Nhẫn Ngọc Lỡ Duyên Xưa, Kiếp Này Tự Chọn Lương Nhân - 5
Cập nhật lúc: 13/08/2026 18:01
“Nàng thích măng xanh, ăn nhiều một chút.”
“Món Tứ Hỷ viên t.ử này nàng gắp hai lần rồi, ăn thêm một viên nữa đi.”
“Bát canh này thanh đạm, hợp khẩu vị của nàng.”
Ta âm thầm ngạc nhiên vì sao hắn lại hiểu khẩu vị của mình rõ như vậy, nhưng cũng bị sự dịu dàng ấy khiến lòng mềm xuống.
Sau bữa cơm, Ôn Tự Bạch tới thư phòng cáo từ.
Ta ở trong vườn chờ hắn.
Không biết Dung Giáng Tiêu đi vòng tới từ lúc nào, trên mặt lại có thêm vài phần mờ mịt.
“Sơ Nguyệt, ta luôn cảm thấy mình không nên đi tới bước hôm nay.”
“Gần đây ta thường nằm mơ. Trong mơ, chiếc nhẫn ngọc kia rõ ràng là làm cho nàng.”
“Nàng gả cho ta. Tuy ta không quá thân cận với nàng, nhưng ăn mặc dùng gì chưa từng bạc đãi nàng.”
“Nàng thay ta quản lý Đông Cung từ trong ra ngoài đâu vào đấy, là hiền thê có thể giúp ta quán xuyến mọi việc tốt nhất.”
“Nếu nàng là Thái t.ử phi, ta sao có thể bị Lam Mộ liên lụy đến mức trở thành trò cười khắp kinh thành?”
Móng tay ta bấm sâu vào lòng bàn tay.
Ta cố ép những cảm xúc đang cuộn trào xuống.
“Điện hạ cũng nói rồi. Đó chỉ là một giấc mơ.”
Ta không dám nhìn thêm thần sắc của hắn, vội vàng cáo từ.
Trong đầu chỉ còn một suy nghĩ.
Rời kinh thành.
Càng xa hắn càng tốt.
Ngày trở về nhà, Ôn Tự Bạch nhận ra tâm trạng ta bất ổn, chủ động đề nghị:
“Sơ Nguyệt có bằng lòng theo ta xuống phương Nam không? Tính ta quá thẳng, ở triều đường luôn không được người ta ưa thích. Chi bằng tới địa phương, thực sự làm vài việc có ích.”
Ta cầu còn không được.
“Ta bằng lòng, chỉ sợ làm ấm ức chàng.”
Dù sao kiếp trước hắn đã vì ta mà mất tiền đồ một lần.
Trong lòng ta vẫn luôn áy náy.
Hắn khẽ bóp lòng bàn tay ta.
“Không phải vì nàng, là vì chúng ta.”
Nói xong, chính hắn lại đỏ bừng vành tai, tìm một cái cớ trốn vào thư phòng.
Đi được hai bước lại quay về, lấy từ trong n.g.ự.c ra mấy miếng bánh đậu đỏ gói trong giấy dầu.
“Ta thấy nàng thích ăn của tiệm này, lúc hạ triều tiện đường mua. Vẫn còn nóng.”
Mấy miếng bánh nhẹ tênh, đặt vào tay lại như nặng đến bỏng lòng.
Ta nhìn bóng lưng vội vàng của hắn, không nhịn được bật cười.
Ôn Tự Bạch làm việc rất dứt khoát.
Rất nhanh đã dâng tấu xin được bổ nhiệm ra ngoài.
Bề ngoài giống như bị giáng, thực tế lại được thăng, từ một chức quan thanh quý không mấy nổi bật nhảy lên làm Tri châu Thái Thương.
Sau đó hắn bận rộn như con quay.
Nghe nói phương Nam mưa nhiều, oi bức, hắn chuẩn bị cho ta rất nhiều y phục mỏng nhẹ cùng hai bộ áo tơi.
Sợ ta lạnh, lại bỏ giá cao mua mấy tấm da thú, nói mùa đông sẽ dùng tới.
