhiệm Tạ đã dứt khoát cúp máy.
Chỉ sợ chậm tay một bước, Hứa Giảo Giảo lại đổi 10 vạn cái bánh ngô thành 5 vạn thì hỏng bét!
Đến lúc đó ông còn mặt mũi nào nhìn các đơn vị anh em nữa.
Hứa Giảo Giảo bật cười, vui vẻ đặt điện thoại xuống. Cô thầm nghĩ, việc nắm thóp đồng chí Lão Tạ với cô quả thật dễ như trở bàn tay.
Thông báo vừa được phát đi, chỉ trong một chốc một lát, đâu chỉ riêng Cung Tiêu Xã thành phố Diêm "sư t.ử ngoạm".
Thành phố Âm An, thành phố Trần Nguyệt, thành phố Vương Trang... ai cũng muốn xông pha lên trước, giành lấy "túi t.h.u.ố.c nổ". Họ đều nghĩ nếu mình cố gắng thêm một chút, thì các đơn vị anh em khác sẽ bớt đi một phần gánh nặng.
Tinh thần cống hiến này không phải là không tốt, nhưng nếu có thể san sẻ cho hợp lý, cớ sao cứ phải dồn hết gánh nặng lên vai một người khiến họ mệt c.h.ế.t đi sống lại chứ?
Đối với các đơn vị anh em ở tỉnh ngoài cũng vậy, họ cũng tranh nhau ra sức giúp đỡ, cô vô cùng biết ơn, nhưng thật sự không cần thiết.
Hôm nay mọi người trong Phòng Nghiệp vụ Ngoại tiêu đều ở lại làm thêm giờ.
Đơn hàng bánh ngô xuất khẩu là do bộ phận của họ phụ trách, về cái nỗi gì chứ. Ai trong toàn bộ cơ quan cũng có thể về, nhưng "đội quân chủ lực" của họ sao có thể bỏ chạy trước trận chiến được?
Trong phòng làm việc, Hứa Giảo Giảo quấn áo bông dày sụ, đội mũ, quàng khăn, bên trong cô còn lén mặc thêm áo khoác giữ nhiệt, trang bị tận răng.
Những người khác cũng tương tự, găng tay, mũ đội kín mít.
Hứa Giảo Giảo nghiêm túc hỏi: "Hỏi lại lần cuối cùng, có ai cần phải về nhà không? Chuyện này có sao nói vậy, không cần cố đ.ấ.m ăn xôi, tôi cũng sẽ không lôi vấn đề tư tưởng giác ngộ ra nói đâu."
Hơn chục người nhìn nhau.
Lương Nguyệt Anh ưỡn n.g.ự.c, ngẩng cao đầu nói: "Bộ trưởng, tôi không làm kẻ đào ngũ đâu. Tôi không tan ca, ai muốn về thì cứ tự nhiên!"
Nói rồi cô ta còn liếc xéo sang Tân Hòa Nghĩa với hàm ý mỉa mai.
Tân Hòa Nghĩa: "......"
Cậu ta lật trắng mắt, c.ắ.n răng nói: "Cần cô phải tranh giành thể hiện à, lúc này mà ai lùi bước thì là thằng hèn!"
Haiz! Tiếc là hôm nay không được ăn sủi cảo rồi.
Những người khác không lên tiếng, nhưng cũng mang chung thái độ này, kiên quyết không làm gánh nặng cho tổ chức!
Cuối cùng, tất cả nhân viên Phòng Nghiệp vụ Ngoại tiêu của Hứa Giảo Giảo đều có mặt, không thiếu một ai.
Hứa Giảo Giảo hỏi lại lần nữa mà không có ai lên tiếng muốn về, nên cô cũng thôi không hỏi thêm.
Ai cũng muốn thể hiện bản thân, cô làm lãnh đạo mà cứ tỏ ra quan tâm, nói lời ngon ngọt thì người ta vẫn cứ không tin thôi.
Được rồi, tất cả đều muốn thể hiện đúng không, đêm nay sẽ có cơ hội cho các người thể hiện!