Biết khẩu vị ta thanh đạm, hắn đặc biệt mời một đầu bếp giỏi nấu món kinh thành đi theo suốt đường.
Lò sưởi tay, than bạc, dầu t.h.u.ố.c…
Những gì có thể nghĩ tới hắn đều chuẩn bị đủ.
Đồ đạc chất kín hai xe ngựa.
Ta cười hắn chẳng khác gì chuyển cả nhà đi.
Hắn chỉ đỏ mặt gãi đầu, lặp đi lặp lại đúng một câu:
“Ta không muốn nàng chịu ấm ức.”
Bên chúng ta vui vẻ chuẩn bị lên đường.
Phía Dung Giáng Tiêu lại loạn thành một nồi cháo.
Hôm ấy ta tới cửa hàng chọn đồ, vừa hay nghe người kể chuyện trong trà lâu đang kể chuyện Đông Cung vô cùng sinh động.
Lời lẽ tuy kín đáo, từng câu lại chọc đúng chỗ đau.
Lam Mộ hồi lễ cho phủ Trung Dũng bá, tiếc một cây nhân sâm ngàn năm nên lén đổi thành sâm núi.
Đúng lúc thiếu phu nhân của bá phủ khó sinh.
Vốn phải dùng nhân sâm để giữ hơi.
Kết quả dùng sâm núi, người lập tức băng huyết, một xác hai mạng.
Ban đầu nể mặt Dung Giáng Tiêu còn có thể che đậy.
Đáng tiếc Trung Dũng bá là nhi t.ử duy nhất của Trưởng công chúa.
Thiếu phu nhân lại do Trưởng công chúa đích thân chọn làm con dâu.
Trưởng công chúa nổi giận, trực tiếp làm ầm tới Kim Loan điện.
Dung Giáng Tiêu dù muốn bao che đến đâu cũng không chống nổi miệng đời.
Cuối cùng Lam Mộ bị giáng xuống làm trắc phi.
Gần đây người trong kinh thành đều âm thầm chế giễu hắn.
Năm ấy bỏ mặc đầy triều quý nữ không chọn, nhất định cưới một nha hoàn.
Bây giờ trở thành trò cười khắp kinh thành cũng là tự làm tự chịu.
Ta chỉ coi như nghe chuyện náo nhiệt.
Không ngờ ngày lên đường, ngọn lửa ấy lại cháy tới người ta.
Xe ngựa còn chưa ra khỏi thành đã bị Dung Giáng Tiêu không biết nghe tin từ đâu chạy tới chặn lại.
Sắc mặt hắn âm trầm, đôi mắt nhìn chằm chằm ta.
“Nàng thích hắn đến vậy sao? Ngay cả kinh thành lớn lên từ nhỏ cũng không cần nữa?”
“Phải.”
Ta ép xuống chút bất an trong lòng.
“Điện hạ tới tiễn ta sao? Đa tạ điện hạ. Thời gian không còn sớm, ta xin lên đường trước.”
Dung Giáng Tiêu hiếm khi không dây dưa.
Hắn chỉ nghiêng người tránh đường, để lại một câu đầy hàm ý:
“Sơ Nguyệt, đừng đi nhầm đường.”
“Nếu ở lại kinh thành, tương lai chưa chắc không thể mẫu nghi thiên hạ.”
Mẫu nghi thiên hạ?
Kiếp trước ta chính là vị Hoàng hậu được gọi là mẫu nghi thiên hạ ấy.
Kết quả cuối cùng c.h.ế.t thê t.h.ả.m lạnh lẽo, ngay cả hoàng lăng cũng chẳng được vào.
Ta rùng mình.
“Mẫu nghi tuy tốt, đáng tiếc không phải thứ ta muốn.”
Ta thúc xa phu mau đi.
Nhưng vẫn cảm thấy phía sau có một ánh mắt nóng rực bám c.h.ặ.t vào lưng, đ.â.m đến đau nhói.
Khi nãy lúc nói chuyện với Dung Giáng Tiêu, ta đã để xa phu đi trước một đoạn.
Ôn Tự Bạch nói còn phải bàn giao công vụ, bảo ta tới dịch trạm chờ hắn.
